"Năm nào trước khi vào đông mày cũng gom tiền tới tiệm cầm đồ chuộc lại chiếc áo bông mày đã cầm từ đầu xuân, đến đầu xuân lại đem áo bông đi cầm. Cầm thì rẻ, chuộc thì đắt, chỉ để đổi lấy hai cái Bánh Nướng lúc này thôi sao?" Tiểu khất cái hiển nhiên không hiểu nổi hành vi của Thạch Đầu.
"Cái này mày không hiểu rồi, bây giờ trời ấm lên thì giữ áo bông cũng vô dụng. Mặc trên người thì nóng, ôm trên tay lại dễ bị người ta cướp mất, giấu trong miếu hoang thì kiểu gì cũng bị trộm. Đem ra tiệm cầm đồ đổi lấy ít tiền chắc chắn là hời nhất." Nói rồi, Thạch Đầu liếc nhìn chiếc áo bông bẩn thỉu trên người Tiểu khất cái, "Cái áo trên người mày cũng mau đem đi cầm đi, chắc chắn được giá hơn áo của tao đấy."
Thạch Đầu đã quá quen với cái kiểu thi thoảng lại phớt lờ mình của Tiểu khất cái. Chẳng qua chỉ là thu nhận một thằng đàn em ương bướng thôi mà? Không sao, hắn có thể bao dung được, dù sao thì thằng đàn em này mỗi lần xin được Bột Bột đều chia cho hắn một nửa.
Thạch Đầu cứ tự mình chia sẻ hóng hớt: "Mày nghe nói gì chưa? Tần tiểu thư đính hôn với Giang thiếu gia, chính là cựu Thiếu Đông Gia của Thái Phong Lâu đấy, cuối năm nay là thành thân rồi."
"Tao nghe thấy rồi."
"Haizz, đợi Tần tiểu thư thành thân xong thì bọn mình hết Bột Bột để ăn rồi, không biết chỗ Bột Bột này còn được ăn đến bao giờ nữa. Mày bảo sau khi Tần tiểu thư gả vào Giang Gia, cô ấy còn làm Bột Bột phát cho chúng ta mỗi ngày nữa không? Hay là bọn mình tới canh chừng ở cửa sau nhà họ Giang đi, tao biết nhà họ Giang ở đâu đấy."
Tiểu khất cái mặt không biến sắc nhìn Thạch Đầu một cái, hỏi: "Không phải mày nói Tần tiểu thư mỗi ngày làm Bột Bột phát cho chúng ta, là vì kiếm tiếng thơm cho mình, thuận tiện bề bàn chuyện cưới xin với Giang thiếu gia sao? Hiện tại hai người đều đã đính hôn rồi, Tần tiểu thư cũng không cần danh tiếng tốt này nữa, vì sao cô ấy còn muốn làm Bột Bột cho chúng ta? Vì sao mày lại nghĩ sau khi cô ấy lấy chồng rồi vẫn sẽ làm Bột Bột cho chúng ta?"
Không biết Thạch Đầu bị lời của Tiểu khất cái làm cho nghẹn họng, hay là thật sự bị Bánh Nướng nghẹn họng, hắn ho sặc sụa vài cái, mặt đỏ bừng, hồi lâu mới nói: "Tao... tao nghĩ thử cũng không được sao?"
"Tao cứ thấy Tần tiểu thư rất tốt, là một người tốt, trong thành chưa từng có nhà nào giống như cô ấy phát Bột Bột suốt cả một mùa đông, lại còn cố ý phát cho cái đám ăn mày nhãi nhép như chúng ta."
"Mày không phát hiện ra à? Lúc Xuân Hà phát Bột Bột, chỉ phát cho đám ăn mày nhãi bọn mình mỗi đứa hai cái, mấy đứa lớn kia đều chỉ được một cái, của bọn mình thì to, của bọn họ thì nhỏ."
Tiểu khất cái nhìn Thạch Đầu: "Cho nên hiện tại mày cảm thấy, vì sao Tần tiểu thư lại phát Bột Bột cho chúng ta?”
Thạch Đầu trợn trắng mắt: "Này, mày đã hỏi tao vấn đề này cả một mùa đông rồi đấy, còn chưa thấy chán à! Tao làm sao mà biết vì sao Tần tiểu thư lại phát Bột Bột cho chúng ta, có thể nhà cô ấy dư dả lương thực, có thể Tần tiểu thư là Bồ Tát chuyển thế nên thích làm việc thiện."
"Chúng ta chỉ là hai thằng ăn mày rách rưới, mày nghĩ nhiều như vậy làm gì, có cái bỏ vào mồm là được rồi."
Tiểu khất cái không nói lời nào.
Thạch Đầu bực bội tiếp tục gặm Bánh Nướng, đợi hắn ăn xong, đang định đi tìm ngụm nước để uống thì Tiểu khất cái đột nhiên đứng lên nói với hắn: "Về mặt lý thuyết, nếu như mùa đông tao đi ăn xin một mình trên đường, chỉ mặc hai lớp áo mỏng, tao nhất định sẽ chết cóng."
Thạch Đầu đắc ý gật đầu.
"Biết thế là tốt, mày có thể sống đến bây giờ đều là nhờ tao cưu mang đấy."
"Nhưng nếu không phải mày bị người ta đánh, bọn họ tưởng tao với mày cùng một hội nên mới đánh lây sang tao, thì tao cũng chẳng đánh lại bọn họ. Mày cũng sẽ không bám riết lấy tao nằng nặc đòi dẫn tao về miếu hoang, và tao cũng sẽ chẳng đi làm ăn mày."
Thạch Đầu: ...
Thạch Đầu gân cổ lên cãi: "Cái gì mà tao bám riết lấy mày dẫn mày về miếu hoang hả, tao mà không dẫn mày về miếu hoang thì mày ngay cả một chỗ ngả lưng cũng chẳng có. Mày không làm ăn mày thì có thể làm cái gì? Trông mong đang đi trên đường thì bị nhà giàu nứt đố đổ vách nào nhặt về làm thiếu gia chắc, bớt nằm mơ giữa ban ngày đi."
"Cho nên theo lẽ thường, mày có ơn cứu mạng với tao." Tiểu khất cái nhìn Thạch Đầu.
Thạch Đầu lại đắc ý: "Biết thế là tốt, sau này xin được đồ ngon nhớ chia cho tao một nửa, lo mà báo đáp tao cho tử tế vào."
"Nếu như bây giờ tao có thể thực hiện một điều ước của mày, bất kỳ điều ước nào cũng được, chỉ cần mày ước với tao, mày muốn ước cái gì?" Tiểu khất cái hỏi.
Thạch Đầu lại một lần nữa dùng ánh mắt kiểu "mày bị bệnh à" nhìn Tiểu khất cái, nhìn một hồi rồi bật cười chế nhạo: "Này, không phải mày nghe ông Thuyết Thư kể chuyện Điền Loa cô nương gì đó, rồi coi mấy cái chuyện báo ân là thật đấy chứ? Ước nguyện á? Mày tưởng mày là cái gì, thần tiên chắc?"
"Nếu thật sự được ước, tao sẽ ước làm Hoàng đế, mỗi ngày cứ nằm ườn ra đó chẳng cần làm gì cũng có người hầu hạ, có miếng ăn cái mặc. Bột Bột bột mì đen, à không, Bột Bột bột mì trắng tao ăn một cái vứt một cái, lại còn có cả thịt đầu heo, canh dê gì gì đó, ngày nào cũng ăn đến mức phát nôn thì thôi!"
Tiểu khất cái dùng ánh mắt kiểu "mày căn bản chẳng nghiêm túc ước cái gì cả" nhìn Thạch Đầu.
Thạch Đầu hoàn toàn không chú ý tới ánh mắt của Tiểu khất cái, càng nói càng thấy sướng: "Nhưng mấy cái này toàn là viển vông thôi, bây giờ làm gì còn Hoàng đế nữa, muốn làm cũng chẳng được."
LVQ8371