Tần viện trưởng lập tức ngắt lời Tần Hoài: "Vừa vừa phai phải thôi nhé, mẹ còn chưa kể mấy chuyện xấu hổ hồi bé của con trước mặt bạn bè con đâu đấy, con lại dám bóc phốt Tần mụ mụ của con à.”
Nghe Tần viện trưởng nói vậy, biết bà ấy vẫn chưa lôi mình ra làm chủ đề buôn chuyện, Tần Hoài lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
"Thế hôm qua mẹ nói gì với bạn con vậy?" Tần Hoài hỏi.
"Đương nhiên là kêu gọi quyên góp rồi." Tần viện trưởng hùng hồn đáp: "Mấy người bạn kia của con, từ cách ăn mặc cho đến khí chất, nhìn lướt qua là biết không thiếu tiền rồi. Ngoại trừ cô bé kia và cái cậu thanh niên trông có vẻ điều kiện kinh tế không được dư dả cho lắm ra, thì những người còn lại nhìn một cái là biết ngay đều là những nhà hảo tâm chất lượng cao."
"Bình thường mẹ có lạy lục van xin khắp nơi cũng chưa chắc đã vớ được một người, hôm qua tự dưng có cả một dàn kéo đến đông đủ như thế, đương nhiên phải ưu tiên bàn việc chính rồi!"
Tần Lạc vô cùng khâm phục gật đầu lia lịa: "Tần mụ mụ mẹ siêu thật đấy, mấy cô Trần đúng là có tiền thật ạt”
Tần Hoài: ... Lạc Lạc à em bớt nói vài câu đi, nhà chúng ta có một tên lừa đảo là đủ rồi.
"Nhưng mà." Tần viện trưởng đổi giọng, nhìn sang Tần Hoài: "Hôm qua mẹ thật sự rất vui."
"Mẹ đương nhiên là vui rồi, một ngày kêu gọi được số tiền quyên góp bằng cả năm cộng lại của mấy năm trước cơ mà." Tần Hoài nhỏ giọng lầm bầm.
"Không phải vì chuyện tiền nong, bây giờ cô nhi viện có thiếu tiền đâu?" Tần viện trưởng xua tay: "Tiền quyên góp đương nhiên là càng nhiều càng tốt, nhưng mẹ cũng đâu phải mới ngày một ngày hai mặt dày đi xin tài trợ. Làm gì có nhiều nhà hảo tâm chỉ nghe mẹ nói dăm ba câu, chìa ra vài xấp tài liệu, hồ sơ bệnh án và hóa đơn viện phí, thậm chí chẳng cần phải dắt bọn trẻ đến tận mặt để họ hỏi han trò chuyện, mà đã sẵn sàng rút ví quyên góp mấy vạn, mấy ngàn tệ như thế."
"Tất cả đều chuyển tiền ngay tại chỗ, chăng thèm đắn đo suy nghĩ lấy một giây."
"Hoài Hoài à, những người bạn này hào phóng quyên tiền như vậy, chẳng phải đều là nể mặt con sao."
"Tuy rằng họ không giống với những người bạn cùng trang lứa mà mẹ tưởng tượng con sẽ kết giao, nhưng thấy con có được nhiều bạn bè tốt như vậy, Tần mụ mụ thật sự rất mừng cho con."
Tần Hoài nhất thời không biết nên nói gì.
Tài ăn nói của Tần Hoài rất tốt, mở miệng ra là nói dối không chớp mắt, thỉnh thoảng cũng được coi là mồm mép tép nhảy. Thế nhưng bao năm qua khi đứng trước mặt Tần viện trưởng, thực ra hắn lại nói rất ít, về cơ bản đều là Tần viện trưởng nói cho hắn nghe. Giống hệt như hồi bé bà ấy kể chuyện cổ tích cho hắn nghe vậy, bao năm qua hắn đều quen với nếp sinh hoạt đó rồi.
"Ây da, đã 10 giờ 47 phút rồi cơ à, giờ này mà chưa có ai đến, đoán chừng sáng nay cũng không còn ai tới nữa đâu." Tần viện trưởng đứng dậy thuần thục mang bát đi rửa, giọng điệu vui vẻ rạng rỡ của bà ấy khiến Tần Hoài lập tức nảy sinh một dự cảm chẳng lành.
Y như rằng, ngay giây tiếp theo Tần viện trưởng vừa rửa bát vừa nói: "Tầm này chắc bọn họ cũng đi dạo vườn rau về rồi đấy, vừa khéo có thể qua văn phòng của mẹ để xem tranh."
"Mẹ đã đợi ngày này lâu lắm rồi, từ lúc Hoài Hoài lên cấp ba, mẹ vẫn luôn mong mỏi sẽ có ngày con dẫn bạn thân về thăm cô nhi viện. Mẹ sẽ dắt bọn họ vào văn phòng xem những bức tranh con vẽ hồi bé, giới thiệu cho họ biết ý nghĩa của từng bức tranh. Tiếc là bao năm qua con chẳng dẫn bạn bè nào về cả, lúc nào cũng chỉ có Lạc Lạc tới. Mấy bức tranh đó Lạc Lạc nhìn mãi cũng chán rồi, vả lại có những chuyện mẹ cũng không tiện kể cho con bé nghe."
"Nếu hôm nay con mà không đến, thì chiều nay kiểu gì mẹ cũng gọi điện giục xem bao giờ con mới chịu qua cô nhi viện đấy."
NOII
"Tần mụ mụ à, con thấy mấy bức tranh con vẽ hồi bé thực sự chẳng có giá trị sưu tầm hay thưởng thức nghệ thuật gì đâu..."
Cái giọng oang oang của Trần Huệ Hồng lập tức cắt ngang lời Tần Hoài.
"Tần viện trưởng, cô nhi viện mình trồng đủ loại rau gớm nhỉ, còn đa dạng hơn cả vườn rau mẹ tôi trồng dưới quê nữa! Cải thảo này, rau cải chíp này, lại còn có cả củ cải trắng nữa, tuyệt thật đấy. Vừa nãy Tiểu Từ dẫn chúng tôi đi nhổ mấy cây rau, còn nhổ thêm hai củ cải nữa, tôi để rau ở đây nhé." Nói xong, Trần Huệ Hồng đặt củ cải trắng xuống cạnh cửa, An Du Du theo sát ngay phía sau chị ấy bước vào, trên tay ôm một mớ cải thảo to bự.
"Hôm qua bà bảo sẽ dẫn chúng tôi đi xem tranh ấy, bây giờ đi luôn không? Hay để chiều mới xem?"
"Đương nhiên là đi ngay bây giờ, hoạt động buổi chiều là nặn bánh bao. Trần tổng, nặn bánh bao ở cô nhỉ viện chúng tôi cũng là một nét đặc sắc, mỗi năm đến Tết mới có, chuyện này Hoài Hoài và Lạc Lạc đều biết."
"Hoài Hoài, đừng ngồi đó nữa, đến văn phòng của mẹ cùng xem tranh đi, trong văn phòng của mẹ còn cất giữ bộ xếp hình con chơi hồi bé đấy."
"Mẹ tưởng đã vứt từ lâu rồi, kết quả năm ngoái lại lục ra được từ trong nhà kho, gỗ hơi mục, mẹ cố ý mang ra phơi nắng mấy tháng trời, trên hộp xếp hình còn có tên do chính tay con dùng dao khắc lên đấy."
Tần mụ mụ, mẹ nói đi, phải quyên góp bao nhiêu tiền mới có thể hủy bỏ cái hoạt động này.
Mẹ cứ cho một con số, con sẽ viết séc.
Trần Huệ Hồng đã hào hứng đi ra ngoài: "Tiểu Chu, cậu đỡ Hứa xưởng trưởng một chút”
Tần Hoài mang vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc đi theo phía sau Tần viện trưởng, nhỏ giọng nói: "Tần mụ mụ, mẹ có thể không giới thiệu được không?"
LVQ8371