Với chỉ số cơ bản siêu việt thế này, nếu Tần Hoài còn mở miệng nói muốn cày độ thuần thục cơ bản trong dịp Tết, thì đúng là gợi đòn thật sự.
Đừng nói là Triệu Thành An nhịn không được muốn tẩn hắn một trận, mà ngay cả chính Tần Hoài cũng muốn tự vả vào mặt mình mấy cái.
Tần Hoài cũng là lần đầu tiên biết, hóa ra trên cấp Đại Sư là Tông Sư, trên Tông Sư lại còn có Đại Tông Sư. Cái hệ thống phân cấp này cứ mang lại cảm giác như thể hệ thống trò chơi đang cày tiểu thuyết tu tiên huyền huyễn đến mức tẩu hỏa nhập ma vậy.
Phía trên Đại Tông Sư chắc là phi thăng luôn rồi chứ gì?
Hiện tại Tần Hoài có thể vô cùng tự tin tuyên bố, phong cách của hắn chính là phong cách sách giáo khoa. Cái gì? Bạn hỏi thế nào là sách giáo khoa á? Mù à? Không thấy tôi đang đứng sờ sờ ngay trước mặt đây sao? Tôi chẳng phải là cuốn sách giáo khoa biết đi sao?
Trong tình huống này, việc làm Điểm Tâm trong dịp Tết chỉ đơn thuần là để tri ân bà con lối xóm mà thôi.
Tần Hoài đang vắt óc suy nghĩ xem nên báo đáp bà con thế nào cho phải.
Đầu tiên, không thể làm những món Điểm Tâm có độ khó quá cao.
Mấy món có công đoạn phức tạp như Kiềm Hoa Cung Đăng Bao và Quả Nhi thì không thể làm được vì quá tốn thời gian. Loại có độ khó kỹ thuật quá cao như Bánh Bao Hòe Hoa cũng không xong, tốn sức vô cùng.
Tần Hoài cảm thấy với chỉ số cơ bản của mình, về mặt lý thuyết thì tối hôm qua hắn hoàn toàn có thể làm Bánh Bao Hòe Hoa đạt đến cấp S, nhưng ngặt nỗi số lượng Điểm Tâm phải làm trong ngày ba mươi Tết thực sự quá nhiều, hắn không thể dồn quá nhiều tâm sức cho món đó được, đành phải chấp nhận phong độ hơi sa sút một chút, chỉ đạt cấp S-.
Còn về Điểm Tâm cấp S+...
Tần Hoài chỉ có thể nói rằng mình vừa mới tỉnh lại nên vẫn còn hơi bỡ ngỡ, độ thuần thục đã lấy lại được nhưng chưa thể dung hợp trọn vẹn. Chờ thêm một thời gian nữa, khi hắn đã tiếp thu hoàn toàn kinh nghiệm và trình độ nấu nướng của mấy kiếp trước, rồi dốc toàn lực làm thử món Điểm Tâm sở trường nhất của mình, ví dụ như Bánh Bao Tửu Nhưỡng, thì chắc chắn sẽ làm ra được cấp S+.
Mùng một Tết, Tần Hoài quyết định làm Bánh Kẹp Phục Linh, Bánh Bao chay, bánh bao thịt và Bánh Nướng áp chảo nhân thịt bò.
Tần Hoài chọn làm Bánh Kẹp Phục Linh là vì món Điểm Tâm này sinh ra là để ăn vào dịp Tết, đặc biệt là mùng một. Khi hắn vẫn còn ở kiếp đầu tiên, mùng một Tết năm nào Tần Uyển cũng dậy từ sớm tinh mơ để làm một đống Bánh Kẹp Phục Linh. Không chỉ để nhà ăn, mà khi đi chúc Tết hàng xóm láng giềng cũng có thể mang biếu hoặc dùng để đãi khách.
Lũ trẻ con nhét hai chiếc Bánh Kẹp Phục Linh vào túi, lúc chạy ra ngoài chơi với đám bạn cũng nở mày nở mặt hẳn. Với tay nghề của Tần Uyển, Bánh Kẹp Phục Linh tuyệt đối là một sự tồn tại đánh bật mọi loại hạt dưa, hạt dẻ, kẹo bánh, thậm chí là cả socola.
Sau khi Tần Hoài dọn ra khỏi nhà họ Giang, mùng một Tết năm nào hắn cũng nhận được một giỏ tre Bánh Kẹp Phục Linh đo Tần Uyển tự tay làm. Cả nhà Trần sư phụ cũng vậy, Triệu Thành An hồi đó chắc hắn cũng được ăn không ít.
Tuy Phù Du tính tình bộp chộp, nhưng làm việc vẫn rất đáng tin cậy. Việc cậu ta đề nghị làm Bánh Kẹp Phục Linh trước Tết tuyệt đối là cố ý, chỉ sợ Tần Hoài không thể tỉnh lại trong dịp Tết này.
Cho dù hiện tại không còn là Bắc Bình của cả trăm năm trước nữa, thôn Tần Gia cũng chưa từng có phong tục làm và biếu Bánh Kẹp Phục Linh vào mùng một Tết. Địa điểm đã đổi dời, thời gian đã trôi qua, con người cũng đã khác, phong tục cũng thay đổi, nhưng ký ức thì vẫn vẹn nguyên.
Đối với một Tần Hoài đã tỉnh giấc mà nói, Bánh Kẹp Phục Linh chính là món Điểm Tâm hoàn hảo nhất cho ngày mùng một Tết.
Còn về mấy món kia...
Bánh Bao chay là món khoái khẩu của Thạch Đại Đảm, bánh bao thịt thì cơ bản nhất, hiếm khi thất bại, phần lớn dân làng thôn Tần Gia đều thích ăn, Bánh Nướng áp chảo nhân thịt bò lại là chân ái dạo gần đây của Tần Lạc, con bé này cứ thích ăn mấy món nhiều thịt.
Ngoài miệng Tần Hoài cứ bảo mùng một Tết hắn sẽ dậy muộn, nhưng thực tế thì chưa đến 6 giờ đã tỉnh giấc rồi. Đợi đến khi Tiểu Tần sư phụ với diện mạo hoàn toàn mới mẻ đánh răng rửa mặt qua loa rồi chạy tới bếp, thì Tần lão gia tử đã túc trực bên ngoài làm công tác chuẩn bị từ đời nào.
Hôm qua Tần Hoài không nói cho người nhà biết hôm nay sẽ làm món Điểm Tâm gì, nhưng có những thứ chẳng cần biết trước cũng có thể chuẩn bị sẵn, ví dụ như bát đũa, ví dụ như củi lửa. Trong bếp không có thiết bị điện công suất lớn, nếu thật sự phải hấp Điểm Tâm với số lượng khủng, thì dùng bếp lò đất vẫn là nhanh nhất.
Tần lão gia tử, người luôn tự cho rằng sức khỏe mình vẫn còn tốt chán, gừng càng già càng cay, chỉ là sức ăn không bằng ngày xưa thôi, đã lụi cụi bổ củi từ sáng sớm tinh mơ.
"Ông nội, ông dậy bổ củi từ mấy giờ thế? Nếu hôm nay không đủ củi thì cứ bảo Lạc Lạc ra bổ là được, ông cẩn thận kẻo trẹo lưng đấy." Khi nhìn thấy đống củi chất cao như núi trước cửa bếp, Tần Hoài thực sự chết lặng.
Tần lão gia tử thản nhiên xua tay, nhưng cái động tác đỡ lấy thắt lưng đã vạch trần sự thật rằng hắn chăng hề thản nhiên chút nào: “Thế này thì bố bèn gì, ông nội cháu hồi trẻ có thể bổ một lèo mấy trăm cân không cần nghỉ đấy. Tết nhất thế này Lạc Lạc làm sao mà dậy sớm được, ông bổ trước chút củi để dự phòng, tránh đến lúc đó lại thiếu."
LVQ8371