Về phần hai đứa con của Thạch Đại Đảm, một đứa tên Thạch Tuệ, một đứa tên Thạch Văn. Mục đích ban đầu khi đặt hai cái tên này vô cùng đơn giản. Cả Lâm Tiểu Hồng và Thạch Đại Đảm đều là những người ít học, cứ thấy sách là dị ứng, ngặt nỗi hai vợ chồng lại chăng thiếu tiền. Đúng kiểu người ta càng thiếu cái gì thì lại càng khao khát cái đó, Lâm Tiểu Hồng cực kỳ mong mỏi nhà mình có thể đào tạo ra một người trí thức, và tốt nhất người trí thức đó chính là hai đứa con của mình.
Đặt tên là Tuệ, là mong con gái được thông tuệ; đặt tên là Văn, là mong con trai có tài văn chương.
Kết quả là đời không như là mơ.
Cô con gái kế thừa hoàn hảo cái tật dị ứng với sách vở của hai vợ chồng. Cậu con trai thì văn dốt võ dát, múa bút thì hỏng, vẩy mực thì nát, thậm chí học võ cũng chẳng ra hồn. Con nhà người ta là văn võ song toàn, còn con trai cô là văn võ đều mù tịt. Lâm Tiểu Hồng tự xưng hồi trẻ mình cũng là hoa khôi của làng, tính tình dịu dàng nho nhã, thanh niên trai tráng theo đuổi cô xếp hàng dài từ đầu làng đến cuối xóm. Thế mà mấy năm nay tính tình cô ngày càng trở nên nóng nảy, thi thoảng lại phi thẳng ra trại chăn nuôi chửi đổng xuống ao cá, trong chuyện này thì hai đứa con báo thủ của cô góp công không hề nhỏ.
Về phần tại sao Tần Hoài lại nắm rõ những thông tin chi tiết này đến vậy...
Đó là vì buổi chiều lúc Tần Hoài đang cắm mặt làm Điểm Tâm trong bếp, Lâm Tiểu Hồng đã vô cùng nhiệt tình xông vào đòi phụ giúp, rồi cứ thế bắn liên thanh kể lể hết mọi chuyện cho hắn nghe.
Chỉ có thể nói Lâm Tiểu Hồng quả không hổ là người phụ nữ dám đứng chửi đổng xuống ao cá, cái khao khát được giãi bày tâm sự của cô ấy thực sự quá đỗi mãnh liệt.
Tiện thể nhắc luôn, số hải sản mà Thạch Đại Đảm ra biển đánh bắt về cho Tần Hoài lần này bao gồm: Cá Mú Đá khổng lồ, Cá Vàng khổng lồ, Hải Sâm, Vây Cá, Bào Ngư và cả Tổ Yến. Lúc Tần Hoài chỉ vào hai hộp Tổ Yến kia, hỏi xem liệu cái này cũng là đồ vớt từ dưới biển lên à, thì Thạch Đại Đảm chỉ cười gãi đầu gãi tai thật thà, bảo là lục lọi từ trong nhà mang đi.
Tần Hoài có cảm giác Thạch Đại Đảm đem biếu nguyên liệu cho nhà Tào Quế Hương quen tay rồi, nên cứ bưng nguyên cái tiêu chuẩn của nhà Tào Quế Hương sang áp dụng cho nhà hắn luôn.
Về phần Thạch Tuệ và Thạch Văn...
Tần Lạc và Hà Thành chơi chưng với hai đứa bé này cực kỳ vưi vẻ. Theo như lời hai đứa trẻ báo thủ này nói, thì đã bao nhiêu năm rồi chúng mới gặp được những người có thành tích học tập từ nhỏ đến lớn còn nát bét hơn cả mình.
Cả nhà Thạch Đại Đảm cứ thế ăn uống no say chè chén tưng bừng ở thôn Tần Gia đến tận 8 giờ tối mới chịu về. Trước khi về, Lâm Tiểu Hồng còn nhiệt tình hỏi Tần Hoài xem sáng mai lúc sang ăn sáng có cần mang theo rau cỏ gì không, cô có thể ra ruộng của làng bên đó nhổ, đảm bảo sẽ nhổ được mớ rau tươi ngon nhất.
Thạch Tuệ và Thạch Văn cũng nhao nhao khẳng định nhất định sẽ nhổ được rau tươi nhất, hai đứa nó có thể dậy từ tinh mơ để lẻn vào vườn rau nhà người khác nhổ trộm!
Tần Hoài đành khéo léo từ chối, bảo không cần đâu, cứ vác mỗi cái bụng đói đến là được.
8 giờ 57 phút tối, Triệu Thành An mới mang theo bộ mặt tái nhợt lết xác đến nơi. Lúc xuống xe sắc mặt anh ta trắng bệch, đứng còn không vững, nhìn cái là biết ngay bị say xe lử đử rồi.
Sở đĩ anh ta không vừa bước xuống xe đã nôn thốc nôn tháo, là vì trên đường đi đã nôn mửa không biết bao nhiêu trận rồi.
Tần Hoài rót cho Triệu Thành An một cốc nước ấm không pha trà, bảo anh ta uống vài ngụm cho đỡ mệt rồi mới hỏi: "Đường làng tôi hai năm trước mới làm lại rồi mà, theo lý thuyết thì đâu có xóc lắm đâu. Cậu chắc không phải là bị say xe đấy chứ? Đợt trước đi công viên giải trí cậu còn chơi tàu lượn siêu tốc ầm ầm cơ mà?"
Ánh mắt Tần Hoài nhìn Triệu Thành An lúc này ngập tràn sự thấu hiểu, kiểu "thảo nào cậu lại phải nằm viện lâu đến thế vì bệnh viêm dạ dày".
"Nếu như ngày nghỉ phép của cậu có hạn, trong vòng một ngày phải chuyển từ máy bay sang tàu cao tốc, rồi lại nhồi nhét lên xe buýt mini, áo len mặc trên người còn chẳng kịp cởi ra, thời tiết nóng nực đâm ra bị cảm nắng nhẹ, thì cậu cũng sẽ thê thảm y hệt tôi thôi."
Triệu Thành An vừa dứt lời, liền "oẹ" một cái nôn thốc nôn tháo.
Trời nóng cậu không biết đường cởi áo len ra à?
Nếu là người bình thường, giờ phút này Tần Hoài khéo đã bắt đầu hoài nghi đầu óc đối phương có vấn đề. Nhưng hiện tại đứng ngay trước mặt hắn lại là Triệu Thành An, nghĩ đến việc đối phương mang thân phận Phù Du, thì mọi chuyện lại bỗng trở nên vô cùng hợp lý.
Tần Hoài bình tĩnh an ủi Triệu Thành An uống thêm chút nước ấm, sau đó dùng ánh mắt ra hiệu cho Tần Lạc chạy vào bếp lấy một chiếc Bánh Bao Tửu Nhưỡng còn thừa mang ra đây, cho Triệu Thành An ăn lót dạ.
Triệu Thành An nốc cạn một cốc nước ấm, nghỉ ngơi lấy hơi mất một phút, trong tay đã bị Tần Hoài nhét luôn cho một chiếc Bánh Bao Tửu Nhưỡng hơi nguội lạnh, anh ta bèn theo bản năng cắn một miếng.
Chỉ gặm đúng một miếng, một miếng cắn vô cùng hững hờ.
Hai mắt Triệu Thành An lập tức trợn trừng, thậm chí miếng bánh bao trong miệng còn chưa kịp nhai nuốt xuống bụng, anh ta đã lắp bắp kinh ngạc hét toáng lên: "Cậu lại giác ngộ rồi à?"
"Cậu thăng cấp kỹ năng gì thế? Bánh Bao Tửu Nhưỡng chẳng phải chỉ cần mỗi kỹ năng Phát Diện thôi sao?"
LVQ8371