Tần Hoài chỉ cảm thấy trong lòng dâng lên vô vàn cảm xúc ngổn ngang.
Trước đây hắn vẫn luôn thấy mình khá thông minh, nhưng ngay khoảnh khắc vừa rồi, hắn lại có cảm giác bản thân chẳng khác nào một người vượn Nguyên Mưu chưa tiến hóa, mãi đến tận bây giờ mới được khai trí vậy.
"Vậy sao bây giờ ông lại đột nhiên kể cho cháu nghe chuyện này?"
"Bởi vì Hoài Hoài của chúng ta đã lớn rồi mà." Tần đại gia cười tít mắt nói, "Lớn rồi, đi học rồi, thay đổi môi trường sống rồi, lại còn kết giao được biết bao nhiêu người bạn thực tâm đối xử tốt với cháu nữa."
"Hôm qua Tần mụ mụ của cháu trò chuyện với đám bạn của cháu vui vẻ lắm đấy."
Tần Hoài chỉ biết ngẩn người tiếp tục nhào bột.
Khối bột làm Bánh Bao Tửu Nhưỡng vừa nhào xong, lúc Tần Hoài định tranh thủ thời gian ủ bột để làm luôn mì se tay, thì bên ngoài bếp bỗng truyền đến vài tiếng nói chuyện xì xầm.
Giọng nói khá trầm, nghe không rõ là đang nói gì, nhưng âm thanh càng đến gần thì lại càng rõ ràng hơn.
"Tĩnh Tĩnh này, có phải em dùng sai loại dầu gội rồi không? Chị nhớ chất tóc của em trước đây đâu có tệ đến thế, sao hôm nay ngủ dậy một giấc mà tóc đã bù xù như tổ chim thế này rồi. Năm ngoái chị có săn sale được một lô dầu xả, giờ ở nhà vẫn còn mấy thùng đấy, đợi lúc nào về chị lấy cho em hai chai dùng thử nhé."
"Hồng tỷ, chắc không phải do chất tóc của em kém đâu, chỉ đơn thuần là do em chưa chải đầu thôi, trong phòng em không có lược."
"Không có lược sao không bảo chị? Trong túi chị có này, lát nữa quay lại phòng chị lấy cho."
"Bọn nhỏ vẫn còn đang ngủ, ở bên đó em không dám nói chuyện to. Em cũng lớn lên ở cô nhi viện nên em biết, mấy căn nhà cũ này cách âm kém lắm, bước chân mạnh một chút là trong phòng đều nghe thấy hết, đánh thức bọn nhỏ dậy sớm như thế cũng không hay."
Trần Huệ Hồng và Khuất Tĩnh - người vì chưa chải đầu mà tóc tai bù xù - đi ở phía trước.
Khuất Tĩnh không chỉ chưa chải đầu mà còn ngủ không ngon giấc, trông cô có vẻ khá tiều tụy, sắc mặt nhợt nhạt. Cộng thêm việc bóng đèn trong bếp vốn dĩ đã không được sáng, ánh đèn chiếu lên khuôn mặt trắng bệch của cô khiến cô trông chẳng có tí huyết sắc nào, làm Tần Hoài có chút ảo giác như đang nhìn thấy Khuất Tĩnh của thời kỳ trước khi độ kiếp thành công vậy.
"Hồng tỷ, trước đó không phải trong nhóm bảo hăm chín Tết mới đến sao, mọi người sao lại đến sớm thế này, lại còn chẳng thèm nói trước với em một tiếng." Tần Hoài cười nói, hoàn toàn không có ý trách móc gì.
"Ây da, đây không phải là chủ ý của chị đâu nhé, chị đến sớm là có việc chính đáng đấy. Năm ngoái với năm kia La lão tiên sinh chăng phải đã quyên góp mấy khoản tiền cho cô nhỉ viện sao? Trước khi qua đời, ông ấy đã cẩn thận đặn đò chị, bảo chị trước Tết phải đến cô nhi viện kiểm tra sổ sách thay ông ấy, xem thử số tiền ông ấy quyên góp có bị tiêu xài hoang phí hay không. Cô nhi viện mà Tĩnh Tĩnh từng ở đợt trước Tết chị cũng vừa mới đi kiểm tra sổ sách xong đấy. Đúng không Tĩnh Tĩnh?”
Khuất Tĩnh rất phối hợp gật gật đầu.
Tần Hoài tin là Trần Huệ Hồng không hề bịa chuyện, bởi vì đây quả thực đúng là phong cách làm việc của La Quân. Cho dù ông ấy có đi xuống âm phủ xếp hàng chờ đầu thai đi chăng nữa, thì số tiền ông ấy quyên góp trước đây cũng tuyệt đối không thể để người khác tiêu xài bừa bãi được.
"Chị vốn định một mình đến sớm, kiểm tra sổ sách xong xuôi sẽ về quê em luôn. Kết quả chủ nhiệm khoa của Tĩnh Tĩnh nghe nói năm nay em ấy muốn dùng phép năm để đi xa, lại tưởng Tĩnh Tĩnh có việc bận nên cố ý xếp thêm cho em ấy mấy ngày nghỉ, thế là chị liền dẫn Tĩnh Tĩnh theo cùng."
"Trần Công nghe tin cũng muốn đến sớm, muốn xem thử cô nhi viện nơi hồi bé em từng sống trông như thế nào."
"Lão Vương thấy Trần Công nhắc đến chuyện này trong nhóm nên cũng nằng nặc đòi đi theo. Cung Lương thì không có thời gian, tiểu Triệu thì muốn đi lắm nhưng cậu ta chưa được nghỉ phép năm. Lão Thạch... chị có hỏi rồi, cậu ta bảo phải ra biển câu cá nên hôm nay không đến được."
"Đáng lẽ lão Vương và Du Du định sang Ma Đô đón Hứa xưởng trưởng cùng đi, nhưng chẳng phải lão Vương muốn đến sớm sao? Ông ấy liền hỏi thử Hứa xưởng trưởng một tiếng, Hứa xưởng trưởng đồng ý đến sớm, mà Hứa xưởng trưởng đã đồng ý thì Du Du đương nhiên cũng đi theo. Nhầm, thật ra con bé cũng không muốn đi sớm lắm đâu, nó vẫn muốn làm thêm hai ngày ở Vân Trung Thực Đường để kiếm thêm tiền cơ, ngặt nỗi nó lại không muốn là người đến muộn nhất."
"Hôm kia bọn chị đã cố ý bay sang Ma Đô quá cảnh, ở lại đó một ngày rồi đón Hứa xưởng trưởng cùng đi luôn."
"Nếu mọi người đều đã đến đông đủ rồi... thế là bọn chị lại kiếm cớ gọi Chu Hổ đến sớm luôn."
Tần Hoài: ??? Rốt cuộc mọi người đến bao nhiêu người vậy? Tại sao đến cả Hứa xưởng trưởng cũng tới luôn rồi???
Cô Nhi Viện Trẻ Em Tam Mã Lộ có gì đáng để mọi người đến tham quan check-in đến thế cơ chứ?
Hôm qua Tần viện trưởng và Tần đại gia có lỡ mồm nói hớ gì không đấy? Cả một buổi chiều cộng thêm buổi tối hôm qua, rốt cuộc mọi người đã buôn dưa lê những cái gì vậy?
Không hiểu vì sao, Tần Hoài chợt có cảm giác mặc dù La Quân đã đi xếp hàng đầu thai rồi, nhưng thực ra ông ấy vẫn đang tham gia chuyến team building lần này, người duy nhất thực sự vắng mặt lại là Triệu Thành An vì không xin nghỉ phép ở Tri Vị Cư được.
Trong lòng Tần Hoài đầy rẫy những dấu chấm hỏi, nhưng hắn vẫn tinh ý nắm bắt được thông tin mấu chốt nhất trong tràng giang đại hải vừa rồi của Trần Huệ Hồng.
LVQ8371