Bữa tối của Tần Lạc là bát mì nước trong được Tần Hoài dùng 12 cái Bánh Bao Nhân Thịt Giải Hoàng đổi từ nhà hàng xóm bên cạnh. Tần Hoài cố ý đặn dò, nhất định phải dùng loại mì sợi trứng gà bình thường nhất mua trong siêu thị giá ba tệ một gói, nấu mì bắt buộc phải dùng nước lọc, tuyệt đối đừng dùng nước luộc gà ở nhà, thả thêm hai cọng rau cải là được, tuyệt đối đừng đập thêm trứng gà, bát nhất định phải to, mì nhất định phải nhiều, và tuyệt đối không được cho thêm bất kỳ món ăn kèm nào khác, dưa cải muối hay dưa chuột muối của nhà cũng không được.
Hàng xóm nghe nói Tần Lạc ra ngoài học một năm mà lại nhiễm cái sở thích ăn mì nước trong thì mừng rỡ lắm, lập tức nấu luôn một chậu to đùng. Kết quả do nấu nhiều quá thiếu kinh nghiệm nên cho hơi ít muối, khiến bát mì nước trong vốn đã nhạt nhẽo nay lại càng nhạt toẹt. Tần Lạc chỉ đành ngậm ngùi nuốt nước mắt ăn hết một chậu to, đồng thời xóa sạch mấy bức ảnh chụp trong điện thoại, tối đến còn ngoan ngoãn làm thêm hai xấp đề thi.
Sự hối cải tột độ của cô em gái đã làm Tần Hoài cảm động sâu sắc. Sau khi xác định hai xấp đề thi của Tần Lạc không phải là vẽ bùa vạch bậy, mà là thực sự nghiêm túc làm xong nhưng do năng lực có hạn, hắn lập tức giao toàn quyền gọi món ngày mai cho cô bé, đồng thời tỏ vẻ muốn ăn gì cứ thoải mái gọi, Tết nhất mà, ăn gì cũng được tuốt!
Tần Lạc mừng rỡ, gọi một mạch 18 món Điểm Tâm.
Tần lão gia tử và Tần Nãi Nãi đều bị sốc, buổi tối Tần Nãi Nãi còn lén lút chạy đi hỏi Tần Tòng Văn, xem liệu tình trạng của Lạc Lạc có bình thường không? Đi học xa nhà hai năm, sức ăn đã tăng lên cái mức này rồi sao. Tần Nãi Nãi bày tỏ bà cũng là một người đam mê lướt video ngắn, thường xuyên xem mấy clip nuôi dạy con cái khoa học, biết rằng mấy đứa trẻ béo phì là không khỏe mạnh, các bé gái tuổi dậy thì nếu ăn quá nhiều dẫn đến béo phì thì sau này rất khó gầy lại được. Lạc Lạc nhà bọn họ từ nhỏ đã ham ăn rồi, sức ăn này tuyệt đối không thể tăng thêm được nữa.
Tần Tòng Văn vô cùng bình tĩnh đáp: "Mẹ à, mẹ cứ bé xé ra to, sức ăn này của Lạc Lạc thì nhằm nhò gì? Ngày mai nhà mình còn đón một người ăn khỏe hơn nhiều cơ.”
Trưa ngày hôm sau, Tần Nãi Nãi quả nhiên đã được diện kiến nhân vật có sức ăn khủng khiếp hơn hẳn.
Thạch Đại Đảm sống ở thành phố đến sớm hơn Triệu Thành An - người bay từ Hàng Châu tới - một chút.
Việc đầu tiên Thạch Đại Đảm làm khi về làng, chính là dắt díu cả bầu đoàn thê tử, lái xe nửa tiếng đồng hồ sang nhà Tần Hoài để ăn chực bữa trưa.
Đám người Tần Hoài cũng là lần đầu tiên được gặp vợ và hai đứa con của Thạch Đại Đảm.
Nói thế nào nhỉ, vừa không giống như trong tưởng tượng, nhưng lại cũng rất hợp lý.
Vợ Thạch Đại Đảm tên là Lâm Tiểu Hồng, nếu chỉ nhìn vào cái sự kết hợp tên tuổi của hai người thì ai cũng nghĩ đây là kiểu vợ chồng đồng cam cộng khổ đi lên từ hai bàn tay trắng, nhưng thực tế lại không phải vậy. Hồi Thạch Đại Đảm quen Lâm Tiểu Hồng, hắn đã mở rất nhiều nhà hàng ở Cầu Huyền, kiếm tiền đầy bồn đầy bát rồi. Còn nhà Lâm Tiểu Hồng tuy là ngư dân, nhưng lại sở hữu rất nhiều tàu cá, tuyệt đối không phải ngư dân bình thường.
Theo lời Lâm Tiểu Hồng kể, chính cô là người chủ động theo đuổi Thạch Đại Đảm. Bởi vì lúc đó nhà có điều kiện, cô cực kỳ thích đến mấy nhà hàng do Thạch Đại Đảm mở ở Cầu Huyền để ăn cơm. Sau đó nghe tin nhà hàng sắp đóng cửa, cô lo sốt vó sợ mình không được ăn ngon nữa, dứt khoát chủ động xuất kích tán đổ luôn ông chủ. Kết quả sau khi cưa đổ mới phát hiện ra, ông chủ cũng chẳng có cơm ngon mà ăn, ông chủ cũng toàn phải mò đến nhà đầu bếp để ăn chực.
Với tư cách là người nhà của ông chủ, cô cũng rất biết giữ thể diện, không thể mặt dày đi ăn chực thường xuyên như ông chủ được, nên chỉ thỉnh thoảng mới đi ăn chực một bữa. Sau này Thạch Đại Đảm mở trại chăn nuôi thuận lợi đến vậy, cũng là nhờ nhà Lâm Tiểu Hồng có sẵn rất nhiều kênh tiêu thụ hải sản. Thạch Đại Đảm chỉ lo việc nuôi trồng, khâu tiêu thụ đã có bố vợ lo liệu giúp.
Anh trai của Lâm Tiểu Hồng từng vô cùng khao khát học lỏm kỹ thuật chăn nuôi tiên tiến của Thạch Đại Đảm, sẵn sàng làm công không lương suốt hai năm trời ở trại chăn nuôi. Cuối cùng anh ta lại phát hiện ra hình như chẳng có cái kỹ thuật quái gì sất, hải sản trong trại chăn nuôi thuần túy là do thể chất khỏe mạnh, tự ăn tự lớn, chẳng bao giờ ốm đau bệnh tật, cuối cùng đành ngậm ngùi rút lui tay trắng.
Lâm Tiểu Hồng cảm thấy vô cùng tiếc nuối về chuyện này, tiếc là thời gian anh trai cô làm công không lương quá ngắn. Trong trại chăn nuôi có bao nhiêu là gián điệp, nhưng chỉ có anh trai cô là làm việc ti mi nhất, chăm chỉ nhất, chu đáo nhất và có trách nhiệm nhất, mấy tên gián điệp khác xách dép cũng không theo kịp anh trai cô. Đã thế mấy tên gián điệp kia còn đòi trả lương, trong khi anh trai cô chăng tốn một cắc tiền lương nào, lại còn thường xuyên bỏ tiền túi ra mua đồ ăn vặt cho hai đứa con nhà cô nữa chứ.
LVQ8371