Tất cả âm thanh hòa quyện vào nhau, trở thành lời chúc phúc chân thành nhất cho năm mới.
Bao gồm cả lời chúc phúc của Phì Phì.
Vài năm sau ——
【Một tờ tiền giả được làm cực kỳ tinh xảo】
Cậu thanh niên thu ngân không nhận tiền, nhìn gã đàn ông vạm vỡ đầu trọc lóc đang tỏ vẻ cáu kỉnh trước mặt, áy náy mỉm cười: "Anh trai thông cảm, quán em hết tiền lẻ rồi, tờ một trăm này em không thối lại được."
"Không thối được à?” Vị khách giật tờ tiền lại, hậm hực đưa cho cậu thanh niên tờ hai mươi tệ, sau khi nhận tiền thổi xong vẫn không ngừng chửi thề vài câu rồi mới bực dọc rời khỏi quán.
Cậu thanh niên ngại ngùng cười với Tần Hoài, hắn cũng mỉm cười đáp lại, rồi tiếp tục cúi đầu ăn.
Tay nghề của cháu trai Tần mụ mụ thật sự là...
Tần Hoài liếc mắt nhìn đĩa gà Cung Bảo sắp ra lò trong bếp.
【Một đĩa gà Cung Bảo quyện lẫn mồ hôi và dầu mỡ】
Thôi bỏ đi, lắc đầu ngán ngẩm.
"Người anh em, tính tiền."
"Dạ vâng, 15 tệ ạ."
"Quét mã ở đây đúng không?"
"Dạ mã nào cũng được ạ."
Tần Hoài thanh toán xong, xua tay chào cậu thanh niên rồi bước ra khỏi quán, lúc đi đến cửa hắn còn ngẩng đầu nhìn bảng hiệu một cái.
Quán Ăn Khỏe Mạnh.
Kém xa Thái Phong Lâu.
"Em không định nói cho họ biết sao?" Trần Huệ Hồng vừa mua nước từ quán bên cạnh bước ra hỏi, "Khu vui chơi của Giang Kỳ đã khai trương rồi, Giang Vệ Minh cũng sắp thành cụ già trăm tuổi tới nơi rồi, em còn không định để con cháu của Tần mụ mụ đoàn tụ à?"
"Năng lực của em đang nằm trên người anh ấy, sắp tỉnh rồi." Tần Hoài đáp, "Em có thể cảm nhận được."
"Số phận rồi sẽ sắp xếp cho họ đoàn tụ thôi."
Tôi tên là Thạch Đại Đảm, là một con Đương Khang.
Đa phần thời gian tôi đều rất chất phác thật thà, dị ứng với chữ nghĩa, thích ăn chút tinh bột, cũng khoái mấy món mặn ngon lành, tính tình hòa nhã, nhân duyên khá tốt. Bạn thân nhất của tôi là người anh em tốt Hứa Nặc, à không, bây giờ phải gọi là Tần Hoài mới đúng. Bất kể cậu ấy tên là gì, cậu ấy vẫn mãi là người anh em tốt nhất của tôi, người anh em đỉnh nhất trong suốt hai kiếp của tôi.
Nhưng tôi có một bí mật vẫn luôn giấu nhẹm chưa kể với anh em của mình. Trước kia thì không thể nói, bây giờ nói được rồi nhưng lại chẳng biết phải mở miệng thế nào. Tôi sợ cậu ấy giận, sợ cậu ấy nghĩ tôi lừa gạt cậu ấy, tôi sợ nói toạc cái bí mật này ra rồi thì tôi sẽ chẳng còn là anh em tốt của cậu ấy nữa.
Thế nhưng tôi biết, tôi bắt buộc phải nói cho cậu ấy hay, bởi vì tôi không muốn lừa dối bạn bè của mình.
Bữa cơm tất niên tối ba mươi Tết của nhà họ Tần, có thể nói là ăn uống no say, cực kỳ sảng khoái.
Sau khi nhớ lại ký ức của mấy kiếp, dung hợp trọn vẹn kỹ năng nấu nướng của bao đời, kỹ năng nền tảng của Tần Hoài cuối cùng cũng theo kịp được hệ tư tưởng của hắn, có thể gọi đây là phiên bản Tần Hoài Pro Max.
Lần này Tần Hoài thực sự đã giác ngộ rồi.
Nếu nói trước đây hắn vẫn thường xuyên vướng bận chút nghi hoặc về mặt trù nghệ, ví dụ như hắn không biết những trực giác kia của mình từ đâu mà ra, hắn không hiểu tại sao có những thứ bản thân vừa học đã biết, lại có những thứ cũng giống y như người bình thường phải mất rất nhiều thời gian để khổ luyện. Có rất nhiều kỹ xảo hắn hiểu được nhưng lại không thể làm được, tại sao tư tưởng và lý niệm về trù nghệ của hắn luôn đi trước kỹ năng thực tế một khoảng rất xa?
Thế thì hiện tại, Tần Hoài đã thấu hiểu tất cả mọi thứ.
Đại triệt đại ngộ.
Khi mọi người chạm ly, nói ra câu chúc mừng năm mới phát ra từ tận đáy lòng, Tần Hoài lướt mắt nhìn mâm cơm trên bàn, hắn cảm thấy năm mới này chắc chắn sẽ vô cùng rực rỡ.
【Bánh Bao Tửu Nhưỡng cấp S】
【Tứ Hỉ Thang Đoàn cấp S】
【Bánh Bao Hòe Hoa cấp S-】
[Bánh Bao Gạch Cua Thịt Lợn cấp S]
【Bánh Đậu Xanh cấp S】
【Bánh Củ Mài cấp S】
【Bánh Gạo cấp S】
【Sủi Cảo Khoai Tây cấp A】
[Bánh Nếp Năm Mới cấp S]
【Mì Nước Gà cấp S-】
【Bánh Hồng Lăng cấp S】
【Viên Bột Ngó Sen cấp S】
【Sủi Cảo Toàn Gia Phúc cấp S】
Toàn bộ đều là cấp S, ngoại trừ Sủi Cảo Khoai Tây do bản thân công thức thực sự quá cùi bắp, chỉ số cơ bản cho dù có buff kịch kim cũng rất khó kéo lên được cấp S ra, thì những món Điểm Tâm còn lại bét nhất cũng là cấp Ss,
Bàn tiệc này, dẫu Hứa Thành có đến ăn thì cũng phải no tới mức ngửa bụng nằm liệt trên ghế, vừa xoa bụng vừa nhìn đồ ăn mà thở dài, than vãn sao sức ăn của mình lại chẳng bằng con hải cẩu Thạch Đại Đảm. Rồi sau đó vì quá no không ngủ được, ngay trong đêm hôm ấy mạch văn tuôn trào, hắn cắm đầu viết lấy viết để, hừng hực khí thế thức trắng đêm gõ ra bài bình luận ẩm thực dài 3 vạn chữ. Đầu tiên là đăng wechat nhá hàng, sau đó liên hệ với ban biên tập tạp chí Tri Vị để tăng ca làm gấp một số báo đặc biệt mừng năm mới, cuối cùng là ăn vạ ở lại thôn Tần Gia, kiên quyết đòi ăn chực đến tận rằm tháng Giêng mới chịu cuốn gói rời đi.
Đáng tiếc là Hứa Thành không tới.
So với Hứa Thành, những người khác thực ra không rành ăn uống cho lắm.
Là một nhà phê bình ẩm thực xuất sắc, Hứa Thành sở hữu một chiếc lưỡi cực kỳ nhạy bén, đẳng cấp vị giác như vậy đa phần chỉ xuất hiện trên người các đầu bếp hàng đầu mà thôi. Người bình thường ăn một món chỉ có thể phân biệt được dở tệ, bình thường, ngon và ngon đến mức cạn lời (hệ thống đánh giá này lấy từ Tần Lạc), còn hắn thì ít nhất cũng phải chia 4 cấp bậc này nhỏ ra thành 16 cấp.
LVQ8371