Bát đũa cũng đã được Tần Uyển sắp xếp ngay ngắn. Tiểu khất cái hơi lưỡng cuống ngồi xuống, ngượng nghịu cầm đũa lên định gắp miếng đậu phụ trên bàn, nhưng vì cầm đũa lóng ngóng nên gắp mãi chẳng được.
Chuyện này cũng bình thường thôi, Tiểu khất cái từ lúc hạ phàm độ kiếp tới giờ chắc chưa từng được xài loại dụng cụ ăn uống cao cấp như đũa bao giờ. Trong những ngày tháng đi ăn xin, hắn toàn bốc tay là chính, đến cái thìa khéo còn chưa được chạm vào.
Hành động lóng ngóng không biết dùng đũa của Tiểu khất cái trong mắt Tần Uyển lại trở thành do tay hắn bị thương trên đường bôn ba nên không còn sức. Tần Uyển vươn tay nắm lấy tay hắn, ra hiệu bảo hắn bỏ đũa xuống, rồi dúi cái thìa vào tay hắn, nhẹ nhàng bảo: "Dùng thìa ăn cũng được cháu ạ, đừng vội, cứ từ từ mà ăn."
Lời của Tần Uyển tựa như có ma lực, Tiểu khất cái ngoan ngoãn buông đũa xuống, cầm thìa bắt đầu vụng về xúc cháo ăn.
Vốn dĩ Tần Uyển định vào phòng lấy bánh ngọt cho hắn, nhưng nhìn bộ dạng ăn uống của hắn lại không đành lòng rời đi, cô ấy dứt khoát ngồi xuống bên cạnh, cứ thế lẳng lặng nhìn hắn ăn.
Hai người một người cúi gằm mặt ăn ngấu nghiến, một người lăng lặng ngồi nhìn, hệt như cảnh người mẹ đang đợi con ăn xong bữa sáng để đưa đến trường.
Tiểu khất cái ăn rất nhanh, loáng cái bát cháo đã cạn sạch. Ngay lúc Tần Uyển vừa định hỏi xem hắn có muốn ăn thêm bát nữa không, hắn bỗng đặt thìa xuống, nhìn thẳng vào Tần Uyển, như thể đã hạ quyết tâm vô cùng lớn, cực kỳ nghiêm túc hỏi: "Cô có nguyện vọng gì không?"
Tần Uyển sững sờ.
Tần Hoài: ! Tới rồi, cuối cùng cũng tới rồi, có trời mới biết hắn đã phải đợi câu nói này bao lâu.
Tần Uyển hiển nhiên là nghe không hiểu, cô ấy bắt đầu nghi ngờ hay là thằng bé này bị sốt hâm hấp nên đầu óc nóng đến hồ đồ rồi.
"Tần tiểu thư, cô có nguyện vọng gì không?” Tiểu khất cái gặng hỏi, "Bất kỳ điều ước nào cũng được, chỉ cần cô muốn, cho dù là làm Hoàng đế, cô đều có thể ước với tôi."
Tần Uyển bị câu nói của hắn chọc cười: "Thời buổi này đào đâu ra Hoàng đế nữa, cái thằng bé này."
"Tôi đang nghiêm túc đấy." Tiểu khất cái đáp, "Tôi không phải là con người."
Tần Uyển: ?
"Rất nhiều năm về trước, khi cô vẫn chưa đi lấy chồng, có một năm ở vùng Quan Ngoại trời rét căm căm. Nha hoàn của cô tên là Xuân Hà, vào cái ngày đổ trận tuyết đầu mùa năm đó, sau khi Xuân Hà ra ngoài cửa phát Bột Bột bột mì đen cho đám ăn mày xong, có kể với cô rằng bên ngoài có một thằng nhóc ăn mày trên người chỉ mặc đúng ba lớp áo mỏng. Cô đã tìm ra chiếc áo cũ của em trai mình, bảo Xuân Hà đem ra cho tên ăn mày đó, cô còn nhớ không?"
Tần Uyển lại sững sờ, chìm vào hồi ức. Có thể thấy cô ấy vẫn còn mang máng nhớ lại nhưng không nhiều lắm, ngập ngừng hỏi: "Cháu là con của người ăn mày đó sao?”
"Tôi chính là thằng ăn mày đó."
Tần Uyển ngớ người.
"Tôi đã nói rồi, tôi không phải là con người."
Hiển nhiên là những lời quá sức thẳng thắn và mang tính sát thương cao của Tiểu khất cái đã khiến Tần Uyển chết lặng, cứ ngơ ngác nhìn hắn mãi mà chẳng biết nói gì.
"Năm đầu tiên cô gả cho Giang Thừa Đức, Tần Ký Bột Bột Phô làm ăn bết bát, em trai cô tìm đến tận cửa vay tiền, đập cửa sau nhà cũ họ Giang ầm ï hơn nửa canh giờ. Lúc ấy tôi đang ngồi xin ăn ngay góc tường."
"Hồi cô mang thai đứa con đầu lòng, cô cực kỳ nghén món táo chua ở một tiệm phía đông thành. Ngày nào Xuân Hà cũng chạy đi mua, ngày nào tôi cũng nhìn thấy chị ấy ra khỏi nhà."
"Có năm cô bế Giang tiểu thư ra ngoài, Giang tiểu thư cứ nằng nặc đòi ăn kẹo hồ lô bằng được, kết quả lúc ăn bị nghẹn, cô sợ mất mật vừa đánh con bé vừa khóc nức nở."
"Hồi còn ở vùng Quan Ngoại, có dạo Giang Thừa Đức về nhà rất muộn, cô toàn xách đèn lồng ra đứng chờ ở cửa đến tận đêm khuya. Kết quả bị nhiễm lạnh ốm liệt giường mất nửa tháng mới khỏi."
"Còn nữa, cô thích..."
Tiểu khất cái lải nhải kể tuốt tuồn tuột những chuyện hắn lén theo đối quan sát được trong suốt bao năm qua. Ánh mắt Tần Uyển từ ngơ ngác chuyển sang chấn động, rồi đến nghi ngờ, sau đó là nghi ngờ nhân sinh, mờ mút, cuối cùng giữa cơn chấn động đường như lại có chút lờ mờ chấp nhận.
Tần Uyển biết rõ, người có thể nói ra những lời này chắc chắn phải cực kỳ hiểu mình, hoặc nói cách khác là đã bám theo mình rất nhiều năm rồi.
Ít nhất phải tận mắt nhìn thấy thì mới có thể kể lại chi tiết đến vậy.
Mà với độ tuổi của Tiểu khất cái, hắn căn bản không thể nào biết được những chuyện này.
Đợi Tiểu khất cái nói xong, Tần Uyển chìm vào khoảng lặng hồi lâu, mất một lúc mới bình tĩnh lại sau cơn chấn động. Ánh mắt cô ấy nhìn hắn không hề có sự hoảng sợ hay e dè, mà chỉ tràn ngập sự tò mò sâu sắc: "Cháu... thật sự không phải là người sao?"
"Không phải ạ." Tiểu khất cái lắc đầu, "Cháu là Tinh Quái, là Tỉnh Quái xuống nhân gian độ kiếp, cô cứ coi cháu là yêu tỉnh cũng được.”
"Cô chính là kiếp nạn của cháu."
Tiểu khất cái vừa dứt lời lại khiến Tần Uyển giật nảy mình. Cô ấy sợ tới mức đứng bật dậy, có chút hoảng loạn và luống cuống tay chân: "Cô... cô đã làm gì sao? Có phải cô lỡ vô tình chạm vào quy tắc gì đó của cháu rồi không, hay là... cô có cần phải..."
"Cháu chỉ cảm thấy như vậy thôi." Tiểu khất cái nhìn Tần Uyển, "Lúc đầu cháu không hề muốn đi ăn xin, cháu chỉ muốn biết cách làm người, muốn độ kiếp thành công."
"Nhưng cháu cũng biết không thể nói toạc mọi chuyện cho con người, nếu không sẽ chết rất thảm, có rất nhiều tiền bối của cháu đã bị đem đi luyện thành đan dược rồi."
LVQ8371