Tần Hoài cười cười: "Em biết mà, Lão Thạch tối qua đã chúc mừng năm mới em rồi, sáng nay đương nhiên không cần chào hỏi nữa. Hơn nữa em đoán là anh ấy thấy em bận rộn, không có thời gian hàn huyên nên dứt khoát không lên tiếng luôn. Em lại rất thích tính cách này của Lão Thạch.”
Nghe Tần Hoài thật sự không có ý trách móc, Lâm Tiểu Hồng lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục cắm cúi làm việc.
Ngược lại Tần Hoài chủ động khơi mào câu chuyện.
Vừa rồi Lâm Tiểu Hồng có nhắc đến chuyện lúc còn trẻ Thạch Đại Đảm thường xuyên chạy ngược chạy xuôi khắp trời Nam đất Bắc, chuyện này Tần Hoài có biết, hắn cũng từng nghe anh ta kể lại. Khi đó Thạch Đại Đảm đang đi tìm hắn, lúc ấy anh ta vẫn chưa độ kiếp thành công, chẳng biết hắn sẽ đầu thai đi đâu, cứ như một con ruồi mất đầu chạy đôn chạy đáo tìm kiếm khắp nơi.
Về sau, vì Tào Quế Hương muốn dọn lên thành phố không làm đầu bếp nữa, quán ăn buộc phải đóng cửa, lúc ăn bữa cơm chia tay Thạch Đại Đảm lại bất thình lình độ kiếp thành công rồi tỉnh lại, thế là anh ta mới từ bỏ việc tìm kiếm.
"Lão Thạch từng kể với em, lúc còn trẻ anh ấy đã đi qua rất nhiều nơi, còn ra cả nước ngoài, rảnh rỗi là chịu không nổi. Sau này kết hôn với Tiểu Hồng tỷ, có con rồi anh ấy mới bớt chạy ra ngoài." Tần Hoài cười nói: "Thật ra em cũng thấy hơi áy náy, năm ngoái Lão Thạch gần như ở rịt tại thành phố Sơn để bàn chuyện hợp tác với em, chẳng có thời gian ở nhà bầu bạn với chị và hai cháu.”
Lâm Tiểu Hồng xua xua tay: "Chị quen rồi, Lão Thạch nhà chị luôn như vậy, rảnh rỗi là chịu không nổi, năm nào cũng phải chạy ra ngoài, đi biền biệt mấy tháng mới về. Chị hiểu mà, chuyện làm ăn thôi, làm nghề nuôi trồng hải sản như nhà chị lại càng cần phải đi ra ngoài học hỏi kỹ thuật, mở rộng mối làm ăn."
"Hai đứa nhỏ nhà chị bao nhiêu năm nay đều do một tay chị chăm bẵm, Lão Thạch chẳng mấy khi quản, mà anh ấy có muốn quản cũng chẳng quản được."
Thạch Đại Đảm năm nào cũng ra ngoài ở vài tháng sao? Sao Tần Hoài lại không biết chuyện này nhỉ? Hắn vẫn luôn đinh ninh rằng Thạch Đại Đảm chỉ chạy khắp nơi tìm mình trước khi tỉnh lại, sau khi độ kiếp thành công thì ở lại thành phố sống những tháng ngày nghỉ hưu dưỡng lão, thi thoảng ra biển câu cá an nhàn cơ mà.
Tần Hoài dò hỏi: "Lão Thạch thường xuyên đi xa nhà sao chị?"
"Đúng thế, Tiểu Tần sư phụ cậu không biết đâu, mấy năm đầu chị và Lão Thạch mới yêu nhau anh ấy cũng thường xuyên chạy ra ngoài. Khi đó người nhà chị phản đối kịch liệt lắm, cảm thấy Lão Thạch tuy có chút tiền nhưng lại chăng đáng tin, đã thế lại còn có cái sở thích kỳ quái là để râu quai nón che kín cả mặt, gu thẩm mỹ rõ là có vấn đề."
"Chị nhớ lần đầu tiên Lão Thạch đến nhà chị ra mắt, chị bảo anh ấy cạo râu đi mà anh ấy nhất quyết không chịu, kết quả là dọa cô cháu gái nhỏ của chị khóc thét lên."
Tần Hoài lại sững sờ.
"Hồi trẻ Lão Thạch để râu quai nón sao?"
"Đúng rồi!" Nhắc đến chuyện này Lâm Tiểu Hồng liền hăng máu, hận không thể túm lấy Tần Hoài mà kể lể suốt ba ngày ba đêm: "Bây giờ người để kiểu râu đó hiếm lắm, thời của bọn chị cũng có người để, nhưng toàn là mấy ông trung niên thôi. Lúc đó Lão Thạch mới bao nhiêu tuổi chứ, làm gì có thanh niên nào lại thích để râu quai nón, mới 20 mà trông cứ như 40 tuổi ấy."
"Nhưng Lão Thạch nhà chị trước nay vẫn vậy, mới mười mấy tuổi đầu đã bắt người ta gọi mình là Lão Thạch, hơn hai mươi tuổi lại thích nuôi râu quai nón giả dạng thành ông chú bốn mươi. Kết quả là sau này khi có tuổi thật rồi thì anh ấy lại không để râu nữa, cạo nhẫn thín bảo thế cho trẻ ra, cậu bảo có kỳ cục không cơ chứ.”
Tần Hoài chỉ cảm thấy đầu óc ong ong, Lâm Tiểu Hồng cụ thể nói cái gì hắn cũng chẳng nghe lọt tai, vội vàng truy hỏi: "Lúc Lão Thạch để râu, có phải anh ấy đặc biệt thích đội một cái mũ len màu đen không?"
"Sao Tiểu Tần sư phụ lại biết? À, chắc chắn là Lão Thạch kể cho cậu nghe rồi đúng không, cái mũ đó là do chính tay chị đan cho anh ấy đấy. Lúc đó chị mới yêu Lão Thạch, vốn định đan cho anh ấy cái áo len cơ, nhưng không biết đan, sau đó định đan quần len cũng không biết nốt, thế là dứt khoát đan luôn cái mũ."
"Tại chị không biết đan nên cái mũ đó vừa xấu vừa dày, thế mà Lão Thạch nhà chị lại thích mê, ngày nào cũng đội, ngay cả mùa hè cũng đội. Cơ mà chỗ bọn chị thì mùa hè với mùa đông cũng chẳng khác nhau là mấy, quanh năm đều nóng nực, Lão Thạch cứ đội cái mũ đó là mồ hôi nhễ nhại, nhưng anh ấy cứ thích thế, mỗi lần đi xa nhà là y như rằng phải đội cái mũ đó lên đầu."
"Chính lúc đó chị mới cảm thấy, Lão Thạch nhà chị tuy tính tình hơi kỳ quái một chút, nhưng thật sự là một người rất tốt."
Tần Hoài đã hoàn toàn chết sững.
Người bình thường sẽ không thể nhớ được những chuyện hồi còn bé xíu, đừng nói là cái giai đoạn mới bập bẹ tập nói, ngay cả ký ức lúc ba bốn tuổi học mẫu giáo thật ra cũng chẳng còn đọng lại bao nhiêu.
Nhưng Tần Hoài không phải người bình thường, nói chính xác hơn thì hắn vốn không phải là người.
Khoảnh khắc tỉnh lại, hắn không chỉ nhớ ra ký ức của mấy kiếp trước, mà còn nhớ lại cả những chuyện hồi còn bé xíu ở kiếp này. Về mặt lý thuyết thì đáng lẽ hắn đã phải quên sạch từ lâu rồi, nhưng thực tế thì hắn vẫn luôn cất giữ cẩn thận những ký ức đó trong đầu.
LVQ8371