Ban đầu hắn còn tưởng hai vợ chồng này là bọn buôn người định bắt cóc mình nên hét toáng lên kêu cứu. Nhưng sau khi được họ dẫn đến cái quán ăn mà hắn vẫn hằng ao ước, gọi cho một đĩa thịt đầu heo và một bát canh đê thì hắn nín bặt. Theo lời Thạch Đầu thì bữa cơm này có ăn xong chết cũng cam lòng, dù bọn buôn người này có định băm vằm hắn ra làm tám khúc đem bán thịt hắn cũng xin chịu.
Về phần Tiểu khất cái, hai vợ chồng nông dân kia không có ý định nhận nuôi cả hai đứa.
Thạch Đầu lấy cớ muốn chào tạm biệt người anh em cùng đi ăn xin, trước khi theo hai vợ chồng về nhà đã chạy ù về miếu hoang, dốc sạch toàn bộ gia tài mình tích cóp được — chỗ tiền thừa từ việc cầm áo bông — nhét hết vào tay Tiểu khất cái, sau đó dập đầu thật mạnh đủ 30 cái trước mặt hắn.
Không phải dập đầu kêu boong boong đâu, nếu dập 30 cái mạnh như thế chắc đầu Thạch Đầu vỡ nát mất.
Sau khi dập đầu xong, Thạch Đầu hơi váng vất, nói năng cũng có phần chuếnh choáng. Ánh mắt hắn nhìn Tiểu khất cái đã hoàn toàn thay đổi, hắn vô cùng kính sợ hỏi: "Mày là thần tiên thật đấy à?"
"Không phải." Tiểu khất cái đáp.
"Vậy mày là yêu tinh."
"Cũng không hẳn." Tiểu khất cái nói: "Mày có bố mẹ rồi, tao báo đáp mày xong rồi đấy."
Ánh mắt Thạch Đầu nhìn Tiểu khất cái lúc này tràn ngập sự tôn kính.
"Vậy ngài... còn muốn đi ăn xin nữa không? Con có cần hàng năm cúng bái cho ngài không? Chỉ cần thắp hương là được hay..."
"Không cần đâu." Tiểu khất cái đáp: "Mày đã nói cho tao biết Tâm Nguyện của mày, tao cũng đã giúp mày hoàn thành Tâm Nguyện đó, vậy là đủ rồi."
"Mày đã cứu tao, tao cũng cứu lại mày."
"Thằng Cẩu Tử chết rồi, mày sẽ không phải chết nữa."
Thạch Đầu nghe không hiểu lắm, nhưng hình như lại loáng thoáng hiểu ra điều gì đó. Hắn dập đầu thật mạnh ba cái trước mặt Tiểu khất cái rồi rời đi, theo chân bố mẹ mới về nhà.
Tần Hoài đứng xem bên cạnh cũng hóa đá luôn.
Giờ này khắc này trong lòng Tần Hoài chỉ bật ra hai chữ.
Vãi chưởng.
Cái tình huống quái quỷ gì thế này? Tiểu khất cái là loại Tinh Quái gì vậy? Bá đạo đến thế cơ à! Tinh Quái hệ Ước Nguyện sao?
Loan Điểu à?
Loan Điểu mà bá đạo đến mức này cơ á?
Thảo nào ngày nào ông nhõi này cũng trưng ra cái bộ mặt tự vấn nhân sinh, phong thái triết gia coi sự đời như phù du, thì ra là có hậu thuẫn vững chắc đến thế.
Không hiểu sao, Tần Hoài đột nhiên cảm thấy Thạch Đầu bị hớ nặng rồi.
Hắn lại không ước làm Hoàng đế.
Năng lực out trình của Tiểu khất cái khiến Tần Hoài chấn động sâu sắc. Thậm chí hắn còn cảm thấy Tiểu khất cái này thích hợp làm thầy bói hơn cả Chu Hổ.
Hắn mà bày sạp xem bói, cứ hỏi thẳng khách hàng có Tâm Nguyện gì, nôn tiền ra là xong ngay, đảm bảo tự do tài chính trong vòng phút mốt. Sau đó kiểu gì cũng bị mấy lão tai to mặt lớn phái quân đến bắt về luyện thành đan dược, trở thành Loan Điểu phiên bản 2.0.
Tần Hoài lập tức hiếu ra vì sao Tiểu khất cái mang trong mình năng lực bá đạo như thế, mà lại phải trà trộn vào ổ ăn mày đi xin ăn cùng với Thạch Đầu.
Thất phu vô tội, mang ngọc có tội.
Không có lực sát thương khủng như Tất Phương mà lại sở hữu năng lực hệ Ước Nguyện nghịch thiên thế này, đúng là nên khiêm tốn cẩn thận một chút.
Sau khi Thạch Đầu toại nguyện được bố mẹ mới nhận nuôi, Tiểu khất cái đành phải đi xin ăn một mình.
Nhắc mới thấy lạ, Tần Hoài có thể nhìn ra Tiểu khất cái thật ra chẳng hề muốn đi ăn xin, hắn hoàn toàn không có hứng thú gì với cái nghề này. Đơn thuần chỉ là hắn không biết nên làm gì, lại muốn thông qua một cách hợp lý để tiếp xúc với con người, tìm hiểu quy tắc xã hội, cho nên mới cứ lẽo đẽo theo Thạch Đầu đi ăn xin.
Bây giờ Tiểu khất cái đã trả ơn Thạch Đầu, mà hắn cũng nghe ngóng được vô khối chuyện từ miệng Thạch Đầu rồi. Theo lý thuyết, hắn đáng nhẽ phải đi làm chuyện mà bản thân thật sự muốn làm. Dù sao thì trong mấy tháng đi xin ăn cùng Thạch Đầu, ngày nào Tiểu khất cái cũng giữ cái vẻ mặt như người cõi trên, chìm đắm trong những triết lý nhân sinh của một nhà triết học.
Dựa theo quy luật nhân quả mà Tần Hoài có thể hiểu được, Tiểu khất cái đã giúp Thạch Đầu thực hiện nguyện vọng, ân oán giữa hai người coi như chấm dứt, Tiểu khất cái cũng chẳng cần phải tự đày đọa mình tiếp tục đi làm ăn mày nữa.
Kết quả là Tiểu khất cái không làm thế.
Sự ra đi của Thạch Đầu chỉ biến bộ đôi đi ăn xin thành kẻ độc hành. Luận về vũ lực, Tiểu khất cái giỏi hơn Thạch Đầu rất nhiều, thể chất của Tinh Quái vốn dĩ đã vượt trội hơn người thường, dù có yếu ớt đến mấy thì thể lực của Tinh Quái vẫn rất đỉnh. Tiểu khất cái mỗi ngày vẫn lượn lờ ở mấy địa điểm vàng mà Thạch Đầu từng chỉ cho, vẫn đến cửa sau Tần Ký Bột Bột Phô nhận Bột Bột, khát thì cầm chiếc bát mẻ của mình ra thùng nước phía sau Tần Ký Bột Bột Phô tự múc nước uống.
Hắn cũng chẳng thèm giao du với đám ăn mày trong miếu hoang, đương nhiên cũng không nộp phí bảo kê cho Mặt Thẹo. Có lần hắn tẩn nhau với Mặt Thẹo, Mặt Thẹo đánh không lại hắn. Tiểu khất cái cũng chẳng buồn làm đại ca, cứ thế đơn thương độc mã đi ăn xin như một con sói cô độc.
Sự biến mất của Thạch Đầu chăng mảy may kinh động đến ai, ngoại trừ Xuân Hà.
LVQ8371