"Hà? Bây giờ á?” Chu Hổ hơi ngơ ngác ngẩng đầu lên, màn hình điện thoại rành rành là video ngắn tóm tắt phim truyền hình. Có thể thấy bình thường Chu đại sư bận rộn nghiệp vụ đến mức không có thời gian xem trọn bộ phim truyền hình mà chỉ đành xem tóm tắt.
"Đúng, chính là bây giờ, hiện tại tôi đặc biệt muốn nhờ anh xem giúp!" Tần Hoài trịnh trọng gật đầu.
Chu Hổ vô thức nhìn những người xung quanh, cảm thấy ngang nhiên bày trò mê tín dị đoan trước mặt bao nhiêu người thế này không hay cho lắm. Tuy hắn rất tự tin vào trình độ chuyên môn của mình, nhưng trong thâm tâm hắn vẫn vô cùng khinh bỉ cái nghề này.
"Tiểu... Tiểu Tần sư phụ, cậu muốn xem cái gì? Hai hôm trước cậu chẳng vừa bảo cảm thấy mình không có gì để xem sao, dù sao thì tôi cũng đã gieo quẻ cho cậu về rất nhiều phương diện rồi, hơn nữa tính ra cũng không chuẩn lắm." Chu Hổ càng nói giọng càng nhỏ dần. Ở trong căn phòng nhỏ lén lút nói nhỏ với Tần Hoài là một chuyện, còn thừa nhận mình bói không chuẩn trước mặt bao nhiêu người thế này lại là một chuyện hoàn toàn khác.
"Tôi không rõ lắm nên dùng cách nào để gieo quẻ. Tôi cứ nói thẳng yêu cầu, Chu kế hoạch anh tự xem xét nhé."
Tần Hoài biết, lúc này vòng vo đã vô dụng, phải đi thắng vào vấn đề thôi. 90% nhiệm vụ của hắn đều là do đi thắng vào vấn đề mà mò ra được.
"Được, Tiểu Tần sư phụ cậu nói xem cậu muốn gieo quẻ về mảng nào." Chu Hổ gật đầu.
"Tôi muốn biết chuyện tôi đang muốn làm bây giờ liệu có thể hoàn thành được không." Tần Hoài đáp.
Thấy Chu Hổ có vẻ chưa hiểu, Tần Hoài lại giải thích thêm một lần: "Nói cách khác nhé, hiện tại tôi đang rất khao khát làm được một chuyện, nhưng cần phải có chút may mắn và cơ hội. Tôi muốn biết trong dịp Tết này tôi có gặp được một cơ hội như vậy để được toại nguyện hay không."
Thật ra Chu Hổ nghe đã hiểu rồi, nhưng hắn cảm thấy cách nói hiện tại của Tần Hoài rất nguy hiểm.
Làm thầy bói part-time bao nhiêu năm nay, Chu Hổ đã gặp đủ loại khách hàng muôn hình muôn vẻ, xem bói về cái gì cũng có. Đủ loại Bát Quái giật gân mà bình thường chẳng bao giờ nghe thấy, Chu Hổ đều có thể nghe được từ miệng khách hàng. Nào là tiểu tam có lên ngôi thành công không, có đá được vợ cả mà không phải chia tài sản không, có tố cáo thành công tống cổ Ông Chủ vào tù không, có bám được phú bà không, có gả được vào hào môn không, có trúng vé số không, ngày mai cổ phiếu có tăng vọt không...
Rất nhiều lúc, những vị khách tìm thầy bói xem bói hận không thể coi thầy bói như con rùa đá trong hồ cầu nguyện. Chu Hổ thường xuyên cảm thấy khách hàng không phải tới xem bói, mà là tới ước nguyện.
Mà toàn là cái loại ước nguyện kiểu bỏ 50 tệ mua tấm bùa, ngày mai là trúng luôn vé số 1 triệu tệ.
Những vị khách này, có người sẽ nói thẳng khao khát trong lòng mình, có người lại cứ thích vòng vo tam quốc.
Mà những kẻ hay vòng vo, nguyện vọng của họ thường rất thiếu đạo đức, thậm chí là phi pháp.
Cái kiểu nói vòng vo như Tần Hoài, bề ngoài tưởng chừng đã nói rõ ràng rồi, nhưng thực chất lại chăng hé nửa lời về sự việc cụ thể này, Chu Hổ đã quá quen thuộc.
Vị khách gần nhất nói chuyện kiểu này là để xem phi vụ lừa đảo có trót lọt hay không, bây giờ người đó đã vào bóc lịch rồi, bị tuyên án một năm bảy tháng.
Ánh mắt Chu Hổ nhìn Tần Hoài lập tức thay đổi.
Chu Hổ hít sâu một hơi, giọng điệu trở nên nghiêm trọng: "Tiểu Tần sư phụ, thứ cậu muốn xem, có thể nói cụ thể hơn một chút được không, nói rõ là việc gì cũng được."
"Chắc là không có cách nào nói cụ thể hơn được đâu."
Chu Hổ lại hít sâu một hơi, giờ khắc này hắn nghĩ ngợi rất nhiều, hắn nghĩ đến di sản của ông La Quân.
"Tiểu Tần sư phụ... Đạo lý sâu sắc nhất mà tôi lĩnh ngộ được từ bố tôi trong những năm qua chính là: Tiền không thuộc về mình, dù tạm thời có chiếm được bằng một vài thủ đoạn mờ ám thì cuối cùng cũng phải trả lại thôi, hơn nữa còn phải trả giá đắt."
Tần Hoài nghe hiểu ý ngay: "Không hề phạm pháp đâu, chỉ là dính dáng đến một số thứ hơi phức tạp nên tôi không muốn nói rõ chi tiết thôi."
Chu Hổ gật gật đầu, tỏ ý tạm thời tin tưởng lời Tần Hoài, ngẫm nghĩ một lát rồi nói: "Nếu muốn xem về phương diện này... Tiểu Tần sư phụ cậu đợi một lát, tôi về phòng lấy đồ cho cậu."
Nói xong, Chu Hổ liền rời đi.
Không biết từ lúc nào Trần Huệ Hồng đã chen lên tận hàng đầu trong đám vây xem. Đợi Chu Hổ rời khỏi phòng bếp, chị liền nóng lòng hỏi: "Tần Hoài, lời em vừa nói là có ý gì vậy? Thật ra chị chắng hiểu gì sất. Em muốn được toại nguyện cái gì? Muốn ông Vương tặng thêm cho em hai căn nhà nữa à?”
Vương Căn Sinh: ...?
Ông Vương Căn Sinh đột nhiên bị réo tên có hơi ngơ ngác, sau đó lại chìm vào suy tư, nhìn bộ dạng có vẻ đang thực sự cân nhắc xem liệu có thể tặng thêm hai căn nhà nữa cho Tần Hoài hay không.
"Đương nhiên là không phải rồi, Hồng Tỷ chị đang nói gì vậy, ông Vương được đền bù giải tỏa mấy căn nhà đâu có dễ dàng gì, em cũng đâu có thiếu tiền tới mức đấy." Tần Hoài vội vàng giải thích, "Thật ra em muốn nhờ Chu Hổ xem xem liệu em có thể mò ra được Chi Tuyến Nhậm Vụ từ chỗ anh ta hay không. Nhưng em lại không thể nói toẹt ra với Chu Hổ được nên chỉ đành nói thế thôi."
"Bảo thầy bói tự gieo quẻ liên quan đến mình thì có chuẩn không đấy?" An Du Du hơi tò mò, "Trước kia hồi em còn đi ăn xin ở Ma Đô, em gặp rất nhiều ông thầy bói bày sạp xem bói ven đường, bọn họ đều bảo là có thể xem cho người khác chứ không thể tự xem cho mình."
LVQ8371