Tần Hoài không ngờ câu chuyện lại rẽ sang hướng này. Phải biết rằng, Hứa xưởng trưởng không phải tuýp người thích ăn mày dĩ vãng. Trước đây lúc ở viện dưỡng lão, dù mọi người đã mở lòng với nhau, ông cụ vẫn luôn dùng giọng điệu bình thản để kể lại những chuyện ly kỳ, hơn nữa nội dung đa phần đều là những chuyện vưi vẻ, thú vị. Chủ đề đau buồn chưa bao giờ xuất hiện trong những câu chuyện của ông cụ. Nhóm Tần Hoài cũng lờ mờ nhận ra ông cụ đang cố tình né tránh, không muốn nhắc đến một số chuyện.
Ví dụ như chuyện của Hứa Nặc.
Hứa xưởng trưởng rất hiếm khi nhắc đến Hứa Nặc, thậm chí là tránh gọi thẳng tên, mà chỉ gọi chung chung là "con trai tôi" hoặc "hai đứa con trai của tôi". Cứ như thể chỉ cần nhắc lướt qua, hoặc gộp chung với người khác thì sẽ không ai để ý vậy.
Nào ngờ hôm nay Hứa xưởng trưởng lại đổi tính đổi nết, chủ động khơi mào khiến Tần Hoài đứng hình luôn.
Tần Hoài hơi luống cuống tay chân. Hắn bắt đầu tự kiểm điểm xem có phải vì hôm nay mình làm Bánh Bao Nhân Thịt Giải Hoàng, lại còn hỏi Hứa xưởng trưởng có thích ăn Điểm Tâm làm từ Giải Hoàng không, khiến ông cụ xúc cảnh sinh tình đâm ra sầu não, rồi phá lệ ngồi ôn lại kỷ niệm xưa hay không.
Trong tình cảnh này, nếu Hứa xưởng trưởng mà là Tỉnh Quái, khéo hắn đã moi ra được hai cái Nhiệm Vụ Phụ Tuyến rồi cũng nên.
Nghĩ đến đây, Tần Hoài hận không thể tự vả cho mình một cái, tự rủa thầm: Mình đúng là đáng chết mà. Mình chỉ chăm chăm nhớ mỗi chuyện khả năng tiếp nhận của Hứa xưởng trưởng cực kỳ tốt, là người bình thường duy nhất trong đám người này, mà quên bẵng mất bản chất ông cụ là một ông lão thứ thiệt chỉ kém La Quân vài tuổi. Có khi sống lâu thêm chút nữa còn thọ hơn cả La Quân ấy chứ.
Tần Hoài, mày đang ngược đãi người già đấy à!
Tần Hoài rất muốn nhanh miệng hỏi Hứa xưởng trưởng xem ông cụ thích ăn món gì để hắn làm bù ngay lập tức. Nhưng rồi hắn sực nhớ ra vừa nãy ông cụ mới bảo mình chẳng có món nào đặc biệt yêu thích cả.
Tần Hoài, mày đang ngược đãi một ông lão từng phải đi ăn mày hồi nhỏ đấy.
Tần Hoài chỉ hận không thể nhắn tin WeChat gọi ngay An Du Du sang, bảo cô đừng có ngồi gặm mớ trái cây chết tiệt trong phòng nữa, mau ra bếp cứu sếp của cô đi.
Tần Hoài rơi vào trầm mặc.
Ngay từ giây đầu tiên Tần Hoài rơi vào trầm mặc, Hứa xưởng trưởng đã nhìn thấu sự giằng xé trong nội tâm của hắn. Ông cụ cười cười, chậm rãi nói: "Cháu không nói gì sai đâu, ông chỉ thuận miệng nhắc lại chuyện cũ thôi, không cần phải căng thẳng thế đâu."
"Thích nói gì thì cứ nói, giống như con bé... Du Du ấy."
Nếu Hứa xưởng trưởng đã nói vậy, Tần Hoài đúng là có chuyện muốn hỏi thật.
Tần Hoài hắng giọng: "Trước khi mất... phu nhân của ông có thấy nuối tiếc không ạ?”
Triệu Dung: ??
Hai vợ chồng đưa mắt nhìn nhau, đều đọc được sự khiếp đảm trong ánh mắt đối phương. Trên mặt hai người hiện rõ dòng chữ: Thằng con trai bảo bối dạo này cắm mặt làm Điểm Tâm đến mức lú lẫn luôn rồi sao, tự nhiên lại ăn nói vô duyên thế này. Đến cả Lạc Lạc cũng chẳng thốt ra được cái câu hỏi đậm mùi địa ngục như vậy.
Hứa xưởng trưởng cũng hơi khựng lại, có phần cạn lời. Trên mặt ông cụ như viết rõ dòng chữ: Sự áy náy vừa nãy của cháu không phải là diễn đấy chứ, chỉ để làm bước đệm cho câu hỏi này thôi sao.
"Thực ra chẳng có gì đáng tiếc cả." Hứa xưởng trưởng thản nhiên đáp, "Trước khi mất bà ấy dặn ông rằng, bà ấy không đợi được đến lúc Tiểu Nặc quay về tìm mình nữa rồi. Với tính cách của Tiểu Nặc, đợi đến khi nó nhớ ra rồi quay về, phát hiện bà ấy đã mất thì chắc chắn sẽ sốt ruột đến phát khóc. Cho nên bà ấy cố ý viết cho Tiểu Nặc một bức thư, dùng sáp niêm phong cẩn thận, cấm ông không được mở ra xem, sợ ông vừa gặp Tiểu Nặc đã tuôn hết nội dung trong thư ra."
"Bà ấy còn dặn, đợi khi nào ông gặp lại Tiếu Nặc thì hãy ra mộ thăm bà ấy, viết tình hình của Tiểu Nặc thành thư rồi đốt cho bà ấy, tiện thể nhớ đốt luôn cho mẹ một bản. Bà ấy muốn biết xem bao năm qua thắp hương lễ Phật có linh nghiệm không, Tiểu Nặc có đầu thai vào nhà tử tế không."
Hứa xưởng trưởng nói đến đây liền bật cười: "Bà ấy vốn dĩ chẳng tin mấy trò này, lúc thắp hương cũng đâu có thành tâm. Lần nào đi mua hương cũng phải mặc cả lên xuống, chỉ sợ mua hớ."
Tần Hoài cũng bật cười theo.
Tần Tòng Văn vốn đang băm thịt cách chỗ Tần Hoài không xa. Lúc nghe Hứa xưởng trưởng nói, Tần Tòng Văn lẳng lặng bê thớt tránh xa hai người. Ông cảm thấy câu chuyện này sặc mùi địa ngục quá rồi.
Dù căn bản chẳng hiểu mô tê gì, nhưng ông vẫn thấy lạnh sống lưng. Đồng thời ông cũng thầm cảm thán trong lòng: Phục vụ Giáp Phương quả thực chẳng dễ dàng gì, nói chuyện kiểu này mà hai người vẫn tiếp tục buôn dưa lê được thì cũng tài.
Đúng lúc Tần Hoài định nói thêm gì đó, Tần Lạc hớn hở chạy tọt vào bếp, đõng dạc thông báo tin tức sốt dẻo nhất trong ngày.
"Anh ơi, ông nội đang dọn đồ, ông dọn sạch sành sanh mấy cuốn vở bài tập, vở tập làm văn, vở tập vẽ của hai anh em mình mấy năm nay ra rồi!"
"Lúc nãy bố tìm căn bản là chưa tìm ra hết, trong phòng ông nội còn có vở tập làm văn của anh hồi cấp hai với năm lớp năm nữa cơ. Cái bài văn anh viết đêm mưa bố cõng anh đi bệnh viện ấy, lời phê của giáo viên là bảo anh đừng có chép văn của bạn cùng bàn nữa, buồn cười chết mất, em còn chụp ảnh lại rồi đây này, ha ha ha ha!"
Tối hôm đó, tất cả mọi người đều được ăn Bánh Bao Nhân Thịt Giải Hoàng do Tần Hoài làm, ngoại trừ Tần Lạc.
LVQ8371