Kết quả Tiểu khất cái còn nhẫn nhịn giỏi hơn hắn tưởng tượng, hắn cứ thế canh chừng bên cạnh nhà họ Giang hết năm này qua năm khác, mãi cho đến khi Tần Uyển sinh tận sáu đứa con. Cô ấy đã không còn trẻ nữa, không còn thích mặc quần áo màu sắc sặc sỡ như thời thiếu nữ, bước đi chăng còn nhẹ nhàng, cũng không còn lúc nào cũng vưi vẻ, mà thường xuyên mang theo rất nhiều muộn phiền.
Nơi khóe mắt Tần Uyển bắt đầu xuất hiện nếp nhăn, ánh mắt cô ấy dần trở nên mệt mỏi, lưng cũng không còn thẳng như trước, lúc khâu vá quần áo thường xuyên phải đưa tay lên dụi mắt.
Năm tháng đã để lại rất nhiều dấu vết trên người Tần Uyển, điều duy nhất không thay đổi là mỗi khi mùa đông tuyết rơi, cô ấy đều sẽ đặt một giỏ Bột Bột trước cửa nhà, có lúc còn để thêm một hai chiếc áo bông mà các con cô ấy không mặc nữa, dẫu chúng đã sờn cứng và chẳng còn giữ ấm được bao nhiêu.
Việc sinh đẻ quá nhiều khiến Tần Uyển già đi rất nhanh.
Sau khi sinh cậu con trai thứ sáu, sức khỏe của Tần Uyển sa sút thấy rõ. Số lần cô ấy ra khỏi nhà ít hẳn đi, cũng không xách đồ nặng nữa, hôm nào đẹp trời cũng chỉ dắt lũ trẻ ra sân chơi.
Cứ mỗi lúc như vậy, Tiểu khất cái lại ngồi xổm sát chân tường. Tần Hoài tin rằng với thính lực của Tiểu khất cái, hắn có thể nghe rõ mồn một từng âm thanh trong sân, cho dù không nhìn thấy bên trong xảy ra chuyện gì, hắn vẫn có thể dựa vào âm thanh mà tưởng tượng ra.
Thời gian cứ thế vùn vụt trôi qua, mãi cho đến một buổi chiều hửng nắng, Tần Uyển vẫn dắt lũ trẻ ra sân chơi như thường lệ, Tiểu khất cái vẫn ngồi xổm bên tường dỏng tai nghe, còn Tần Hoài thì ngồi thẫn thờ bên cạnh Tiểu khất cái, chán nản chờ đợi màn đêm buông xuống.
Chớp mắt mấy cái, màn đêm vẫn chưa buông xuống.
Tần Hoài hơi ngẩn người.
Trong những tháng ngày tẻ nhạt hệt như đang xem phim tài liệu này, tốc độ thời gian trôi qua cực kỳ nhanh, gần như chỉ chớp mắt một cái là đã hết một ngày.
Nhưng bây giờ nhịp thời gian đường như đã trở lại bình thường.
Tần Hoài lập tức phấn chấn hẳn lên, đây chẳng phải là dấu hiệu cho thấy một điểm cốt truyện quan trọng sắp xuất hiện sao?
Cuối cùng Tiểu khất cái cũng hết nhịn nổi mà xông vào hỏi Tần Uyển xem cô ấy có nguyện vọng gì cần hắn hoàn thành không à?
Tinh Quái hệ Ước Nguyện rốt cuộc cũng chịu tung chiêu rồi sao?
Tần Hoài hai mắt sáng rực nhìn chằm chằm Tiểu khất cái, hắn rất muốn xuyên tường vào xem Tần Uyển hiện tại đang làm gì, nhưng lại không dám đi, sợ bỏ lỡ hành động của Tiểu khất cái.
Tiểu khất cái chăng có động tĩnh gì, hắn cứ nhắm nghiền mắt lại, trông như đang ngủ.
Cuộc sống thường ngày của mấy ông triết gia đúng là thế này đây.
Mãi cho đến khi——
"Mẹ ơi, bên ngoài có một thằng nhóc ăn mày, hình như nó bị đói ngất đi rồi!" Giang Vệ An (cậu con trai thứ tư của Tần Uyển) không biết từ lúc nào đã chạy ra khỏi nhà, nhìn thấy Tiểu khất cái dựa lưng vào tường nhắm mắt nghỉ ngơi, lại tưởng lầm là một kẻ đáng thương lết đến trước cửa nhà mình rồi lả đi vì đói, liền hét toáng lên.
Tiểu khất cái không chút phản ứng, vẫn nhắm tịt mắt, làm như mình đói ngất đi thật.
Giang Vệ An lại hét lên the thé: "Mẹ ơi, nó ngất thật rồi!”
Tần Uyển vội vàng chạy ra, bước chân vô cùng tất tả, trên tay vẫn còn bế Giang Vệ Bình (cậu con trai thứ sáu) mới được mấy tháng tuổi. Vừa nhìn thấy Tiểu khất cái, cô ấy liền quay sang giao Giang Vệ Bình cho Giang Tuệ Cầm, rồi tự mình bước tới sờ trán Tiểu khất cái, thở phào nhẹ nhõm.
"Không bị sốt, chắc là trời nóng quá lại bị đói nên mới ngất đi thôi. Tuệ Cầm, em bế Vệ Bình vào nhà đi, Vệ An, con ra chum múc bát nước lạnh đây, tiện thể vào bếp xem có gì ăn được không."
Giang Tuệ Cầm và Giang Vệ An nghe vậy vội vàng chạy vào trong. Chỉ còn một mình Tần Uyển ở ngoài trông chừng Tiểu khất cái, hắn cũng thuận đà từ từ tỉnh lại. Kỹ năng diễn xuất xuất thần của hắn khiến Tần Hoài đứng xem bên cạnh cũng phải trố mắt thán phục muốn vỗ tay tán thưởng.
Thấy Tiểu khất cái tỉnh lại, Tần Uyển nhẹ giọng vỗ về: "Cháu đừng sợ, cháu vừa bị ngất trước cửa nhà cô. Cô bảo con trai đi lấy đồ ăn cho cháu rồi, cháu ăn xong uống ngụm nước mát là sẽ đỡ ngay thôi."
Tiểu khất cái hiển nhiên là chưa chuẩn bị tâm lý cho lần gặp mặt thứ hai này, môi mấp máy hồi lâu, cuối cùng cũng chỉ thốt ra hai chữ y hệt lần trước: "Cháu cảm ơn.”
Tần Uyển mỉm cười nói: "Cháu ngất trước cửa nhà cô âu cũng là cái duyên. Bây giờ trời đang nóng mà cháu mặc tận ba lớp áo mỏng thế này làm sao chịu nổi. Nhà cô đông con nên có sẵn quần áo cũ, nếu cháu không chê thì để cô vào lấy cho cháu một bộ mỏng nhẹ hơn, sau này đừng ngốc nghếch mặc nhiều áo thế này mà đi lại dưới trời nắng gắt nữa nhé."
Ánh mắt Tiểu khất cái nhìn Tần Uyển tràn ngập sự hoang mang, hiển nhiên lại đang thắc mắc, thắc mắc tại sao cô lại nói nhiều như vậy với một thằng ăn mày mà cô căn bản còn chẳng nhận ra.
"Tần... Tần tiểu thư, cô còn nhớ cháu không?" Tiểu khất cái nhịn không được bèn lên tiếng hỏi.
Nghe Tiểu khất cái gọi mình là Tần tiểu thư, Tần Uyển sững sờ thấy rõ. Đã bao nhiêu năm rồi cô ấy không còn nghe thấy danh xưng này nữa, kể từ ngày lên xe hoa, chẳng còn ai gọi cô ấy là Tần tiểu thư, mọi người đều gọi cô ấy là Giang phu nhân. Đối với cô ấy, đây đã là một cái danh xưng xa vời vợi.
LVQ8371