Nhỡ đâu Tần viện trưởng lỡ miệng kể ra chuyện gì đó kinh thiên động địa, với cái tính của Trần Huệ Hồng, chị ấy nhất định sẽ ghim kỹ chuyện này suốt 10 năm trời, đợi đến lúc La Quân đầu thai trở về sẽ kể lại sống động y như thật, lại còn thêm mắm dặm muối kể cho La Quân nghe nữa chứ.
Lúc làm Điểm Tâm Tần Hoài vẫn luôn vắt óc suy nghĩ, xem nên dùng cách gì để Tần viện trưởng bận rộn đến mức không có thời gian ôn lại chuyện xưa.
Vấn đề này mãi cho đến khi Tần Lạc tỉnh dậy hắn vẫn chưa nghĩ ra cách giải quyết.
Tần Lạc ngồi trong bếp húp mì sùm sụp như hổ đói. Bát mì này cũng là hàng đặc chế, bên trong có tận ba quả trứng: hai quả trứng luộc và một quả trứng ốp la. Bát đựng mì là loại bát tô lớn mà cô nhi viện thường dùng để đựng canh, lúc ăn mì Tần Lạc hận không thể vùi hẳn mặt vào trong bát, đủ thấy con bé đã có một giấc ngủ rất ngon.
Đứa trẻ này mà ngủ không ngon giấc thì cũng chẳng có cảm giác thèm ăn.
Tần viện trưởng ngồi bên cạnh Tần Lạc, cười híp mắt ăn bát Mì Nước Tương đặc chế cỡ nhỏ của mình, nói: "Sức ăn của Lạc Lạc lại tăng rồi này, cũng phải thôi, lên cấp ba rồi đang tuổi ăn tuổi lớn mà."
"Tần mụ mụ, con ăn thế này nhằm nhò gì, mẹ chưa thấy lão Thạch ăn đâu, sức ăn của chú ấy ít nhất phải gấp đôi con đấy!" Tần Lạc vùi đầu vào ăn, nhưng vẫn không quên ngẩng lên khen ngợi sức ăn của Thạch Đại Đảm một câu, trong lời nói tràn ngập sự kính nể và đồng cảm giữa những kẻ mạnh với nhau.
"Lão Thạch là ai thế? Bạn học của Lạc Lạc à?" Tần viện trưởng hỏi.
"Là bạn con ạ, hơn bốn mươi tuổi, buôn bán hải sản, sống trên thành phố. Vốn dĩ hôm nay chú ấy cũng định đến, nhưng hôm nay phải ra biển nên không rảnh ạ." Tần Hoài đáp.
Tần viện trưởng gật đầu ghi nhớ trong lòng, đây là một nhà hảo tâm cực kỳ có tiềm năng trong tương lai.
Nhóm Trần Huệ Hồng không có trong bếp mà đang đi dạo bên ngoài. Cô nhi viện nằm ở nơi hẻo lánh cũng có cái lợi của nó, đất trống xung quanh đều có thể tận dụng để trồng trọt, Tần viện trưởng muốn trồng bao nhiêu thì trồng.
Nhưng bà ấy cũng không trồng quá nhiều, chủ yếu là vì không đủ người làm. Tần viện trưởng và Tần đại gia đều đã qua cái tuổi cày cuốc được rồi, nên chỉ làm vài sào rau. Nhân viên của cô nhi viện đang dẫn đám Trần Huệ Hồng đi tham quan vườn rau, chắc lát nữa về kiểu gì cũng xách theo một ít rau xanh tươi rói cho xem.
"Hoài Hoài, năm mới vui vẻ nha con." Tần viện trưởng rút từ trong túi áo ra một chiếc bao lì xì, dưới ánh mắt sửng sốt của Tần Hoài và vẻ mặt hâm mộ của Tần Lạc, bà ấy nhét thẳng bao lì xì vào túi hắn.
"Tần mụ mụ, bây giờ vẫn chưa đến Tết mà mẹ." Tần Hoài không ngờ năm nay lại được nhận lì xì sớm đến vậy, mới lễ Ông Táo mà đã có lì xì rồi.
"Con còn phải về quê ăn Tết, ra Giêng lại lên Sơn Thị, làm gì có thời gian đến cô nhi viện nữa. Lì xì bây giờ không mừng thì định lúc nào mừng đây?" Tần viện trưởng nói, rồi lại cười híp mắt đưa cho Tần Lạc một chiếc bao lì xì nhỏ.
Là bao lì xì nhỏ theo đúng nghĩa đen, chiếc bao lì xì này của Tần Lạc nhỏ hơn hắn một cỡ so với của Tần Hoài.
Tần Lạc là một phần tử tích cực bóc lì xì, vừa nhận được là con bé bóc ngay lập tức. Rút ra một tờ 20 tệ mới tinh, con bé reo lên: "Oa, 20 tệ lận, Tần mụ mụ, hôm nay mẹ phát tài rồi à!"
Mấy năm trước bao lì xì của Tần viện trưởng toàn nhét hai tệ, đứa nào thân thiết thì được hai tệ, đứa nào không thân thì chỉ được một tệ.
Thấy Tần Lạc bóc được tờ 20 tệ từ trong bao lì xì nhỏ xíu, Tần Hoài cũng không nhịn được mà bóc luôn bao lì xì của mình, bóc xong thì chấn động ngay tại chỗ.
Hai tờ tiền đỏ chót!
Trọn vẹn hai tòi
Tần Hoài buột miệng thốt lên: "Tần mụ mụ, mẹ trúng số rồi à?!"
"Trúng số gì mà trúng, mua vé số không tốn tiền chắc? Có tiền mua vé số thà để mua hai cân gạo còn hơn." Tần viện trưởng lườm hắn một cái, nói: "Hoài Hoài à, từ năm ngoái đến năm nay con đã mang về bao nhiêu khoản quyên góp cho cô nhi viện chúng ta, Tần mụ mụ của con cũng không phải là người keo kiệt đâu nhé. Hai bao lì xì này là mẹ trích từ tiền lương tiết kiệm ra, tự bỏ tiền túi ra mừng tuổi cho hai đứa đấy."
Nói xong, Tần viện trưởng đắc ý giơ ngón tay ra hiệu: "Năm nay nhân viên trong cô nhi viện chúng ta đều được tăng lương rồi, mỗi người mỗi tháng được tăng thêm 120 tệ lận đấy!"
Tần Hoài: "... Hay là Tần mụ mụ mẹ cứ bòn rút một chút từ khoản tiền con kêu gọi quyên góp đi, dù sao đó cũng toàn là tiền của con và bạn bè con đóng góp mà."
Tần viện trưởng cố ý làm mặt giận, trừng mắt lườm Tần Hoài: "Mẹ là loại người đó sao?”
"Hồi nhỏ, cô nhi viện thỉnh thoảng phát trái cây thì toàn là táo với chuối tiêu. Con cứ tưởng là do hai loại quả này rẻ lại dễ bảo quản, mua hàng giảm giá cũng không sợ ăn vào đau bụng. Mãi sau này con mới biết, mua táo là vì rẻ, còn mua chuối tiêu đơn thuần là vì mẹ thích ăn."
"Rồi cả cà rốt nữa, hồi bé ngày nào ở cô nhi viện cũng phải ăn cà rốt. Mẹ bảo ăn vào cho sáng mắt, con còn tưởng mẹ lo mắt bọn con kém, mãi sau này con mới biết đơn thuần là vì mẹ thích ăn cà rốt."
"Trong cô nhi viện rất hiếm khi có món hành tây và rau cần tây, cũng không phải vì hai loại rau này đắt đỏ gì, mà là do mẹ không thích ăn."
"Cứ đến Tết là lại ăn bánh bao cũng là vì..."
LVQ8371