Ra khỏi miếu hoang, giọng nó mới lớn hơn một chút, đặn dò tiểu khất cái: "Hôm nay tao đắt mày đến cái chỗ ngon ăn này, theo quy củ trong nghề, tao dẫn mày đi thì từ nay về sau mày xin được đồ ăn gì ở đó cũng phải chia cho tao một nửa.”
"Có đồ ăn thì phải ăn hết ở ngoài, nếu không về miếu bị thằng Mặt Thẹo soát ra là phải nộp lên đấy. Mẹ kiếp, miếu có phải do nó xây đâu, chẳng qua ỷ vào nắm đấm cứng thôi. Bày đặt ra vẻ đại ca, có bản lĩnh thì vào trong thành mà giành địa bàn kìa."
"Này, rốt cuộc mày tên là gì? Tao thấy mày hiền lành giống thằng Cẩu Tử nên mới dắt mày theo đấy. Mày cũng may mắn gặp tao vào mùa đông, nếu không thì mày đã chết cóng chết đói ở ngoài đường từ lâu rồi. Bây giờ thằng Cẩu Tử chết rồi, sau này mày cứ đi theo tao. Nếu có ai đánh bọn mình, mày phải xông lên đỡ đòn thay tao, làm đàn em trong cái nghề này thì phải biết cản đòn cho đại ca."
Tần Hoài nhìn thằng nhóc kia tỏ vẻ đứng đắn ăn tục nói phét, không khỏi thầm cảm thán trong cái nghề ăn xin này, An Du Du quả thực là một vị đại ca có lương tâm cực kỳ hiếm thấy.
"Tao nói rồi, tao không có tên, tao cũng chưa nghĩ ra tao sẽ gọi là gì." Tiểu khất cái nhạt nhẽo đáp, từ lúc mở mắt ngồi dậy nó vẫn giữ nguyên vẻ mặt này, nói chính xác hơn là chẳng có biểu cảm gì, chỉ có thể lờ mờ nhìn ra một tia chán chường không thiết tha sự đời trong ánh mắt.
Tần Hoài đoán vị này chắc là vừa xuống trần gian độ kiếp, đang học hỏi quy tắc của loài người, nhưng lại không muốn học những thứ đó trong ổ ăn mày. Hơn nữa, nhất thời chưa tìm được chỗ nào tốt nên đành phải cắn răng trà trộn tạm ở đây. Đối với việc thằng nhóc kia đòi thu nhận làm đàn em, tiểu khất cái căn bản chăng thèm để tâm. Nó không giống Tam Túc Kim Thiềm coi việc làm ăn mày là lý tưởng cả đời, căng chắng có chút hứng thú nào với việc làm đàn em cho kẻ khác.
"Được rồi. Này, lát nữa đến nơi mày lanh lẹ lên một chút. Nếu có đứa nào giật Bột Bột của mày thì mày phải giữ cho chặt vào, Bột Bột mày xin được phải chia cho tao một nửa đấy!" Thằng nhóc lặp đi lặp lại dặn dò, sau đó hơi ghét bỏ lườm khuôn mặt có vẻ hơi sạch sẽ của tiểu khất cái, hỏi: "Hôm qua mày không lén đi rửa mặt đấy chứ?"
Tiểu khất cái không trả lời, coi như ngầm thừa nhận.
"Đi ăn xin sao lại rửa mặt chứ? Mặt mày sạch sẽ thế này ai mà thèm bố thí đồ ăn cho mày. Mày đúng là... Haizz, thôi bỏ đi, hồi thằng Cẩu Tử mới đi ăn xin cũng thế, coi như mày may mắn đấy. Mùa đông năm nay lạnh lắm, tối ngủ mày khôn hồn lên một chút, thấy cạnh mình có đứa nào chết cóng thì mau lột sạch quần áo của nó ra, mày một nửa tao một nửa."
"Giá mà thằng Mặt Thẹo chết cóng thì tốt, cái áo bông của nó dày như thế, tao mà mặc vào thì mùa đông năm nay chắc chắn không thể chết cóng được. Hơn nữa Mặt Thẹo mà chết, với địa vị của tao thì tao có thể làm đại ca rồi, đến lúc đó mỗi ngày mỗi đứa nộp cho tao nửa cái Bột Bột, thế thì tao chẳng phải..." Đồng bạn càng nói càng thấy sướng, vui vẻ mộng tưởng đến cảnh sau khi làm đại ca mỗi ngày đều có ăn không hết Bột Bột.
Tiểu khất cái: ...
Tiểu khất cái hơi ghét bỏ, lặng lẽ lùi lại một bước, kéo giãn khoảng cách với Đồng bạn.
Hai tên ăn mày cứ thế kẻ trước người sau đi vào trong thành.
Nói là vào thành, nhưng trong thành cũng chẳng tính là phồn hoa, ít nhất là không cùng đẳng cấp với Ma Đô và Bắc Bình mà Tần Hoài từng thấy. Nhưng điều này cũng bình thường, ở thời đại này có thành phố nào sánh ngang được với Bắc Bình và Ma Đô chứ, sự phồn hoa của hai thành phố đó so với những nơi khác quả thực giống như hai thế giới khác biệt.
Vì tuyết lớn, Tần Hoài hơi khó nhìn ra tình hình cụ thể trong thành, những nơi mắt thường nhìn thấy đều bị tuyết trắng bao phủ. Trời lạnh thế này chẳng ai rảnh rỗi đi dạo trên phố, ngay cả ăn mày cũng rúc vào những chỗ khuất gió ấm áp, các cửa hàng ven đường cũng chỉ lác đác vài nhà mở cửa, chỉ có tửu lâu quán cơm là có bóng người và hơi nóng.
Bộ đôi đi ăn xin gồm Tiểu khất cái và Đồng bạn trông rất giống bộ đôi đang tự tìm đường chết.
Đồng bạn hơi ghen tị liếc nhìn một cửa hàng trên phố, cửa hàng đó bán đồ ăn, trên cửa ra vào và cửa sổ đều được che bằng những lớp vải dày để giữ ấm, cách một lớp vải mà hắn vẫn có thể cảm nhận được hơi ấm trong nhà, ngửi thấy mùi thơm của rượu thịt.
"Nếu có lúc nào tao được vào cái quán kiểu này ăn một bữa, thì có chết cũng đáng." Đồng bạn cảm thán.
Tiểu khất cái nhìn theo ánh mắt của Đồng bạn về phía cửa hàng nhỏ kia, không có phản ứng gì.
"Này, trước kia mày từng vào đó ăn bao giờ chưa?" Đồng bạn hỏi.
"Chưa." Tiểu khất cái lắc đầu.
"Thế thì nhà mày trước kia cũng chẳng giàu có lắm nhỉ. Thằng Cẩu Tử bảo trước kia nó hay vào quán đó ăn lắm, bảo thịt đầu heo nhà đó vừa béo vừa thơm, Bột Bột bột mì trắng cũng ngon, lại còn có cả canh dê nữa." Đồng bạn vừa nói vừa nuốt nước bọt ực một cái, "Mày nói xem Bột Bột bột mì trắng có vị gì nhỉ? Có phải là ăn vào không hề bị nghẹn họng chút nào, vừa thơm vừa mềm lại còn ngọt không? Ăn một miếng Bột Bột cắn một miếng thịt đầu heo thì sẽ có cảm giác gì nhỉ? Canh dê rốt cuộc thơm cỡ nào? Đời này tao mà được ăn một bữa có đủ cả ba món này, thì tao chẳng phải oai hơn thằng Mặt Thẹo nhiều sao."
LVQ8371