"Không ai hiểu Bánh Bao Tửu Nhưỡng hơn tôi.”
"Bánh Bao Tửu Nhưỡng cậu làm bây giờ chính là không giống trước kia, cậu tuyệt đối đã giác ngộ rồi!"
Tần Hoài: ...Được rồi, hắn coi như Triệu Thành An say xe nôn đến phát ngốc rồi.
Tần Hoài chỉ đành chuyển chủ đề: "Ngày mai cậu muốn ăn gì?"
"Ngày mai là 30 Tết rồi, bữa cơm tất niên nhà tôi không có món nóng nào, cơ bản là lấy Điểm Tâm làm chủ đạo, món chính năm nay chắc chắn là Kê Thang Diện. Canh gà bà nội tôi đã đặt trước với người trong làng rồi, 50 con gà ta, 20 nồi canh gà, đến lúc đó cố gắng mỗi nhà mỗi hộ trong làng đều được biếu một âu."
"Hôm nay lúc cậu xuống xe, tôi đã định hỏi cậu ngày mai có thể phụ một tay ninh canh gà được không. Trình độ rinh canh của người trong làng đều là kiếu gia đình bình thường, chắc chắn không bằng cậu, nhưng tôi thấy tình trạng này của cậu... Đợi ngày mai cậu tỉnh táo hơn, khỏe hơn chút thì hãy lượng sức mà làm vậy.”
"Tay nghề của tôi thì cậu biết rồi đấy, tôi rành làm Điểm Tâm gì cậu còn nắm rõ hơn cả bố mẹ tôi. Có món gì đặc biệt muốn ăn hay chỉ định muốn ăn thì nói luôn bây giờ đi, hai ngày nay tôi đã chuẩn bị sẵn rất nhiều nguyên liệu rồi, phần lớn Điểm Tâm đều có thể làm được."
"Còn về món nóng... Món lớn món ngon thì chắc chắn là không làm được rồi, Lão Thạch hai hôm trước ra biển câu được cá mú và cá đù vàng lớn, bà nội tôi giao cho hàng xóm cạnh nhà, nhờ họ ngày mai phụ làm cá hấp và cá hồng xíu. Tay nghề thì cũng chỉ đến mức đó thôi, nhưng cá Lão Thạch câu chất lượng rất tốt, ăn chắc là sẽ rất tươi."
"Rau dưa thì cậu muốn ăn món gì? Bên chúng tôi có khá nhiều loại rau, nhưng chỉ có thể làm mấy món xào bình thường. Còn món mặn... Ngày mai cậu có thể đi dạo trong làng hỏi thử xem, mấy ngày nay nhóm Hồng Tỷ cứ đi lượn lờ trong làng suốt, đã đặt được sườn hồng xíu, khâu nhục, móng giò hầm đậu nành, vịt om bia rồi, cậu có thể đi lượn thêm xem có món nào cậu thích thì đặt một phần."
"Đồ kho bên tôi cơ bản đều phải lên trấn mua, hương vị cũng rất bình thường. Tôi nghe ông nội nói trên trấn mới mở một tiệm đồ kho, ngó sen và đậu nành kho ăn cũng tạm. Đã mua sẵn rồi, nhưng tối mai chắc là cậu không có khẩu vị để ăn đâu."
"Muốn ăn gì? Gọi món đi. Ngày cuối cùng của năm nay rồi, qua 30 Tết là tôi bắt đầu tập trung làm số lượng lớn một loại Điểm Tâm duy nhất, cậu sẽ không còn cơ hội gọi món tốt thế này nữa đâu."
Tần Hoài cảm thấy vấn đề mình đưa ra cũng chẳng khó khăn gì, dưới tình huống bình thường nếu hắn hỏi một người muốn ăn gì, đối phương có thể không chút đắn đo mà tuôn ra một tràng dài tên các loại Điểm Tâm.
Kết quả Triệu Thành An lại rơi vào trầm tư hồi lâu.
Tần Hoài bây giờ thật sự có thể khẳng định Triệu Thành An chắc hẳn là say xe quá nặng, nôn đến mức ngốc luôn rồi, muốn ăn cái gì cũng không thể thốt ra ngay lập tức được.
Ngay khi Tần Hoài tưởng Triệu Thành An phải suy nghĩ thêm vài phút, sau đó giống như Tần Lạc đọc ra một tràng tên món ăn, Triệu Thành An lại hé miệng, chậm rãi nhả ra bốn chữ: "Bánh Kẹp Phục Linh."
"Bánh Kẹp Phục Linh?” Tần Hoài nghe đến món Điểm Tâm này thì sửng sốt, ngẫm nghĩ bảy tám giây mới phản ứng lại được đó là món gì, hỏi: "Là cái món hồi chúng ta ở Bắc Bình, khách sạn tặng kèm làm đồ ăn vặt, hai miếng bánh nướng mỏng kẹp nhân ngọt ăn vào ngọt lịm, cậu còn chê khách sạn làm chăng chuẩn vị chút nào, vỏ bánh không đủ mỏng, nhân lại quá ngọt, nhìn là biết bánh làm công nghiệp ấy hả?”
Triệu Thành An gật đầu.
"Tôi không biết làm đâu." Tần Hoài nghi ngờ Triệu Thành An đang cố tình làm khó hắn, năm hết Tết đến rồi, còn muốn bày ra một món Điểm Tâm mà hắn chưa từng làm nhưng có vẻ khá dễ này nữa.
Món Điểm Tâm này không có trong Điểm Tâm Đại Toàn, cũng ít khi xuất hiện trong phim cung đấu, năm xưa Tần Lạc cũng chưa từng chỉ đích danh đòi ăn. Trước kia Tần Hoài quanh năm ở Việt Tỉnh, bình thường căn bản không hề thấy loại Điểm Tâm này. Nếu không phải lần trước đi Bắc Bình nghe Triệu Thành An chê bai một câu, hắn cũng chẳng biết thứ này là Bánh Kẹp Phục Linh, còn tưởng là đồ ăn vặt rẻ tiền vớ vẩn nào đó khách sạn tặng kèm.
"Sao tự dưng cậu lại muốn ăn món này? Cậu thích ăn à?" Tần Hoài hơi thấy lạ, nếu Triệu Thành An thích ăn, với tính cách của hắn thì chắc chắn hắn sẽ tự làm, nhưng Tần Hoài ở Tri Vị Cư thời gian dài như vậy, chưa từng thấy hắn làm Bánh Kẹp Phục Linh bao giờ.
"Tôi không thích ăn." Triệu Thành An nói, "Là trước kia ở Thái Phong Lâu cứ đến 30 Tết, họ sẽ phát Bánh Kẹp Phục Linh làm đồ ăn vặt năm mới cho những người làm thuê như chúng tôi, khi đó ở Bắc Bình rất thịnh hành việc tặng Bánh Kẹp Phục Linh vào dịp Tết. Cậu hỏi tôi năm sau muốn ăn øì, tôi đột nhiên nhớ tới món này, cảm thấy Tết thì nên ăn.”
Nghe Triệu Thành An nói vậy, Tần Hoài chợt cảm thấy Bánh Kẹp Phục Linh và đêm 30 Tết rất hợp nhau.
Có hương vị của ngày Tết mà.
"Được, vậy lát nữa tôi về phòng nghiên cứu một chút. Cậu biết làm không? Nếu cậu biết làm thì gửi WeChat cho tôi nhé, tìm trên mạng chắc là không đáng tin lắm đâu, ngày mai tôi sẽ làm thử, không đảm bảo là sẽ ngon. Nếu ngon, trước khi cậu đi Bắc Bình tôi sẽ làm nhiều một chút, cậu mang đến Bắc Bình cho Hạ lão sư phụ một phần, coi như là quà mừng năm mới tôi tặng ông ấy."
Chẳng bao lâu sau, Bánh Bao Tửu Nhưỡng đã ra lò.
Việc bói bài Tarot bên phía Chu Hổ cũng đã đến hồi kết thúc.
Tần Hoài nhìn thoáng qua Bánh Bao Tửu Nhưỡng còn nóng hổi trong lồng hấp.
Cấp bậc vẫn vậy, không hề thay đổi.
LVQ8371