"Không được đâu." Tần viện trưởng cười híp mắt nói, "Hoài Hoài, con có biết mẹ đã chờ ngày này bao lâu rồi không?”
"Mẹ tin là có rất nhiều chuyện con đều không nhớ rõ nữa, nhưng mẹ nhất định nhớ rõ. Hôm nay không chỉ là giới thiệu cho bạn bè của con, mà còn là giới thiệu cho con nữa đấy."
Văn phòng của Tần viện trưởng là một nơi rất thần bí đối với bọn trẻ trong cô nhi viện.
Văn phòng của bà ấy ở tầng một, một nơi lấy sáng không được tốt lắm, một ngày chỉ có vài tiếng đồng hồ là đón được ánh nắng, cửa lại đóng quanh năm, dẫn đến bên trong luôn có mùi ẩm mốc không xua đi được.
Bình thường Tần viện trưởng cũng rất ít khi ở trong văn phòng, so với trong văn phòng, hiển nhiên bà ấy càng thích cái sân phơi được nắng hơn. Trong tình huống bình thường, nếu Tần viện trưởng ở lỳ trong văn phòng vài tiếng đồng hồ, chứng tỏ bà ấy có việc chính cần làm, bọn trẻ trong cô nhi viện cũng sẽ rất thức thời mà không đi quấy rầy.
Hơn nữa mọi người đều biết trong văn phòng của Tần viện trưởng cất giữ rất nhiều tài liệu, báo cáo và hồ sơ quan trọng, nên những đứa trẻ dù có nhỏ tuổi hay không hiểu chuyện đến mấy cũng biết phải tránh xa văn phòng ra.
Nếu như nói trong lòng bọn trẻ, văn phòng của Tần viện trưởng là một nơi thần bí, không thể tới gần và rất quan trọng, thì trong mắt một học sinh tốt nghiệp ưu tú như Tần Hoài, nhất là học sinh tốt nghiệp ưu tú đã ra trường nhiều năm, văn phòng lại là một nơi rất đáng sợ.
Trong văn phòng của Tần viện trưởng trân tàng rất nhiều thứ, đương nhiên, hai chữ "trân tàng" này là do chính Tần viện trưởng nói, chứ theo góc nhìn của Tần Hoài, Tần viện trưởng đơn thuần chỉ là mắc hội chứng tích trữ, trong từ điển của bà ấy căn bản không có hai chữ "vứt bỏ". Có cái gì cũng phải gom góp cất đi, mấy chục năm qua tích tiểu thành đại, trong văn phòng rốt cuộc chứa bao nhiêu đồ đạc đến chính Tần viện trưởng cũng chẳng biết rõ.
Có ngày nào đó Tần viện trưởng lục ra được từ trong góc tủ văn phòng cuốn vở bài tập toán thất lạc từ 20 năm trước của một học sinh tốt nghiệp nào đó trong cô nhi viện, Tần Hoài cũng hoàn toàn tin sái cổ.
Bản thân Tần Hoài không hề kháng cự việc đến văn phòng của Tần viện trưởng, đôi khi hắn đến cô nhi viện mà không thấy Tần viện trưởng đâu, hắn đều sẽ chạy thẳng đến văn phòng tìm bà ấy hoặc ngồi chầu chực ở đó. Chỉ cần không phải dẫn bạn bè đến văn phòng, thì sao hắn cũng có thể chấp nhận được.
Còn hiện tại chính là tình huống mà Tần Hoài không thể chấp nhận được.
Tần Hoài với vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc lầm lũi đi ở cuối hàng.
Đi tuốt phía trước là Tần viện trưởng đang tràn đầy phấn khởi giới thiệu hoạt động cố định lần này với Trần Huệ Hồng và Hứa xưởng trưởng.
"Trước đây bọn trẻ trong cô nhi viện chúng tôi đều hẹn nhau đúng dịp lễ Ông Táo sẽ về thăm tôi, mỗi lần đến lúc này, tôi sẽ dẫn bọn chúng đến văn phòng của tôi, lấy những bức tranh bọn chúng vẽ năm đó ra để từng người cùng thưởng thức và ôn lại kỷ niệm."
"Lúc đó cô nhi viện không có tiền, bất kể là bút màu nước hay bút sáp đều rất quý giá, bọn trẻ rất trân trọng những bức tranh mình vẽ, vẽ xong một bức là coi như báu vật, chỉ sợ bị người khác làm rách hoặc lấy mất. Đứa nào cũng khóc lóc ầm ĩ đòi đặt trong văn phòng của tôi, nhờ tôi bảo quản giúp chúng, không ngờ chớp mắt đã bảo quản nhiều năm như vậy rồi."
"Hoài Hoài có những bức tranh nào á? Tranh của Hoài Hoài thì nhiều lắm, lúc đó thằng bé không thích chơi với những đứa trẻ khác, tôi lại sợ nó buồn chán nên thường xuyên lén ưu ái riêng cho nó, đưa cho nó những mẩu bút sáp chỉ còn lại một mẩu ngắn củn để nó vẽ tranh, tranh của Hoài Hoài ở chỗ tôi phải xếp thành một xấp dày đấy!"
Tần Hoài hơi muốn lặng lẽ chuồn đi cho khuất mắt.
Mặc dù Tần Hoài không nhớ rõ mình đã để lại những bức tranh nào ở chỗ Tần viện trưởng, nhưng quả thật là rất nhiều, hơn nữa còn rất xấu.
Không phải xấu về mặt kỹ năng, mà là xấu toàn diện, một cái xấu có thể mang đến cho người ta sự đả kích thị giác mãnh liệt.
Đầu tiên Tần Hoài muốn nhấn mạnh rằng thẩm mỹ của hắn không hề có bất cứ vấn đề gì, tuy rằng khi đi xem triển lãm tranh hắn không nhìn ra được những bức danh họa với mức giá trên trời kia rốt cuộc dựa vào đâu mà bán được nhiều tiền đến thế, nhưng hắn vẫn có khả năng phân biệt đẹp xấu cơ bản nhất, ví dụ như hắn cảm thấy món Quả Nhi trông rất xấu.
Mà những bức tranh kia của Tần Hoài sở dĩ mang đến cho người xem sự đả kích cực độ về cách phối màu, ví dụ như dòng sông màu đen, mặt trời màu đen, cây màu tím, cỏ màu trắng, hoàn toàn là bởi vì lúc ấy không có điều kiện.
Bọn trẻ con vẽ tranh đều thích dùng những màu sắc bắt mắt, các loại bút sáp và bút màu nước như màu đỏ, màu vàng, màu xanh lá, màu cam chắc chắn sẽ bị dùng hết đầu tiên. Tần viện trưởng ưu ái riêng cho Tần Hoài đều là gom góp những mẩu bút sáp vụn, hoặc là xin từ chỗ giáo viên trong trường những chiếc bút màu nước mà những đứa trẻ khác không dùng nữa mang về cho hắn, vốn dĩ làm gì có điều kiện tốt như vậy.
Toàn là những màu sắc xấu xí mà chẳng ai thích, dùng chúng để vẽ ra được bức tranh gì thì cứ tưởng tượng là biết.
Tần Hoài đến nay vẫn không hiểu nổi tại sao hồi bé bản thân lại cảm thấy những bức tranh kia không có vấn đề gì, lại còn vui vẻ hớn hở mỗi lần vẽ xong đều đưa tranh cho Tần viện trưởng, nhờ Tần viện trưởng bảo quản giúp hắn.
Con người quả thực không thể nào đồng cảm nổi với chính mình hồi bé.
LVQ8371