Xuân Hà cũng đi lấy chồng, gả cho ai thì Tần Hoài không rõ. Hắn là vô tình nghe người làm trong nhà họ Giang buôn chuyện lúc đang đứng ở cửa sau nhìn Tiểu khất cái nhận Bột Bột. Kể từ khi Xuân Hà xuất giá, hắn cũng không còn gặp lại cô ấy nữa.
Tần Uyển sinh được hai cậu con trai, con cả tên là Giang Vệ Trạch, con thứ hai tên là Giang Vệ Kim. Tiểu khất cái lúc này giống hệt như một chiếc camera chạy bằng cơm, ngày ngày lởn vởn quanh nhà họ Giang, thỉnh thoảng sẽ bắt gặp cảnh Tần Uyển dắt theo hai đứa con trai cùng cô em chồng Giang Tuệ Cầm đi dạo phố.
Tần Uyển đã không còn ăn vận theo kiểu thiếu nữ ngày xưa nữa, mái tóc búi cao theo kiểu phụ nữ đã có chồng, dắt theo ba đứa trẻ trông ra dáng một phu nhân đoan trang. Mỗi lần ra ngoài trên môi luôn nở nụ cười rạng rỡ, nhìn là biết cô ấy đang có một cuộc sống vô cùng viên mãn.
Đến lúc Tần Uyển mang thai đứa con thứ ba, bố của Giang Thừa Đức vì hút thuốc phiện đã nướng sạch chút gia sản cuối cùng — chính là căn nhà cũ của họ Giang. Tần Uyển đành phải dắt díu chồng con dọn đến một căn nhà nhỏ. Nghe đồn căn nhà này là do tân đông gia của Thái Phong Lâu, Lư Ông Chủ, tặng lại cho nhà họ Giang.
Nhà họ Giang hoàn toàn lụn bại.
Đám người làm cũ kẻ thì bỏ đi, người thì bị bán đi. Căn nhà nhỏ cũng chẳng có chỗ cho người ở đợ tá túc, thậm chí đến cái cửa sau cũng không có, chỉ có độc một cánh cửa chính. Tần Uyến bắt đầu phải tự mình xách giỏ đi chợ mỗi ngày, lo toan việc nhà, chăm bẫm con cái. Cô ấy chắng còn thời gian, sức lực, và quan trọng nhất là không còn tiền để làm Bột Bột tiếp tế cho đám ăn mày nữa.
Nhưng cứ mỗi độ đông về, đặc biệt là những lúc tuyết rơi, Tần Uyển vẫn cố làm một giỏ Bột Bột, đun thêm hai ấm nước nóng đặt trước cửa nhà, để cho những kẻ ăn xin lỡ bước tự đến lấy.
Tần Hoài có cảm giác như mình đang xem một bộ phim tài liệu, nhưng nhân vật chính giờ đây không còn là Tiểu khất cái nữa, mà đã đổi thành Tần Uyển. Tiểu khất cái tựa như một người quay phim, hay đúng hơn là chiếc máy quay vác trên vai người quay phim, cứ mãi lượn lờ bên cạnh Tần Uyển, túc trực quanh căn nhà của nhà họ Giang để ghi hình lại cuộc sống của cô ấy, quan sát mọi sự thay đổi của cô ấy. Hắn không hề can thiệp, chỉ đơn thuần là ghi chép lại mọi thứ.
Thế nhưng nhân vật chính của bộ phim tài liệu này, Tần Uyển, suốt bao năm qua lại chưa từng giáp mặt Tiểu khất cái dù chỉ một lần.
Hồi Xuân Hà còn ở đó, cô ấy là người phụ trách phát Bột Bột cho đám ăn mày. Sau khi cô đi lấy chồng, công việc này được giao lại cho những người làm khác trong nhà họ Giang. Đến lúc nhà họ Giang lụn bại, Bột Bột phát vào ngày tuyết rơi chuyển sang hình thức tự phục vụ. Tần Uyển, với tư cách là người tự tay nhào nặn ra những chiếc Bột Bột ấy, cũng là người khởi xướng công việc từ thiện suốt ngần ấy năm trời, lại chưa từng ló mặt ra ngoài dù chỉ một lần.
Tần Hoài bắt đầu lờ mờ hiểu ra tại sao Tiểu khất cái lại cố chấp bám theo quan sát Tần Uyển đến vậy.
Cô ấy thực sự là một người tốt, một người tốt hiếm có khó tìm trong cái thời đại loạn lạc này. Bất kể lúc giàu sang phú quý hay khi sa cơ lỡ vận, cô ấy vẫn luôn cố gắng hết sức để giúp đỡ những mảnh đời khó khăn. Rất nhiều gia đình quyền quý trong thành cũng từng vì hám danh, hoặc nổi hứng thương người nhất thời mà đứng ra làm từ thiện vài bữa, nhưng chung quy bọn họ ít nhiều đều mưu đồ một mục đích nào đó, chỉ có Tần Uyển là có vẻ như chẳng mong cầu bất cứ điều gì.
Những thứ cô ấy có thể cho đi vô cùng ít ỏi, nhưng cô ấy vẫn luôn sẵn lòng san sẻ.
Đúng như lời Tần Uyển từng nói với Xuân Hà trước lúc xuất giá: hai chiếc Bột Bột có lẽ chẳng đáng giá bao nhiêu, nhưng lại có thể giúp những đứa trẻ ăn xin không nơi nương tựa lết qua được những ngày đông buốt giá, cho dù cô ấy còn chưa từng chạm mặt đám ăn mày nhỏ này bao giờ.
Theo dõi bộ phim tài liệu này một thời gian dài, đôi lúc lúc rảnh rỗi Tần Hoài lại thầm nghĩ, không biết rốt cuộc Tiểu khất cái còn định đóng vai chiếc camera chạy bằng cơm này đến bao giờ nữa.
Thật ra Tiểu khất cái có rất nhiều sự lựa chọn, hắn vốn đĩ chăng cần phải đi làm ăn mày.
Lăn lộn trong nghề ăn xin ngần ấy năm, hắn đã nhìn thấu mọi quy tắc của chốn nhân gian. Thậm chí chính vì mang thân phận ăn mày, Tần Hoài tin chắc rằng hắn ít nhiều cũng đã hiểu được sự phức tạp của con người và nhân tính.
Tiểu khất cái sở hữu năng lực bá đạo vượt xa lẽ thường, hơn nữa hắn cũng không ngây thơ tin tưởng con người vô điều kiện như Loan Điểu. Chỉ cần hắn muốn, và biết cẩn trọng một chút, hắn hoàn toàn có thể sống một đời đại phú đại quý, tha hồ dạo chơi chốn nhân gian.
Thế nhưng Tiểu khất cái lại chẳng làm gì cả. Hắn cứ thế ngày qua ngày ròng rã suốt mấy năm trời bám trụ lấy nghề ăn mày, lặng lẽ túc trực bên cạnh Tần Uyển, cứ như thể hắn sống chỉ để được ăn mấy chiếc Bột Bột do chính tay cô ấy làm ra vậy.
Hắn cũng không chủ động tìm gặp Tần Uyển để ban cho cô ấy một điều ước giống như cách hắn đã báo ân Thạch Đầu. Hắn cũng chẳng trả tiền Bột Bột cho Tần Uyển, mà tất nhiên là hắn móc đâu ra tiền mà trả.
Hắn giống hệt một fan cuồng của Tần Uyển, ngày ngày bám đuôi thần tượng, ghi chép lại từng lời nói, từng cử chỉ, từng giọt mồ hôi nước mắt của cô ấy.
Đồng thời hắn cũng không hề có bất kỳ hành động quá giới hạn nào, thậm chí còn chưa từng mở miệng nói với idol của mình nửa lời.
LVQ8371