Tần Hoài đành bó tay thừa nhận, hắn quả thực không tài nào hiểu nổi mấy ông triết gia này.
Thậm chí Tần Hoài còn bắt đầu nghi ngờ đoạn ký ức dài đằng đẵng này sẽ kéo dài cho tới tận lúc nhà họ Giang chuyển đến Bắc Bình, và Tiểu khất cái sẽ lóc cóc bám theo Tần Uyển từ vùng Quan Ngoại lết thẳng đến tận Bắc Bình. Hắn không biết nhà họ Giang chuyển đi Bắc Bình từ khi nào, nhưng hắn linh cảm chắc cũng sắp đến lúc rồi. Hình ảnh Tần Uyển mà hắn từng thấy trong ký ức của Trần Huệ Hồng trông khá giống với bây giờ, chắc cũng chỉ cách nhau vài tuổi là cùng.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, Tần Uyển sinh cậu con trai thứ ba là Giang Vệ Minh chưa được bao lâu, thì trong lúc Tiểu khất cái đang đi xin ăn, Tần Hoài đã nghe loáng thoáng từ miệng người qua đường rằng Thái Phong Lâu sắp chuyển đến Bắc Bình, biển hiệu cũng đã bị gỡ xuống rồi.
Tốc độ hóng hớt tin tức của Tiểu khất cái hiển nhiên là chậm chạp hơn người qua đường rất nhiều. Đợi đến lúc hắn phát hiện ra sự tình thì nhà họ Giang đã khăn gói quả mướp chuyển cả nhà đến Bắc Bình từ đời thuở nào rồi.
Nhà họ Giang dư sức mua vé xe đi Bắc Bình, nhưng Tiểu khất cái thì đào đâu ra tiền. Trình độ xin ăn của hắn còn xách dép cho An Du Du dài dài, móc mỏi tay cũng chẳng bói ra nổi tiền mua một tấm vé xe.
Sau đó, Tiểu khất cái liền làm một việc cực kỳ trâu bò.
Hắn mù đường, bù lại được cái thể lực siêu phàm.
Hắn cứ men theo đường ray xe lửa, vừa đi vừa dò hỏi, cứng rắn dựa vào đôi chân trần mà lội bộ một mạch đến tận Bắc Bình.
Tần Hoài, người phải đi bộ cùng Tiểu khất cái đến tận Bắc Bình: ...
Cứu tôi với, người anh em, mày không phải là Thảo Mộc Tinh Quái đấy chứ, tao thấy cái mạch não của mày cứ giông giống Trần Huệ Hồng kiểu gì ấy.
Xem qua không biết bao nhiêu đoạn ký ức của Tỉnh Quái rồi, tao thấy chỉ có mỗi mày với Trần Huệ Hồng là đam mê chạy marathon thôi, mà lại còn chạy tính bằng đơn vị tháng cơ đấy.
Khi Tần Hoài lẽo đẽo theo chân Tiểu khất cái lội bộ từ tận vùng Quan Ngoại men theo đường ray xe lửa đến Bắc Bình, khoảnh khắc nhìn thấy cổng thành Bắc Bình, hắn chỉ cảm thấy mọi thứ thật mông lung ảo ma.
Dẫu biết Tiểu khất cái là Tinh Quái, nhưng thế này thì cũng hoang đường quá rồi.
Thể chất của người anh em này trâu bò như vậy, năng lực lại bá đạo cỡ đó, chí hướng cũng đâu phải là chết dí với cái nghề ăn mày, thế mà vẫn kiên trì đi xin ăn suốt ngần ấy năm trời. Đã thế trình độ xin ăn còn dở tệ, lục lọi khắp người cũng chẳng móc ra nổi hai đồng bạc cắc.
Chỉ có thể nói, Tần Hoài quả thực không thể nào thấu hiểu nổi thế giới của mấy ông triết gia.
Lúc Tiểu khất cái lết được đến Bắc Bình thì đang là giữa mùa hè, trông hắn lúc này đã nghiễm nhiên trở thành một tên dân tị nạn thứ thiệt. Quần áo trên người, gọi là quần áo đã là nể mặt lắm rồi, miêu tả chính xác hơn thì phải là một mớ giẻ rách quấn quanh người. Mái tóc vừa dài vừa bết bát rối nùi còn hơn cả ổ quạ, lúc này mà có hai con chim nhỏ chưi ra từ đầu hắn thì cũng chắng có gì lạ. Khuôn mặt thì không thể dùng từ bẩn thiu để diễn tả nữa, lớp bùn đất đóng vẩy trên người hắn giống như một lớp giáp bảo vệ hơn. Đừng nói là không nhìn ra Tiểu khất cái là nam hay nữ, đứng từ xa mà nhìn, ai bị cận thị khéo còn chẳng phân biệt nổi hắn có phải là con người hay không.
Việc đầu tiên khi Tiểu khất cái đến Bắc Bình là tìm một con sông không được sạch sẽ cho lắm ở ngoại ô để tắm rửa. Tóc quá bẩn và rối nên gội không sạch, hắn liền nhặt một phiến đá mỏng mài sắc để cắt tóc. Mấy năm đi ăn xin, Tiểu khất cái không học được chữ nào, nhưng lại học được rất nhiều kỹ năng sinh tồn nơi hoang dã.
Tiểu khất cái như lột xác thành người mới, tiếp tục vào thành đi ăn xin.
Thành Bắc Bình không giống vùng Quan Ngoại, địa bàn của đám ăn mày được phân chia rõ ràng hơn rất nhiều. Tiểu khất cái sau khi vào thành phải đánh nhau liên tục bốn năm ngày mới giành được một chỗ xin ăn thuộc về mình. Cũng thông qua việc đánh nhau này, Tần Hoài mới đánh giá được vũ lực của Tiểu khất cái ——
Mạnh hơn Trần Huệ Hồng một chút, xấp xỉ An Du Du, đại khái là trình độ một chấp bốn, đặt trong giới ăn mày tuyệt đối được coi là cực kỳ giỏi đánh đấm.
Sau khi ổn định địa bàn, Tiểu khất cái bắt đầu lang thang khắp thành Bắc Bình. Hắn tìm đến Thái Phong Lâu vừa khai trương không lâu nhưng đã có tiếng tăm trước, sau đó lại tìm được Tần Ký Bột Bột Phô cũng vừa khai trương nhưng chưa có chút danh tiếng nào, cuối cùng tìm được căn nhà nhỏ mà người nhà họ Giang đang ở.
Tiểu khất cái bắt đầu lảng vảng quanh căn nhà, tiếp tục làm camera, không đến gần, không tiếp xúc, chỉ quan sát.
Không phải chứ người anh em, mày lặn lội đường sá xa xôi, dãi gió dầm sương, nếm mật nằm gai, chẳng khác nào cầu sinh nơi hoang dã, căng mình đi bộ từ vùng Quan Ngoại đến tận Bắc Bình, chỉ để tiếp tục làm camera thôi sao?
Chịu, thật sự không thể hiểu nổi.
Quỹ đạo sinh hoạt của Tần Uyển sau khi chuyển đến Bắc Bình cũng không khác mấy so với lúc ở vùng Quan Ngoại. Phần lớn thời gian cô ấy đều ở nhà chăm con, dăm bữa nửa tháng mới ra ngoài đi chợ, thỉnh thoảng sẽ xách theo hộp cơm mang Điểm Tâm đến Thái Phong Lâu cho Giang Thừa Đức, cuộc sống trôi qua bình dị mà ấm áp.
LVQ8371