Trong nhà tổng cộng chi có ba phòng trống, chia cho Chu Hổ, An Du Du và xưởng trưởng Hứa. Có thể thấy nhiệm vụ của Chu Hổ được ưu tiên đến mức nào.
Tần Hoài lặng lẽ liếc nhìn Chu Hổ đang ngồi ở góc trong cùng của phòng bếp. Thật ra Chu Hổ không hề muốn tới vây xem vào buổi tối, nhưng mọi người đều tới cả, hắn thấy mình không tới thì không hay lắm, không muốn bị lạc lõng nên đành phải lết mặt tới. Giờ phút này, hắn đang ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ, cúi đầu, khom người, cuộn mình thành một cục cắm mặt vào điện thoại.
Hai ngày nay Tần Hoài vẫn chưa cày được chút độ thiện cảm nào của Chu Hổ.
Ngay ngày đầu về quê, Chu Hổ đã tập trung vào sự nghiệp, xem xét toàn bộ bố cục trong ngoài ngôi nhà một lượt. Sau đó, hắn thấu tình đạt lý khuyên Tần lão gia tử dọn dẹp nhà cửa, vứt hết đống rác rưởi lặt vặt mà Tần lão gia tử đã cất giữ bao nhiêu năm nay, những thứ chẳng có ý nghĩa sưu tầm, chẳng có ý nghĩa kỷ niệm, lại càng không có bất kỳ giá trị nào.
Mọi người thậm chí còn tìm thấy một bịch muối từ thế kỷ trước dưới gầm giường Tần lão gia tử. Dọn dẹp nhà cửa là một việc rất phức tạp và cần phải thương lượng đi thương lượng lại nhiều lần, đặc biệt là đối với một người già có khả năng giữ lại những món đồ từ thế kỷ trước cho đến tận bây giờ như Tần lão gia tử.
Có những thứ giữ lại một hai năm chẳng có ý nghĩa gì, có thể coi là rác mà vứt đi. Nhưng nếu giữ lại 20 năm, 30 năm thì sẽ trở nên rất có ý nghĩa. Ví dụ như quần áo và mũ mà bố Tần Tòng Văn mặc hồi bé, khi Tần lão gia tử lục lọi những thứ này từ trong tủ ra, Tần Tòng Văn đã cảm động đến mức suýt khóc.
Mà Chu Hổ với tư cách là một thầy phong thủy tận chức tận trách, một khi đã nhận nhiệm vụ quan trọng là giúp Tần lão gia tử dọn dẹp nhà cửa thì nhất định phải giúp đến cùng. Không phải là vứt đồ một cách mù quáng, mà là có chọn lọc: giữ lại những món đồ cũ có ý nghĩa, có giá trị, đáng để trân trọng và làm kỷ niệm, đồng thời vứt bỏ những thứ vô nghĩa, những thứ rác rưởi lặt vặt chất đống chiếm chỗ trong nhà chỉ vì chứng nghiện tích trữ đồ.
Thậm chí Chu Hổ còn cảm thấy nhiệm vụ chính của hắn trong chuyến đi lần này là dạy Tần lão gia tử cách dọn dẹp nhà cửa, xây dựng cho cụ phương pháp và quan niệm đúng đắn.
Đây là một nhiệm vụ có độ khó cao, trực tiếp dẫn đến việc từ khi Chu Hổ dọn vào ở Tần Gia, Tần Hoài chỉ mới gặp hắn được vài lần trong lúc ăn cơm.
Đừng nói là cày độ thiện cảm, Tần Hoài thậm chí còn chẳng nói chuyện được mấy câu với Chu Hổ. Lúc ăn cơm, Chu Hổ toàn mải nói với Tần lão gia tử xem thứ gì nên giữ, thứ gì nên vứt, và đứng từ góc độ phong thủy thì việc chất đống quá nhiều đồ lặt vặt trong nhà sẽ gây ra hậu quả gì.
Vậy thì hai ngày nay Tần Hoài đang cày độ thiện cảm của ai?
Tần Hoài cảm thấy có lẽ hắn đang cày độ thiện cảm của xưởng trưởng Hứa.
Cuộc trò chuyện trong bếp với xưởng trưởng Hứa vào buổi chiều hôm đó đã khiến xưởng trưởng Hứa mở lòng, kể cho Tần Hoài nghe rất nhiều chuyện quá khứ mà trước kia ở viện dưỡng lão ông không hề muốn nhắc tới.
Nếu trên người xưởng trưởng Hứa có thể mò ra nhiệm vụ thì chắc bây giờ Tần Hoài đã xem được ba đoạn ký ức rồi.
Hai ngày nay nhóm Trần Huệ Hồng đều đi dạo trong làng, Trần Công còn chạy sang ngôi làng bên cạnh lượn lờ cả một buổi chiều, ngay cả An Du Du cũng lên trấn dạo một vòng. Chỉ có xưởng trưởng Hứa là ngày nào cũng ở lỳ Tần Gia, cơ bản không ra khỏi cửa.
Ngay cả cờ tướng cũng không đánh.
Chỉ cần Tần Hoài ở trong bếp, xưởng trưởng Hứa nhất định cũng sẽ ở đó, kê một chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi ở góc tường nói chuyện phiếm với Tần Hoài. Xưởng trưởng Hứa có tài ăn nói rất tốt, vốn sống cũng rất phong phú. Hơn nữa, với tư cách là bố ruột của Hứa Nặc, ông biết rất nhiều chuyện mà Thạch Đại Đảm và Vương Căn Sinh không biết. Là đàn em đắc lực của An Du Du, ông cũng biết rất nhiều chuyện mà An Du Du chưa từng kể cho Tần Hoài nghe.
Khi đã thực sự bắt đầu tám chuyện, xưởng trưởng Hứa và Tần Hoài quả thực có rất nhiều chủ đề để nói.
Tần Hoài vừa nhào bột, vừa âm thầm tự kiểm điểm bản thân một cách sâu sắc.
Tần Hoài ơi là Tần Hoài, mày đúng là hễ hóng hớt Bát Quái là quên béng cả chính sự. Tám chuyện với xưởng trưởng Hứa thú vị thật đấy, nhưng sao mày có thể quên mất nhiệm vụ Tết năm nay là phải nói chuyện với Chu Hổ, cày độ thiện cảm của Chu Hổ chứ?
Mày đã nói chuyện với Chu Hổ chưa? Đã cày được tý độ thiện cảm nào chưa? Lớn tướng từng này tuổi đầu rồi, sao vẫn còn vì hóng hớt Bát Quái hăng say quá mà quên mất việc chính cơ chứ?
Nghĩ vậy, Tần Hoài lại liếc nhìn Chu Hổ một cái.
Chu Hổ vẫn đang cắm mặt vào điện thoại.
Tần Hoài nhớ mang máng trước khi đến thôn Tần Gia, Chu Hổ muốn hắn chuyển 15 tệ để gieo cho hắn thêm một quẻ. Tần Hoài vẫn luôn không chuyển số tiền này vì hắn muốn câu nhử Chu Hổ xem có mò ra được Chi Tuyến Nhậm Vụ nào không.
Thế nhưng từ lúc đến thôn Tần Gia, Chu Hổ không hề đả động gì đến 15 tệ này nữa.
Chu đại sư đã chìm đắm vào sự nghiệp mới, hoàn toàn ném chuyện của khách hàng trước ra sau đầu.
Tần Hoài nhìn lại cục bột, cảm thấy cũng tàm tạm rồi.
Nhào nốt lần cuối.
Triệu Thành An vội vàng sán lại quan sát, vừa há miệng định nói thì Tần Hoài đã đi thẳng về phía Chu Hổ.
"Chu kế hoạch, bây giờ anh có rảnh gieo cho tôi một quẻ không?" Tần Hoài hỏi.
LVQ8371