"Để tao nghĩ xem, nếu thật sự có thần tiên cho tao điều ước."
"Tao muốn có bố mẹ."
"Bố mẹ?" Tiểu khất cái khó hiểu lặp lại.
"Có bố mẹ thật tốt biết bao." Thạch Đầu lộ ra vẻ mặt khao khát, "Hồi thằng Cẩu Tử còn bố mẹ, nó chẳng lo cái ăn cái mặc, được đi học, có đứa nào bắt nạt nó thì nó về nhà mách bố mẹ, sẽ không bị ai đánh."
"Mẹ nó sẽ khâu vá quần áo cho nó, lúc ốm đau thì chăm sóc nó, lúc sấm sét thì ôm nó, lúc nó khóc thì dỗ dành nó."
"Bố nó sẽ mua kẹo mạch nha cho nó, mua tò he cho nó, dẫn nó đi chơi hội chùa.”
"Nếu tao có bố mẹ, bố mẹ cũng đối xử tốt với tao như thế thì tuyệt biết mấy. Đáng tiếc tao không có bố mẹ, từ lúc bắt đầu có ký ức đã không có rồi, ngay cả mình tên gì tao cũng chẳng biết. Hồi trước thằng Cẩu Tử còn có tên thật, tên là Vương Thư Cẩn gì gì đó, nghe thôi đã líu cả lưỡi, tao thì không có tên, cái tên Thạch Đầu này là tao tự đặt cho mình đấy."
"Giống như mày vậy."
"Này, rốt cuộc trước kia mày tên là gì thế?"
"Tao nói rồi, tao không có tên." Tiểu khất cái nhạt nhẽo đáp: "Tao biết rồi, không phải mày muốn có bố mẹ, mà là mày muốn có một ông bố bà mẹ đối xử tốt với mày y như bố mẹ của thằng Cẩu Tử."
Thạch Đầu hừ lạnh một tiếng: "Mày đúng là ảo tưởng mình là thần tiên thật rồi đấy, nếu mày thật sự là vị thần tiên cầu gì được nấy, tao bây giờ lập tức dập đầu boong boong boong ba cái cho mày xem, à không, 30 cái cũng được."
Tiểu khất cái không nói gì, đi theo Thạch Đầu cùng nhau đi tìm nước uống.
Tần Hoài đứng bên cạnh cẩn thận quan sát nét mặt của Tiểu khất cái. Trực giác mách bảo hắn rằng Tiểu khất cái không phải chỉ thuận miệng hỏi bâng quơ, dù sao Tiểu khất cái cũng không phải là người nói nhiều, thậm chí hắn còn rất ít khi mở miệng.
Suốt cả mùa đông, nếu không phải Tiểu khất cái cứ chấp niệm với việc vì sao Tần Uyển lại làm Bột Bột để bố thí cho ăn mày, vì sao lại cho hắn một chiếc áo bông, thì Tiểu khất cái gần như chẳng nói năng gì.
Rất nhiều lúc hắn giống hệt một nhà triết học, cứ mải mê suy nghĩ xem mình là ai, mình từ đâu tới, và mình sẽ đi về đâu.
Lập xuân xong, những chỗ có thể xin ăn cũng nhiều hơn. Thạch Đầu rất tận trách dẫn Tiểu khất cái đi khắp mọi ngóc ngách trong thành mà năm ngoái hắn từng nhắm trúng và cảm thấy thích hợp để xin ăn. Dọc đường đi, bọn họ đã đánh nhau ba trận với những tên ăn mày khác để giành địa bàn, bị chưởng quỹ và phụ bếp của các cửa hàng ven đường xua đuổi bốn lần. Trong lúc đó, hắn còn tiện đường dẫn Tiểu khất cái đi chiêm ngưỡng Thái Phong Lâu trong truyền thuyết một phen.
Rất hoành tráng. Tần Hoài cảm thấy Thái Phong Lâu ở vùng Quan Ngoại này so với Thái Phong Lâu ở Bắc Bình quả thực một chín một mười, hơn nữa tấm biển hiệu dường như là cùng một khuôn đúc ra.
Thái Phong Lâu buôn bán rất đắt khách, khách khứa tấp nập như trẩy hội, ra vào toàn là những bậc tai to mặt lớn. Lúc Thạch Đầu dẫn Tiểu khất cái đến xem Thái Phong Lâu cũng chỉ dám đứng nhìn từ xa chứ không dám lại gần.
"Nhìn thấy chưa, đời này tao mà được vào đó ăn một bữa thì có chết cũng mãn nguyện." Thạch Đầu cảm thán.
"Đời này mày được vào Tần Ký Bột Bột Phô ăn một bữa chết cũng đáng, được ăn 10 xâu kẹo hồ lô chết cũng đáng, được ăn thịt đầu heo chết cũng đáng, được uống canh dê chết cũng đáng, đời này mày chắc phải chết đi sống lại vô số lần rồi đấy." Tiểu khất cái phũ phàng châm chọc.
Bởi vì hôm đó đem cầm áo bồng lấy tiền mua Bánh Nướng, nên Thạch Đầu không dẫn Tiểu khất cái đến cửa sau Tần Ký Bột Bột Phô xin ăn nữa. Đương nhiên, cái ngày tháng tươi đẹp này cũng chỉ kéo dài được đúng một hôm, sang ngày thứ hai, bộ đôi đi ăn xin lại lóc cóc quay về chỗ cũ.
Xuân Hà vẫn tiếp tục phát Bột Bột.
Việc Tần Uyển đính hôn êm xuôi không hề khiến cô ấy dừng làm việc thiện. Nhưng vì đã sang xuân, Xuân Hà không còn phát cho mỗi tên ăn mày nhỏ hai cái Bột Bột nữa mà giảm xuống còn một cái. Đám ăn mày cũng không có nước ấm để uống, thay vào đó cứ mỗi buổi trưa Xuân Hà sẽ xách một thùng nước giếng ra đặt ở cửa sau, ai muốn uống thì tự ra múc.
Sau khi uống một ngụm nước giếng, Thạch Đầu cảm thán từ tận đáy lòng:
"Tần tiểu thư đúng là người tốt, ở hiền gặp lành, cô ấy nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi!"
Tiểu khất cái không nói gì, cũng chẳng buồn bình luận.
Bộ đôi đi ăn xin cứ như vậy tiếp tục bám trụ thêm một tuần nữa sau khi lập xuân.
Sau đó, Thạch Đầu được một hộ nông dân nhận nuôi.
Quá trình nhận nuôi này diễn ra vô cùng ly kỳ. Lần đó, hai vợ chồng nông dân vào thành mua đồ, Thạch Đầu dẫn theo Tiểu khất cái như thường lệ dập đầu xin ăn ở chỗ cũ. Người vợ vốn dĩ chỉ định tốt bụng cho Thạch Đầu một củ khoai lang, nhưng lúc nhìn rõ mặt hắn thì đột nhiên bật khóc nức nở.
Thì ra đứa con trai độc nhất của họ năm ngoái bị rơi xuống nước chết đuối, mà Thạch Đầu lại có nét giống thằng bé đến năm phần, tuổi tác cũng xấp xỉ. Người vợ nói gì cũng nằng nặc đòi nhận đứa trẻ ăn xin này về làm con nuôi, người chồng cũng đồng ý. Thế là Thạch Đầu tự dưng có bố mẹ.
Thạch Đầu ngơ ngác luôn.
LVQ8371