"Kỹ năng Phát Diện của cậu thăng cấp rồi à? Trên cấp Đại Sư là cái gì? Chưởng môn sao? Hay là Tổ sư? Nguyên Anh? Độ Kiếp? Hóa Thần?”
Tần Hoài: ... Người anh em à, cậu bớt đọc tiểu thuyết tu tiên lại, dành thời gian đó mà làm thêm Điểm Tâm đi!
Truyện của chúng ta là truyện đô thị mỹ thực, không phải truyện đô thị tu chân đâu nhé.
Tần Hoài bị phản ứng khoa trương của Triệu Thành An làm cho giật mình. Hắn khựng lại suy nghĩ mất hai giây xem có phải đối phương đang cố tình diễn sâu hay không, sau đó lập tức phủ nhận, diễn xuất của Triệu Thành An làm gì mà đỉnh đến mức đấy.
Ánh mắt mang theo vẻ hoang mang của Tần Hoài liền rơi xuống chiếc Bánh Bao Tửu Nhưỡng đang bị cắn dở trên tay Triệu Thành An.
Cấp bậc vẫn y nguyên, đâu có thăng lên cấp S, Triệu Thành An làm cái trò khoa trương như vậy để làm gì nhỉ? Chăng lẽ hồi ở Tri Vị Cư, Chu sư phụ đã ngược đãi anh ta sao? Không cho ăn Điểm Tâm do các bếp trưởng làm, cũng không cho ăn Điểm Tâm do chính tay anh ta làm, ngày nào cũng bắt phải ăn Điểm Tâm do đám học việc làm. Thế nên lâu ngày không được ăn đồ ngon, đột nhiên được ăn lại khiến vị giác bị sốc không thích ứng kịp chăng?
"Tôi đâu có giác ngộ." Tần Hoài chỉ đành nói thật: "Có phải đi dọc đường cậu bị say xe nôn mửa nhiều quá, nên vị giác bị tê liệt rồi không? Đẳng cấp của chiếc Bánh Bao Tửu Nhưỡng này vẫn giữ nguyên, chỉ số cơ bản của tôi cũng chẳng thay đổi gì sất. Nếu tôi mà giác ngộ thì tôi đã nhắn WeChat báo cho cậu đầu tiên rồi."
"Tôi nhắn tin WeChat tốc độ lắm đấy."
Triệu Thành An không tin Tần Hoài chưa giác ngộ. Tuy hôm nay nôn thốc nôn tháo suốt dọc đường, nhưng hắn tin vị giác của mình không có vấn đề, đêm hôm khuya khoắt vẫn kiên quyết kéo Tần Hoài vào bếp, bắt Tần Hoài làm lại Bánh Bao Tửu Nhưỡng trước mặt hắn một lần nữa.
Đám người Trần Huệ Hồng vốn đã về nghỉ ngơi, nghe nói Tần Hoài lại giác ngộ, bèn nhao nhao chạy tới phòng bếp vây xem, trong chốc lát phòng bếp đã chật cứng người.
Tần lão gia tử và Tần Nãi Nãi tuy không hiểu vì sao bạn của cháu trai đêm hôm khuya khoắt không chịu nghỉ ngơi mà lại chạy vào bếp nhà mình, nhưng cứ nghĩ tới đây là bạn của cháu trai thì lại tỏ vẻ thấu hiểu, dặn đò vài câu nhớ ngủ sớm rồi về phòng.
Bị vây xem đột ngột thế này khiến Tần Hoài có chút không quen.
Lúc tay Tần Hoài vừa chạm vào cục bột, hắn thậm chí còn hơi run, cảm thấy việc nhào bột đêm nay có chút giống như đánh giá KPI cuối năm. Dù trên lý thuyết chẳng có ai đủ tư cách đánh giá cuối năm Tiểu Tần sư phụ, nhưng hắn vẫn thấy căng thẳng một cách khó hiểu.
Triệu Thành An đứng ngay cạnh Tần Hoài, ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào động tác tay của Tần Hoài.
Tần Hoài chậm rãi nhào bột.
Tròng mắt Triệu Thành An sắp trợn lồi cả ra.
Tần Hoài tiếp tục chậm rãi nhào bột.
Đầu Triệu Thành An càng cúi càng thấp, hận không thể dán cả mặt vào cục bột.
Tần Hoài không thể nhịn được nữa, hỏi: "Tôi giác ngộ chưa?"
"Cậu đừng nói chuyện, tôi đang cảm nhận, tiếp tục đi." Triệu Thành An không thèm ngẩng đầu lên, giọng điệu vô cùng đứng đắn và nghiêm túc.
Triệu Thành An uống nhầm thuốc gì vậy? Chiều nay hắn mua thuốc say xe ở tiệm thuốc trên trấn thật à?
Tiệm thuốc trên trấn không đến mức thiếu y đức mà bán thuốc giả chứ? Nhưng bán thuốc giả thường cũng chỉ là tinh bột trộn vitamin, không đến mức uống vào lại sinh ra triệu chứng này. Mấy người bên Phù Du các cậu định kỳ đều bị thế này à? Thảo nào đầu thai nhanh thế.
Tần Hoài chỉ đành cạn lời tiếp tục nhào bột. Nhào một lúc, đầu óc hắn bắt đầu trống rỗng, tư duy bắt đầu bay bổng.
Tần Hoài có rất nhiều kế hoạch cho dịp Tết năm nay, trước Tết hắn đã định ra rất nhiều mục tiêu muốn đạt được trong kỳ nghỉ này.
Ví dụ như cày độ thiện cảm của Chu Hổ, mò ra 1 đến 2 Chi Tuyến Nhậm Vụ, cày chỉ số cơ bản, xem Tết năm nay có cơ hội cày kỹ năng trộn nhân lên cấp bậc thầy trở lên hay không.
Đương nhiên, cày kỹ năng trộn nhân lên trên cấp bậc thầy có chút khó khăn, dù sao cấp bậc thầy phải cần 1 triệu điểm kinh nghiệm mới có thể thăng cấp. Hiện tại kỹ năng trộn nhân và Phát Diện của Tần Hoài đều là cấp bậc thầy. Phát Diện tuy luyện nhiều nhưng tiến độ lại chậm, hơn nữa thăng cấp quá muộn nên giờ mới có 110 nghìn điểm độ thuần thục.
Còn kỹ năng trộn nhân thì có 400 nghìn điểm độ thuần thục.
Kỹ năng mà Tần Hoài có hy vọng thăng cấp nhất thật ra là nói dối. Sáng nay hắn nhìn thoáng qua, độ thuần thục của kỹ năng nói dối đã lên tới 980 nghìn điểm. Trong dịp Tết chỉ cần nói dối thêm vài câu, ngày kỹ năng thăng cấp sẽ không còn xa.
Về việc này, Tần Hoài chỉ có thể nói hệ thống trò chơi đã hiểu lầm hắn quá sâu. Hắn vốn dĩ không phải là người thích nói dối, hắn luôn đối xử chân thành, thẳng thắn với tất cả mọi người, thường xuyên nói cho mọi người biết hắn có hệ thống, phải đi mò nhiệm vụ. Chỉ có điều ngoại trừ Tinh Quái ra thì chẳng có ai tin hắn.
Hãy kéo suy nghĩ quay lại với mục tiêu dịp Tết.
Đối với Tần Hoài mà nói, cày độ thuần thục trong địp Tết là nhiệm vụ cơ bản, không cưỡng cầu việc thăng cấp. Cày độ thuần thục bằng cách làm Điểm Tâm chủ yếu cũng là để báo đáp người trong làng. Phú quý mà không về quê thì chăng khác nào mặc áo gấm đi đêm. Tiểu Tần sư phụ ra ngoài phát triển một năm, cày bảng kỹ năng đẹp đẽ như vậy, nếu không biểu diễn tay nghề hiện tại cho người trong làng xem thì sao xứng đáng với sự vất vả suốt một năm qua.
Mục tiêu thực sự của Tần Hoài là cày độ thiện cảm của Chu Hổ.
LVQ8371