"Hứa Nặc, xin lỗi người anh em, tôi thật sự không cố ý đâm chết cậu đâu."
"Tôi đã muốn nói với cậu từ lâu rồi, nhưng tôi không dám nói, tôi cũng không muốn lừa cậu. Tôi sợ cái miệng tôi không giữ được mồm lỡ nói hớ thì cậu sẽ không thể độ kiếp thành công được nữa. Xin lỗi cậu, tôi ngu quá, tôi có thể giao toàn bộ di sản của tôi cho cậu."
Tần Hoài đành bất lực vỗ về: "Lão Thạch, người anh em không ngốc chút nào đâu, diễn xuất của cậu là đỉnh nhất đấy, lừa được cả tôi cơ mà."
Thạch Đại Đảm gào khóc thêm hai phút, đợi bình phục tâm trạng đôi chút rồi mới chịu ngồi xuống, Tần Hoài liền làm cho anh ta mấy chiếc Bánh Kẹp Phục Linh để ăn chút đồ ngọt lấy lại tinh thần.
Làm xong mấy chiếc Bánh Kẹp Phục Linh, Tần Hoài cảm thấy hoàn cảnh hiện tại rất thích hợp để hắn vừa làm bánh cho mọi người, vừa kể lại câu chuyện của chính mình, thế là hắn vừa làm vừa kể.
"Trước khi độ kiếp, các bậc tiền bối trong tộc thường xuyên cảnh cáo bọn tôi, bảo bọn tôi bớt lo chuyện bao đồng, bớt nổi lòng thương người, đừng có giống như Loan Điểu nhìn ai cũng thấy đáng thương, nhìn ai cũng muốn giúp. Giúp người ta hoàn thành tâm nguyện cũng được, nhưng phải là người có ơn với mình thì hãng giúp, nếu không rất dễ tự làm tăng độ khó khi độ kiếp của chính mình."
"Tôi nhớ kỹ lắm."
"Nhưng tôi không ngờ chốn nhân gian lại chẳng giống với những gì tôi biết. Tôi hóa thành hình dáng của một đứa trẻ tầm tám, chín tuổi, bởi vì tầm tuổi này ít mang lại cảm giác đe dọa nhất. Dưới tình huống bình thường, cho dù có bắt lính thì cũng chẳng ai nhắm vào lũ trẻ cỡ tuổi này, hơn nữa cũng có chút sức lực nên không đến nỗi khó sống sót."
"Nhưng tôi không ngờ, ngay lúc tôi đang vắt óc suy nghĩ xem làm thế nào để hòa nhập vào thế giới loài người và học hỏi các quy tắc chốn nhân gian, thì tôi lại bị cuốn vào một vụ ẩu đả của đám ăn mày. Chẳng hiểu xui rủi thế nào tôi lại phụ Thạch Đầu đánh nhau, khiến anh ta nảy sinh ý định nhận tôi làm đàn em rồi dắt tôi đi ăn xin, thế là tôi trở thành ăn mày luôn."
Nghe Tần Hoài kể vậy, An Du Du có chút không vui. Lúc hắn chưa tỉnh, cô nàng vẫn dành cho hắn sự tôn trọng cơ bản nhất đối với một người sếp. Bây giờ hắn đã tỉnh, dù hắn vẫn là sếp, nhưng sự tôn trọng của cô nàng đã vơi đi không ít.
"Ăn mày thì sao chứ? Hồi đó làm ăn mày tuyệt đối là cái nghề định nhất thiên hạ đấy!" An Du Du lên tiếng bênh vực nghề ăn xin.
Tần Hoài tiếp tục kể, kể sơ qua về những tháng ngày đi ăn xin của hắn và Thạch Đầu, cùng với việc hắn đã giúp Thạch Đầu hoàn thành Tâm Nguyện có bố mẹ. Hắn kể về việc mình đã cố chấp bám theo Tần Uyển, lặn lội suốt từ vùng Quan Ngoại đến tận Bắc Bình, thẳng thắn bày tỏ mọi chuyện với Tần Uyển, muốn giúp cô ấy hoàn thành Tâm Nguyện nhưng Tần Uyển lại không muốn ước.
"Lúc ấy tôi thật ra không hiểu vì sao Tần mụ mụ lại không muốn ước, cơ hội tốt biết bao. Nguyện vọng của con người đối với chúng tôi mà nói vô cùng đơn giản, bất luận là vinh hoa phú quý, hay là khỏe mạnh trường thọ tôi đều có thể giúp mẹ ấy hoàn thành Tâm Nguyện, mẹ ấy có ước nhưng lại không phải thật lòng ước."
"Bây giờ tôi hiểu rồi, Tần mụ mụ thật ra không phải là không muốn ước, mẹ ấy không hiểu Tinh Quái là gì, chỉ có thể coi tôi là yêu tinh. Mẹ ấy cảm thấy nếu mẹ ấy ước, tôi hoàn thành, thì sẽ làm tổn thương pháp lực của tôi. Tôi giúp mẹ ấy hoàn thành nguyện vọng sẽ phải trả giá. Mẹ ấy vốn không làm nhiều việc cho tôi, mà tôi lại phải báo đáp nhiều như vậy, không đáng."
"Mẹ ấy là một người tốt, một người tốt thuần túy, làm việc tốt mà không cần bất kỳ sự báo đáp nào."
"Nhưng khi đó tôi không thể nào hiểu nổi tại sao lại có người tốt như vậy, người tốt đâu có được báo đáp tử tế. Trên thế giới này làm gì có nhân quả báo ứng, người tốt sẽ không vì cả đời làm việc thiện mà sống lâu trăm tuổi, hạnh phúc một đời, kẻ xấu cũng chắng vì làm nhiều việc ác mà gặp tai họa, các tiền bối của tôi vẫn luôn dạy tôi, bảo tôi đừng làm một người tốt như vậy."
"Đặc biệt là đừng làm người tốt khi bản thân nhỏ bé yếu ớt, nhưng lại có thể cho người khác rất nhiều thứ."
"Tần mụ mụ nói mẹ ấy có rất nhiều con, nhưng không có đứa nào mang họ mẹ ấy. Tôi nguyện ý mang họ của mẹ ấy, để mẹ ấy đặt tên cho tôi, tôi không có bố mẹ, mẹ ấy nguyện ý làm mẹ của tôi."
"Mẹ ấy nói mẹ ấy tin tôi là Tinh Quái, bởi vì tôi quả thực không hiểu nhân gian, cũng rất không giống con người. Mẹ ấy hỏi tôi làm sao mới có thể độ kiếp thành công, tôi nói cho mẹ ấy biết nhập thế là có thể độ kiếp thành công, hoàn toàn không nhập thế cũng có thể độ kiếp thành công. Tình huống của tôi lúc đó muốn hoàn toàn không nhập thế đã là điều không thể, chỉ đành nhập thế, nhưng tôi lại không biết làm thế nào để nhập thế, Tần mụ mụ liền bảo để mẹ ấy dạy tôi, mẹ ấy dạy tôi cách làm một con người."
"Mẹ ấy nói với Giang Thừa... Giang sư phụ rằng, tôi là con nhà họ hàng xa của mẹ ấy, bố mẹ đều mất nên đến Bắc Bình nương tựa, tôi cứ thế mà ở lại nhà Tần mụ mụ. Tần mụ mụ nói, nhà mẹ ấy có nghề làm bánh trái tổ truyền, nhưng em trai mẹ ấy học nghề không tinh, không học được tay nghề gia truyền. Mẹ ấy vẫn luôn lén học, tay nghề ngược lại còn giỏi hơn cả em trai, nhưng mẹ ấy là phận gái, không thể kế thừa nghề nghiệp, cho nên mẹ ấy chỉ có thể lén học, lén làm, ở trước mặt mọi người chỉ làm một vài món Điểm Tâm tương đối đơn giản, mẹ ấy cũng không dám đem tuyệt học thực sự dạy cho người khác."
LVQ8371