Tần Hoài tuyệt vọng cùng mọi người bước vào văn phòng của Tần viện trưởng, hắn có thể nhìn ra tất cả mọi người đều đang rất hưng phấn.
Trần Huệ Hồng đã không kiềm chế nổi mà xoa xoa tay. Khuất Tĩnh tuy ngoài mặt không tỏ vẻ gì, nhưng trong ánh mắt lại không giấu nổi sự phấn khích. Hứa xưởng trưởng đứng tít trên cùng, dùng hành động thực tế để chứng minh ông ấy rất muốn xem tranh. Trần Công không còn cắm mặt vào điện thoại trả lời tin nhắn nữa, Chu Hổ lặng lẽ móc điện thoại ra, điện thoại của An Du Du thì đã chuyển hẳn sang chế độ quay video.
Người duy nhất không mấy hào hứng là Tần Lạc, bởi con bé đã xem quá nhiều lần rồi.
Tần viện trưởng bước những bước chân nhẹ nhàng đi ra phía sau bàn làm việc, lấy chìa khóa, mở khóa ngăn kéo rồi kéo ra, lấy từ bên trong ra một xấp tranh, trải từng bức ra phủ kín cả mặt bàn.
Xấp tranh này toàn bộ đều do Tần Hoài hồi bé đích thân giao cho Tần viện trưởng, nhờ bà ấy bảo quản giúp, mỗi một bức đều do tự tay hắn vẽ, nắn nót từng nét một.
Mọi người nhao nhao xúm lại xem, kinh ngạc đến mức đồng loạt hít vào một ngựm khí lạnh.
Biết nói sao nhỉ, nếu nói sự đả kích về mặt thẩm mỹ thị giác mà Quả Nhi mang lại cho người nhìn là 5 điểm, thì xấp tranh này mang lại sự đả kích ít nhất cũng phải là 50 điểm.
Không phải vì Quả Nhi chưa đủ xấu, mà chủ yếu là do số lượng tranh quá nhiều.
Ngọn núi màu đen, dòng sông màu xanh lá, mặt trời màu nâu, cơn mưa màu xám xịt, tất cả những cách phối màu vượt qua giới hạn tưởng tượng của bạn đều có thể nhìn thấy trong tranh của Tần Hoài. Mà kỹ năng hội họa của hắn không thể nói là hoàn toàn bằng không, cũng chỉ có thể nói là miễn cưỡng nhìn ra được hắn đang vẽ cái gì mà thôi.
Điều tồi tệ nhất chính là lại thực sự nhìn ra được Tần Hoài đang vẽ cái gì.
Lúc nhìn thấy những bức tranh này, Trần Huệ Hồng liền buột miệng thốt lên: "Thảo nào Tiểu Tần có thể làm ra món Quả Nhi giống y đúc bản gốc đến thế."
Tần viện trưởng cười híp mắt nói: "Tuy cách phối màu trong mấy bức tranh này của Hoài Hoài rất kỳ cục, nhưng nét vẽ thì thực sự rất đẹp."
"Mọi người xem bức này đi, chỗ chúng ta về cơ bản là chưa từng có tuyết rơi, ít nhất là hồi Hoài Hoài còn bé mọi người đều chưa từng nhìn thấy tuyết. Ban đầu cô nhi viện không có tivi, mãi sau này mới có nhà hảo tâm quyên tặng một chiếc, bức tranh này được vẽ khi Hoài Hoài chưa từng thấy cảnh tuyết rơi trông như thế nào, chỉ dựa vào những lời miêu tả về cảnh tuyết trong sách giáo khoa Tiếng Việt mà vẽ ra đấy." Tần viện trưởng chỉ vào một bức tranh sáp màu gần như bị tô đen kịt toàn bộ, chỉ chừa lại những đám mây và mặt đất là màu trắng.
"Hoài Hoài nói tuyết màu trắng, nhưng bút sáp màu trắng tô lên giấy thì không nhìn ra hiệu ứng gì cả, thế là thằng bé dùng bút sáp màu đen tô đen kịt cả tờ giấy, như vậy mọi người có thể nhìn ra tuyết màu trắng rồi."
Tần Hoài nghe Tần viện trưởng nói vậy cũng sững sờ, hắn nương theo hướng Tần viện trưởng chỉ nhìn về phía bức tranh vốn dĩ rất quái dị kia, nhìn kỹ lại thì bỗng thấy thực ra vẽ cũng khá đẹp.
"Mỗi lần Hoài Hoài vẽ xong đều kể cho tôi nghe tại sao nó lại vẽ như vậy, ngay từ lúc đó tôi đã cảm thấy nó là một đứa trẻ ngoan và rất thông minh, cứ ở mãi trong cô nhi viện của chúng tôi thì thật lỡ dở cho nó.”
"Còn bức này nữa, mùa đông ở chỗ chúng ta không lạnh lắm, có lạnh thì cũng chỉ lạnh vài ngày. Nhưng có một năm thời tiết rất kỳ lạ, rét buốt suốt hơn nửa tháng trời, trong cô nhi viện không có đủ áo bông và chăn bông dày, chỉ đành mua than về đặt chậu than trong phòng cho bọn trẻ sưởi ấm."
"Nhưng dẫu vậy, vẫn có vài đứa trẻ sức đề kháng yếu bị nhiễm lạnh dẫn đến cảm mạo lúc ngủ vào ban đêm."
"Thế là Hoài Hoài vẽ cho tôi bức tranh này, nó nói ngọn núi màu đen này là núi than, nó đọc trong sách giáo khoa thấy than đá được khai thác từ núi than. Hoài Hoài bảo lúc khai thác mỏ thì bầu trời không có màu xanh lam mà là màu xám, nhưng nó lại không có bút sáp màu xám, nên đành phải dùng màu nâu để vẽ bầu trời, màu vàng để vẽ mây, trên núi than thì không có cây, nhưng nó lại muốn nói cho tôi biết bên ngoài núi than vẫn có cây cối, nên đã vẽ thêm những cái cây màu tím."
"Cây bút sáp màu tím này lúc đó Hoài Hoài quý lắm đấy, nó chỉ có đúng một cây màu tím thôi, nó muốn cho tôi biết là mấy cái cây đó rất đẹp, nên mới cố ý dùng cây bút sáp màu tím mà nó thích nhất để tô."
"Còn bức này nữa...”
Tần viện trưởng giới thiệu từng bức tranh của Tần Hoài cho mọi người, vẽ cái gì, tại sao lại vẽ như vậy, lúc đó xuất phát từ tâm lý gì, khiến hắn nghe mà ngơ ngác luôn.
Tần Hoài nghe một hồi cũng tự thấy hình như hồi bé mình đích thị là một họa sĩ thiên tài, một đứa trẻ lúc vẽ tranh mà lại có nhiều ý tưởng sâu xa đến vậy, chỉ là do dụng cụ vẽ có hạn nên mới biến bức tranh thành cái bộ dạng ma chê quỷ hờn này mà thôi.
"Tần... Tần mụ mụ." Tần Hoài nhịn không được bèn ngắt lời Tần viện trưởng, "Tại sao những năm trước mỗi lần chúng ta xem tranh, mẹ đều không kể mấy chuyện này vậy?"
LVQ8371