Màn rượt đuổi này kéo dài mãi cho đến khi Tần Uyển và Tần Diễn Hành từ trên lầu bước xuống mới dừng lại. Tiểu khất cái thuận đà chưi tọt xuống gầm bàn, khom người, ngửa đầu lên, ánh mắt từ dưới hắt lên lén lút nhìn chằm chằm Tần Uyển hệt như đang nhìn trộm. Trên mặt hắn chắng có chút biểu cảm nào, nhưng Tần Hoài lại có thể nhìn thấu những suy nghĩ trong lòng hắn thông qua ánh mắt ấy.
Tiểu khất cái nhìn Tần Uyển, trong ánh mắt chất chứa duy nhất một câu hỏi: Tần tiểu thư, cô có ghét bỏ tôi không?
Bao năm qua cô đã làm nhiều việc thiện như vậy, làm ra biết bao chiếc Bột Bột để tặng cho đám ăn mày, nhưng lại chưa từng thực sự tiếp xúc với họ. Bây giờ một tên ăn mày đang đứng sờ sờ ngay trước mặt cô đây, cô có ghét bỏ kẻ ăn mày này không?
Mọi chuyện diễn biến y hệt như những gì Tần Hoài từng chứng kiến trong ký ức của Trần Huệ Hồng.
Tần Uyển bỏ ngoài tai những lời gắt gỏng của phụ bếp và Tần Diễn Hành, cô ấy đi thẳng từ trên lầu xuống, bước về phía Tiểu khất cái đang trốn dưới gầm bàn. Cô ấy cúi người, động tác vô cùng nhẹ nhàng, nụ cười cũng thật hiền từ, không chút do dự vươn tay nắm lấy tay hắn, kéo hắn ra khỏi gầm bàn, cất giọng dịu dàng: "Chắc thằng bé chỉ đói bụng, ngửi thấy mùi thơm nên muốn vào xin miếng ăn thôi."
Sau đó, Tần Uyến nhìn Tiểu khất cái, mỉm cười đầy yêu thương, dịu dàng như đang dặn dò chính đứa con ruột của mình: "Nhưng lẻn vào tiệm của người ta thế này là không đúng đâu nhé. Người ta mở cửa buôn bán đón khách, cháu chạy vào sẽ làm ảnh hưởng đến việc làm ăn của tiệm đấy."
Tần Hoài biết hắn đang bị sốc.
Hắn sốc trước thái độ của Tần Uyển dành cho mình, sốc xong lại đâm ra hoang mang tột độ. Cho đến tận bây giờ, hắn vẫn không thể hiểu nổi tại sao Tần Uyển lại làm Bột Bột phát cho đám ăn mày, không hiểu tại sao năm đó cô ấy lại tặng chiếc áo bông kia cho hắn, lại càng không hiểu tại sao hôm nay cô ấy lại nói chuyện với hắn bằng giọng điệu nhỏ nhẹ đến vậy, còn dạy bảo hắn những đạo lý làm người, và tự tay dắt hắn ra khỏi gầm bàn.
Trên đời này làm gì có ai lại nói những lời tử tế như vậy với một kẻ ăn xin chứ? Câu mà người ta thường ném vào mặt đám ăn mày nhiều nhất chính là "cút ngay đi".
Chẳng một ai để tâm đến vẻ ngẩn ngơ của Tiểu khất cái lúc này.
Tần Uyển cũng không chú ý tới, cô ấy đang quay đầu sang nói chuyện với Tần Diễn Hành: "Theo chị thấy thằng bé chỉ là tuổi còn nhỏ chưa hiểu chuyện, đuổi ra ngoài là được rồi. Dạo này trong thành có rất nhiều dân tị nạn, chắc là nó chạy nạn cùng bố mẹ đến đây, vốn đã rất đáng thương rồi."
Nói xong, Tần Uyển vỗ nhè nhẹ lên người Tiểu khất cái. Chỉ có Tần Hoài và hắn mới biết được cú vỗ của cô ấy nhẹ nhàng đến nhường nào, thật sự rất nhẹ, dường như sợ dùng sức sẽ làm đau hắn, bởi vì Tiểu khất cái vẫn chỉ là một đứa trẻ.
Tiểu khất cái có chút không tình nguyện bước ra ngoài, bởi vì bước ra ngoài đồng nghĩa với việc lần tiếp xúc đầu tiên giữa hắn và Tần Uyển cứ thế mà kết thúc.
Tần Uyển đã nói với hắn rất nhiều điều, nhưng hắn lại chẳng thốt nên lời nào.
Nhưng Tiểu khất cái vẫn phải đi ra ngoài. Hắn mang theo vẻ miễn cưỡng bước đi, lúc ngang qua còn không quên trừng mắt lườm Trần Huệ Hồng một cái thật dữ tợn, ngầm ra hiệu cho đồng loại này hãy tránh xa Tần Uyển ra một chút.
Trần Huệ Hồng ném lại cho hắn một ánh mắt kiểu "mày bị bệnh thần kinh à”, rồi lại tiếp tục cắm cúi chơi con ngựa gỗ trên tay.
Khoảnh khắc này, Tần Hoài cũng hoàn toàn thấu hiểu sự cạn lời của Trần Huệ Hồng.
Đặt mình vào vị trí của Trần Huệ Hồng thì đúng là cạn lời thật. Chị ấy mang tiếng là Thảo Mộc Tinh Quái, thế mà cuối cùng lại chẳng phải là kẻ có vấn đề về đầu óc nhất ở đây.
Cốt truyện tiếp tục phát triển theo đúng những gì Tần Hoài đã biết. Tần Diễn Hành muốn đuổi Trần Huệ Hồng đi, sau khi nghe phụ bếp giải thích, cậu ta liền bảo phụ bếp lấy hai cái Bột Bột bột mì đen cho Trần Huệ Hồng để tống khứ đi cho khuất mắt. Trong khoảng thời gian đó, Tiểu khất cái vẫn đứng lỳ trước cửa tiệm chằm chằm nhìn Trần Huệ Hồng, chờ chị ấy rời đi.
Mãi đến khi thấy Trần Huệ Hồng đứng dậy chuẩn bị rời đi, hắn mới chạy ra góc phố tiếp tục âm thầm quan sát.
Kết quả chỉ lơ là một chút, Trần Huệ Hồng đã suýt nữa tông sầm vào Tần Uyển đang bụng mang dạ chửa. Tiểu khất cái đã chạy ra đến lề đường tức đến mức chỉ hận không thể lao vào ăn thua đủ, đành hậm hực trừng mắt lườm Trần Huệ Hồng một cái thật sắc, hai nắm đấm cuộn chặt lại.
Trần Huệ Hồng tự biết mình đuối lý, định lấy cái Bột Bột bột mì đen mà phụ bếp vừa cho để đền tội với Tần Uyển. Tần Uyển không hề trách cứ, cô ấy chỉ mỉm cười ngồi xổm xuống mở hộp cơm ra, lấy chiếc Bánh Bao bột mì trắng trong đó đổi lấy cái Bột Bột bột mì đen của Trần Huệ Hồng.
Tiểu khất cái đứng từ xa chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này, tức tối đến mức nghiến răng ken két.
Đây là lần đầu tiên Tần Hoài nhìn thấy hắn bộc lộ cảm xúc rõ rệt đến vậy. Sự ghen tị thuần túy, không hề pha lẫn bất kỳ tạp niệm nào khác.
Tần Hoài có cảm giác như mình nghe thấy cả tiếng gào thét phẫn nộ trong lòng Tiểu khất cái.
Dựa vào cái gì chứ? Cái đồ Tỉnh Quái chết tiệt nhà mày là cái thá gì? Tao đi theo Tần tiểu thư suốt bao nhiêu năm, cũng chỉ mới được ăn Bột Bột bột mì đen do cô ấy làm. Dựa vào đâu mày mới gặp cô ấy có một lần, suýt chút nữa còn tông vào cô ấy mà lại được ăn Bánh Bao bột mì trắng cơ chứ?
LVQ8371