Tần viện trưởng từng nói, hồi nhỏ Tần Hoài là một đứa trẻ cực kỳ khó nuôi, nhân viên trong cô nhỉ viện hay tình nguyện viên hễ đựng vào là hắn khóc ré lên, chỉ có bà và một anh tình nguyện viên thường xuyên đến phụ giúp là có thể bế được hắn.
Về người tình nguyện viên kia, Tần viện trưởng cũng chẳng còn mấy ấn tượng, dẫu sao đó cũng đã là chuyện của hơn 20 năm về trước. Cho dù là người trưởng thành thì cũng rất khó để giữ được ấn tượng sâu sắc về một người chỉ tiếp xúc ngắn ngủi vài năm từ tận hơn 20 năm trước.
Hiện tại Tần Hoài lại có ấn tượng.
Hắn nhớ kỹ người tình nguyện viên đó, để râu quai nón, thường xuyên đội một chiếc mũ len màu đen xấu xí. Lúc bế hắn, từ chỗ luống cuống tay chân lúc ban đầu, dần dà thao tác đã trở nên cực kỳ thuần thục.
Anh ta thường xuyên đút cơm cho hắn ăn, vụng về hát hò, kể chuyện cho hắn nghe. Anh ta không hay đến lắm, cứ cách vài tháng mới xuất hiện một lần, mà hễ xuất hiện là sẽ làm tình nguyện viên suốt nửa tháng liền.
Người tình nguyện viên đó vẫn luôn đến cô nhỉ viện làm việc cho đến tận lúc Tần Hoài sắp vào tiểu học mới hoàn toàn bặt vô âm tín.
Tần Hoài vẫn luôn nghĩ đó chỉ là một nhà hảo tâm bình thường.
Hóa ra anh ta lại là...
"Tiểu Hồng tỷ, vừa nãy chị nói Lão Thạch thật ra chẳng mấy khi trông con, vậy hồi hai đứa nhỏ nhà chị còn bé, Lão Thạch có tự tay chăm sóc chúng không?" Tần Hoài hỏi.
"Có chứ, Lão Thạch chỉ bỏ bê lũ trẻ lúc chúng đã lớn thôi, chứ hồi nhỏ anh ấy chăm bẵm kỹ lắm. Từ bế bồng, dỗ dành, thay tã cho đến đút cơm, Lão Thạch nhà chị cứ như sinh ra đã biết làm mấy việc này vậy. Lúc đó chị còn trêu anh ấy, bảo ai không biết lại tưởng anh ấy lén lút giấu chị đi đẻ rơi đẻ rớt ở đâu một đứa con rồi ấy chứ."
"Nhưng ngẫm lại Lão Thạch thạo việc cũng là bình thường, người anh ấy tuy ít nói nhưng làm việc rất có trách nhiệm. Bên dưới anh ấy còn có các em trai em gái, chắc hồi nhỏ cũng phụ giúp gia đình trông nom các em không ít.”
Tần Hoài hít sâu một hơi: "Tiểu Hồng tỷ, em có tật hễ làm Điểm Tâm là lại thích nghe kể mấy mẩu chuyện vui, chị còn chuyện gì thú vị về Lão Thạch nữa không? Chị lén kể cho em nghe đi, em đảm bảo sẽ không nói lại với Lão Thạch đâu."
Lâm Tiểu Hồng hào hứng đáp: "Có chứ, nhiều là đằng khác, Tiểu Tần sư phụ cậu cứ nghe chị kể đây này."
Lâm Tiểu Hồng hễ nói đến chuyện của Thạch Đại Đảm là lại cao hứng tột độ, thao thao bất tuyệt, kể lể vô cùng sinh động, tay chân múa may quay cuồng.
Nếu không phải vì điều kiện không cho phép do đang ở nhà người khác, chắc Lâm Tiểu Hồng kể hăng quá đã phi thẳng vào phòng lôi album ảnh ra cho xem rồi.
Kể lể rõ nhiều, nhưng Lâm Tiểu Hồng tuyệt nhiên không bóc phốt chuyện xấu mặt nào của Thạch Đại Đảm, đa phần đều là mấy mẩu chuyện vui. Ví dụ như hai người yêu nhau ngót nghét 5 năm, vốn dĩ đến năm thứ 3 là đã tính chuyện đính hôn cưới xin rồi. Kết quả năm đó lúc Thạch Đại Đảm xách theo bao lớn bao nhỏ đến nhà cô chúc Tết, anh ta lại vác nguyên bộ râu quai nón xồm xoàm, đội cái mũ len màu đen, sức ăn lại trâu bò, trông chẳng khác nào một gã thổ phi, dọa cho người nhà họ Lâm được một phen hú vía.
Người nhà họ Lâm phải thay phiên nhau ra trận, ra sức khuyên nhủ hòng cạy miệng Lâm Tiểu Hồng, gặng hỏi xem mấy năm nay cô yêu Thạch Đại Đảm có phải là do bị ép buộc hay không. Họ dặn cô nếu có uẩn khúc gì thì nhất định phải nói với người nhà, nhà họ Lâm tuy không thích gây chuyện nhưng cũng chẳng sợ phiền phức. Cái gã họ Thạch kia không phải chỉ ỷ có tí tiền, nhìn bộ dạng như kiểu từng giết mấy mạng người sao, nhà mình đánh không lại thì chẳng lẽ không biết báo cảnh sát à?
Tiểu Hồng đừng sợ, mạng anh trai em cứng lắm, hồi bé rơi xuống ao 5 lần mà vẫn không chết đuối, anh trai em có thể đứng ra gánh vác được.
Mãi sau đó người nhà họ Lâm phải quan sát thêm 2 năm, xác định Thạch Đại Đảm chỉ đơn thuần là ít học, ăn nói vụng về, gu thẩm mỹ dị biệt, hành xử có hơi quái gở một chút, nhưng bản chất quả thực là người tốt, chẳng có vấn đề gì mờ ám, luôn tuân thủ pháp luật, an phận làm ăn, lại còn trúng mánh liên tục, lúc này họ mới gật đầu đồng ý hôn sự của hai người.
Sau này hai đứa con sinh ra ít nhiều đều có triệu chứng "dị ứng" với sách vở, nhưng cả hai nhà họ Lâm và họ Thạch đều vui vẻ chấp nhận. Dù sao thì bằng cấp của Thạch Đại Đảm và Lâm Tiểu Hồng gộp lại cũng chẳng lòi ra nổi một tấm bằng tốt nghiệp cấp hai. Lũ trẻ có thể tốt nghiệp cấp hai hoàn toàn là nhờ vào chính sách giáo dục bắt buộc 9 năm, cứ ráng mà học cho xong đi, dù sao trong nhà cũng có tiền nuôi ăn học đàng hoàng.
Có thể nói, Thạch Đại Đảm ngoại trừ cái nết rảnh rỗi là chịu không nổi, năm nào cũng phải chạy đi xa nhà ra, thì chẳng có khuyết điểm gì quá lớn.
Nhưng vấn đề này lại chính là điều mà Tần Hoài quan tâm nhất.
Tần Hoài xoáy sâu vào việc gặng hỏi thời gian Thạch Đại Đảm ra ngoài mỗi năm và cụ thể là anh ta đi những đâu.
Chuyện của mấy năm đầu Lâm Tiểu Hồng đã không còn nhớ rõ nữa, theo lời cô kể thì từ lúc quen biết Thạch Đại Đảm, năm nào anh ta cũng phải rời khỏi tỉnh Việt vài tháng. Hồi đầu thi thoảng anh ta còn ra cả nước ngoài, về sau thì chỉ loanh quanh ở trong nước.
LVQ8371