Mấy năm trước trong lòng Lâm Tiểu Hồng thực ra cũng có nghỉ vấn. Lúc đó Thạch Đại Đảm vẫn chưa chuyển sang làm hải sản mà chỉ mở quán ăn. Mở quán ăn thì có gì mà phải chạy vạy suốt ở bên ngoài, ăn luôn đồ ở quán nhà mình chăng phải là xong sao? Với tay nghề của Tào Quế Hương thì còn cần phải lặn lội ra ngoài để mở rộng thị trường làm gì nữa?
Sau khi quán ăn đóng cửa, Thạch Đại Đảm lại càng chạy ra ngoài thường xuyên hơn. Lúc đỉnh điểm, một năm anh ta ở bên ngoài đến tận 8 tháng, Lâm Tiểu Hồng suýt chút nữa đã đòi chia tay Thạch Đại Đảm vì chuyện này.
Bắt đầu từ một năm nào đó, cụ thể là năm nào thì Lâm Tiểu Hồng không nhớ rõ, Thạch Đại Đảm không còn kiểu hễ ra ngoài là đi biền biệt mấy tháng như trước nữa, mà bắt đầu đi theo kiểu ngắt quãng, mỗi lần đi nhiều nhất là 20 ngày.
Đợi đến khi Lâm Tiểu Hồng sinh con, tần suất Thạch Đại Đảm đi xa nhà càng thưa dần. Trung bình cứ một hai tháng anh ta mới đi một lần, mỗi lần chỉ rời đi bốn năm ngày, hoàn toàn là tần suất đi công tác rất đỗi bình thường.
Đây cũng là lý do Lâm Tiểu Hồng cảm thấy Lão Thạch nhà cô ấy rất tốt, biết lo cho gia đình.
"Nhưng hai năm trước, Lão Thạch có một đạo thường xuyên chạy ra ngoài. Nói là muốn đi ra ngoài mở rộng thị trường, nhưng cũng chắng mở rộng được gì. Lão Thạch nhà chị chính là như vậy, luôn nghĩ cái này cái kia nhưng không làm, chị cảm thấy thế cũng tất tốt."
"Nhà chị làm nghề nuôi trồng, quy mô cũng không tính là lớn, cứ an phận ở lại tỉnh Việt kinh doanh mảnh đất cỏn con của mình là đủ rồi. Lần này Lão Thạch lại chạy đến thành phố Sơn, lúc đầu thật ra chị hơi bực, nhưng bây giờ chị đại khái đoán được vì sao ngày nào anh ấy cũng ở rịt trên thành phố Sơn rồi."
"Chính là muốn ở lại thành phố Sơn để ăn Điểm Tâm do Tiểu Tần sư phụ làm đấy, tay nghề của cậu thật sự là quá đỉnh, Lão Thạch nhà chị lại rất khoái mấy món tinh bột. Cho nên Tiểu Tần sư phụ à, cậu ngàn vạn lần đừng chê Lão Thạch nhà chị làm việc lề mề nhé, anh ấy cứ như vậy đấy, bản chất không xấu, năng lực làm việc cũng tàm tạm, chỉ là suy nghĩ hơi kỳ quái một chút." Nói đến cuối, Lâm Tiểu Hồng vẫn không quên nói đỡ cho Thạch Đại Đảm.
Tần Hoài gật đầu, thật ra hắn không nghe lọt tai mấy lời Lâm Tiểu Hồng nói cho lắm.
Bởi vì hắn lại bắt được một từ khóa.
"Lại chạy đến thành phố Sơn".
Nếu không phải người trong thôn đều đã chuẩn bị sẵn sàng, có lẽ đêm ba mươi cũng không ăn quá no, chỉ để dành bụng mùng một Tết ăn một bữa Điểm Tâm thật sảng khoái, thì Tần Hoài đã muốn bãi công chạy thẳng đi hỏi Thạch Đại Đảm xem rốt cuộc là tình huống gì rồi.
Lão Thạch, cậu quả thật có rất nhiều bí mật đấy.
Hóa ra kẻ có diễn xuất đỉnh nhất, giấu giếm kỹ nhất lại là Đương Khang.
Tần Hoài cố nén xúc động muốn bãi công, tiếp tục cặm cụi làm Bánh Kẹp Phục Linh, góp phần giúp dân làng thôn Tần Gia năm nay trung bình mỗi người béo lên 5 ký, thuận tiện trò chuyện với Lâm Tiểu Hồng, chờ đợi bức thư của Thạch Đại Đảm.
Điều khiến Tần Hoài không ngờ tới là, lần chờ này mất đứt 5 ngày trời.
Trong 5 ngày này, Tần Hoài đã làm hơn chục loại Điểm Tâm, mỗi ngày đều có một món chủ đạo.
Mùng một là Bánh Kẹp Phục Linh, mùng hai là Tứ Hỉ Thang Đoàn, mùng ba là Bánh Củ Mài, mùng bốn là Bánh Bao Tửu Nhưỡng, mùng năm là Bánh Hồng Lăng, chẳng có món Điểm Tâm nào là nhân thịt cả, làm Tần Lạc buồn thúi ruột.
Tần Lạc sâu sắc cảm thấy anh trai hết thương mình rồi, Điểm Tâm chủ đạo mà chẳng có nổi một món nhân thịt, Viên Mộng Thiêu Bính, Bánh Nướng áp chảo nhân thịt bò, Bánh Bao Tam Đinh, Bánh Bao Ngũ Đinh đều chỉ là món ăn kèm, làm chẳng được bao nhiêu.
Anh à, anh lú rồi!
Điểm Tâm nhân thịt mới là chân lý, Điểm Tâm nhân thịt mới là vương đạo, Điểm Tâm nhân thịt mới là thứ thuận theo lòng dân al
Dân làng thôn Tần Gia chẳng nói chẳng rằng, chỉ biết cắm cúi ăn.
Dân làng ăn tiệc lưu thủy Điểm Tâm suốt 5 ngày, nhà nào cũng tự nhiên lòi ra một đống họ hàng đến chơi. Trước kia đều là nhà Tần Hoài có rất nhiều họ hàng xa, không tiếc lái xe hàng trăm cây số, xách theo bao lớn bao nhỏ đến chúc Tết, nhân lúc uống trà thì tiện mồm làm miếng Điểm Tâm ngon lành.
Năm nay rất hiển nhiên, họ hàng nhà Tần Hoài đã không đủ xài rồi.
Điều kiện tiên quyết của họ hàng xa thì vẫn phải là họ hàng, rất nhiều người lật tung gia phả nhà mình từ đầu đến cuối cũng chẳng bói ra được chút dây mơ rễ má nào với nhà Tần Hoài, thế là chỉ đành chuyển sang bám víu quan hệ với những người khác trong thôn Tần Gia.
Nếu không phải điều kiện không cho phép, bọn họ hận không thể ngay trong đêm gả luôn con chó nhà mình vào thôn Tần Gia.
Tần Hoài cũng vô cùng may mắn vì Tần lão gia tử và Tần bà nội đã khuyên can hắn, giới hạn những người được ăn Điểm Tâm trong phạm vi thôn Tần Gia, cùng với những họ hàng hang hốc đến chúc Tết.
Nói sao nhỉ, quà chúc Tết nhận được mấy ngày nay đã sắp chất đống đến không còn chỗ để nữa rồi.
Bên chỗ Tần Lạc chỉ riêng lì xì đã gom được mấy trăm cái, đem bán bao lì xì cũng được luôn rồi. Mỗi phong lì xì đều là 5 tệ, 10 tệ, Tần Lạc ngày nào cũng chỉ ngồi đếm tiền thôi mà con bé đã cười toét cả miệng.
Tần Hoài cứ thế chờ đến tận mùng sáu Tết, mà vẫn chưa thấy thư của Thạch Đại Đảm đâu.
Lâm Tiểu Hồng đã cạn sạch chuyện để kể, cô ấy khai luôn cả điểm thi học kỳ từng môn của hai đứa con báo thủ nhà mình.
LVQ8371