"Bây giờ bói có vẻ không tiện lắm nhỉ? Hơi tối quá, giờ này ở cô nhi viện thường không được bật đèn, tuy không có quy định bắt buộc, nhưng mọi người đều ngầm hiểu là sẽ tắt đèn." Tần Hoài khéo léo ám chỉ với Chu Hổ rằng đây không phải là một lựa chọn khôn ngoan, sau đó gượng gạo đánh trống lảng, "Chu kế hoạch à, cậu bói cho tôi các khoản đều không chuẩn lắm, liệu có phải do tôi là trẻ mồ côi nên không biết chính xác ngày sinh tháng đẻ của mình, tình huống như tôi thì bói sẽ bị lệch không?”
Nghe Tần Hoài nói vậy, Chu Hổ lập tức tỉnh cả ngủ. Nếu không phải do điều kiện không cho phép, cậu ta đã muốn ngồi khoanh chân bật dậy, sán lại gần mặt hắn mà phun mưa nhả chớp kể cho hắn nghe về sự uyên thâm ảo diệu của cái nghề này.
Chu Hổ đành phải hạ giọng thì thầm phổ cập kiến thức trong bóng tối, nói cho Tần Hoài biết rằng người trong nghề bọn họ dù có thiếu điều kiện thì vẫn có đủ mánh khóe để bói: xem tướng mặt, xem chỉ tay, gieo quẻ Chu Dịch bằng đồng xu, gieo mai rùa, bốc số, bốc thăm theo linh cảm... Với bản lĩnh gia truyền như cậu ta, chưa bao giờ chỉ tập trung vào một ngón nghề. Mấy năm trước làm ăn khó khăn, môn phái nào cũng phải học lỏm một chút. Mà cậu ta lại là gương mặt tiêu biểu cho câu "con hơn cha là nhà có phúc", có thể nói là môn nào cũng rành, ngón nào cũng thạo. Chẳng qua là cậu ta không mặn mà với con đường này thôi, chứ nếu không thì cậu ta đã xộ khám từ đời tám hoảnh rồi.
Chu Hổ bắn liên thanh không ngừng nghỉ, Tần Hoài ngay cả cơ hội chen mồm vào cũng chẳng có.
Đến cuối cùng, Tần Hoài thậm chí còn nghe đến mức ngủ thiếp đi.
Cũng hết cách, nghe đễ ngủ phết, cơ bản là chăng hiểu cái mô tê gì. Nghe mấy cái thứ này y hệt như hồi đại học nghe giảng toán cao cấp vậy, khi con người ta phải nghe những thứ bản thân hoàn toàn mù tịt, não bộ sẽ tự động chuyển hóa những âm thanh đó thành tiếng ồn trắng.
Tần Hoài ngoại trừ việc lờ mờ nhận ra Chu Hổ thật sự rất có nghề trong lĩnh vực này - dù cậu ta chẳng hề đam mê nhưng lại cực kỳ giỏi - thì hắn chẳng đọng lại được chữ nào vào đầu.
Sáng sớm hôm sau, lúc Tần Hoài tỉnh giấc thì Chu Hổ vẫn đang ngáy o o. Hắn dậy sớm ra bếp làm việc chuẩn bị bữa sáng, lại phát hiện Tần đại gia đã dậy từ đời nào, thậm chí còn rửa sạch sẽ cả mớ rau rồi.
Tần viện trưởng cũng dậy rất sớm, bà ấy hớn hở đi vào bếp phụ giúp Tần Hoài làm việc (rửa rau), nhân tiện hỏi han kế hoạch về quê năm nay của hắn.
Tần Hoài thành thật bày tỏ năm nay bản thân chuẩn bị về làng quẩy một trận ra trò, mang đến cho bà con lối xóm một cú sốc nho nhỏ mang tên sư phụ Điểm Tâm Bạch Án.
Còn về việc trong dịp Tết có nhào nặn Điểm Tâm đến mức mệt bở hơi tai hay đột tử hay không...
Chuyện đó không quan trọng, trọng điểm là phải về quê làm một vố lớn.
Tần viện trưởng nghe xong cứ lắc đầu quầy quậy, rõ ràng là bà ấy không tài nào hiểu nổi cái sở thích và hành vi của Tần Hoài: quanh năm suốt tháng ngày nào cũng vắt kiệt sức làm Điểm Tâm, đến Tết về nhà lại càng hùng hục làm Điểm Tâm gấp bội.
Người bình thường bôn ba vất vả cả năm trời, cốt cũng chỉ để đến Tết được về nhà quây quần vui vẻ, nghỉ ngơi dăm ba ngày.
Tần Hoài lăn lộn bên ngoài suốt một năm ròng, chỉ để đổi lấy những ngày về nhà bận tối mắt tối mũi, vất vả gấp trăm lần. Hắn cày cuốc đến kiệt sức như vậy thậm chí còn chẳng phải vì tiền, đã thế lại còn toàn bỏ tiền túi ra bù vào.
Tần viện trưởng không hiểu, nhưng bà ấy tôn trọng. Dù sao thì bà ấy cũng là viện trưởng cô nhi viện, những năm qua đám trẻ tốt nghiệp rời khỏi đây đứa nào cũng có một kiểu dở hơi riêng, chỉ cần chúng nó không xộ khám thì Tần viện trưởng đều có thể chấp nhận được tuốt.
Tần Hoài cứ thế cắm mặt làm việc ở cô nhi viện suốt hai ngày liền, nặn đủ số lượng bánh bao cho bọn trẻ ăn trong suốt dịp Tết. Giữa những tiếng hò reo "Anh Bao Bao năm mới vui vẻ", "Anh Bao Bao khi nào lại đến thăm bọn em nữa", "Anh Bao Bao dịp Tết anh có đến nữa không", hắn leo lên chiếc xe tải nhỏ tã tượi của nhà mình để về quê.
Một chuyến về quê không một khe hở.
Do trên xe tải đã nhét chật cứng đồ sắm Tết, vả lại nhóm Trần Huệ Hồng cũng chẳng có nhã hứng trải nghiệm con xe tã tượi của nhà Tần Hoài, nên Tần Tòng Văn đã trực tiếp liên lạc với người trong làng xem ai rảnh rỗi, sắp xếp vài chiếc xe chạy từ Cầu Huyền đến đón mấy người Trần Huệ Hồng về thôn Tần Gia.
Vừa bước vào làng, Tần Hoài đã cảm nhận được bầu không khí năm nay có phần khác biệt.
Không riêng gì hàng xóm láng giềng đều tề tựu đông đủ, chen chúc trong khoảng sân nhà ông nội Tần, mà dường như giữa mọi người còn đang xảy ra chút xích mích. Nếu không có lão Bí thư thôn đứng ra can ngăn thì khéo đã choảng nhau to rồi, thậm chí ngay cả một người luôn nổi tiếng công bằng liêm chính như lão Bí thư thôn có vẻ cũng sắp nhảy vào tham chiến đến nơi.
"Lão Tần, ông có ý gì đây? Đã bàn bạc xong xuôi là nhà ông ở hai người, nhà tôi ở hai người, hôm nay ông lại lật lọng bảo nhà ông phòng trống nhiều nên ở được ba người, thế là thế nào? Nhà ông có nhiều phòng trống, chẳng lẽ nhà tôi lại ít phòng trống chắc?"
LVQ8371