Hắn đang xuyên qua dòng thời gian cả trăm năm, để ngắm nhìn người đã khuất bóng từ lâu ấy.
Đôi môi Tần Hoài khẽ mấp máy.
Cùng lúc Tiểu khất cái cất lời.
Hai giọng nói hòa vào nhau, một của thiếu niên, một của thanh niên.
"Vậy con có thể gọi người là..."
"Tần mụ mụ được không ạ?”
Tần Uyển mỉm cười gật đầu.
Tần Hoài lại thì thầm gọi một tiếng: "Tần mụ mụ."
"Con xin lỗi, con thế mà lại quên mất mẹ."
Sau khi rời khỏi đoạn ký ức, Tần Hoài thẫn thờ hồi lâu vẫn chẳng có phản ứng gì.
Hắn không nhìn rõ cảnh vật trước mắt. Hắn biết theo lý thuyết, sau khi thoát khỏi ký ức, bản thân đáng lẽ phải đang đứng trong bếp. Thế nhưng hắn lại chẳng hề cảm nhận được hơi ấm khói lửa, căng chẳng nhìn thấy nồi niêu xoong chảo đâu. Trong tầm mắt của hắn chỉ là một mảng mông lung mờ mịt, nhưng tâm trí hắn lúc này lại tỉnh táo đến lạ thường.
Hắn cũng chẳng nghe thấy tiếng người bên cạnh nói chuyện. Hắn đang rơi vào một trạng thái vô cùng kỳ diệu, hắn có thể nghe thấy vô vàn âm thanh, nhìn thấy vô số hình ảnh, vừa hỗn loạn tột độ, nhưng cũng lại vô cùng rành mạch.
Tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Hắn đã nhớ ra rất nhiều chuyện, trước mắt không ngừng xẹt qua những gương mặt vừa lạ lẫm lại vừa quen thuộc.
Thậm chí hắn còn nhớ lại vô số những chi tiết cực kỳ quan trọng trong lúc chung đụng với các Tinh Quái mà trước đây hắn đã vô tình bỏ lỡ.
Hắn chính là tên Tiểu khất cái trong ký ức của Trần Huệ Hồng; là gã phụ bếp Thái Phong Lâu luôn túc trực bảo vệ Tần Uyển, đã đỡ Tần Uyển về nhà trong ký ức của Triệu Thành An. Hắn là Tần Hoài.
Hắn là ông chủ Tần Ký Bột Bột Phô từng cho Khuất Tĩnh Giang Mễ Niên Cao trong ký ức của cô; là đứa trẻ đang bập bẹ tập nói cứ túm lấy Giang Vệ Minh gọi "Minh Minh" trong ký ức của La Quân; là ông chủ tiệm Điểm Tâm từng khuyên giải và cho Trần Công ăn Điểm Tâm lúc anh ta tìm đến cái chết; là gã Tinh Quái tên Trần Thuận đã cuỗm đi quá nửa số di sản khiến An Du Du ngứa mắt vô cùng trong ký ức của em ấy.
Hắn là người anh em tốt của Thạch Đại Đảm; là bạn chí cốt của Vương Căn Sinh; là cậu con trai Hứa Nặc của xưởng trưởng Hứa.
Đầu óc Tần Hoài rối bời, nhưng mạch suy nghĩ lại cực kỳ rành mạch.
Cuối cùng hắn cũng hiểu ra tại sao khoảnh khắc Trần Huệ Hồng tỉnh lại, ánh mắt chị ấy nhìn mình lại phức tạp đến thế.
Hiểu được những lời lảm nhảm thất thường của Triệu Thành An, hiểu được tại sao hôm qua cậu ta lại cố chấp khẳng định rằng mình đã ngộ ra rồi. Cậu ta không hề giác ngộ gì cả, mà chỉ là sắp tỉnh lại rồi, Bánh Bao Tửu Nhưỡng cậu ta làm ngày càng mang đậm hương vị của Tần Uyến.
Tần Hoài đọc được sự trầm mặc của Thạch Đại Đảm, cùng những nụ cười hiền lành ngốc nghếch thi thoảng lại nở trên môi anh em mình. Hắn cũng thấu rõ sự trăn trở của Vương Căn Sinh, thấu rõ cái vẻ ngập ngừng muốn nói lại thôi lúc ông vừa tỉnh dậy.
Thậm chí hắn còn hiểu luôn cả ẩn ý của An Du Du. Theo đúng logic thừa kế di sản bình thường, hắn đã ẵm trọn một đống di sản của em ấy, thì bây giờ là lúc nên chia lại chút tiền để giải cứu con Tam Túc Kim Thiềm đang chết chìm trong nghèo túng này.
Quan trọng nhất là, Tần Hoài đã thấu hiểu được niềm vui sướng của xưởng trưởng Hứa.
Giữa vô vàn mảnh ký ức lướt qua trước mắt tựa như đèn kéo quân, hắn đã nhớ lại lúc mình vẫn còn là Hứa Nặc. Dù không được nhìn thấy trong đoạn ký ức của Vương Căn Sinh, nhưng hắn vẫn nhớ rõ những lời mình đã nói khi nắm chặt lấy tay xưởng trưởng Hứa.
"Chờ con đầu thai, nếu kiếp sau con không nhớ bố mẹ nữa cũng không sao. Tinh Quái bọn con kiếp cuối cùng và kiếp đầu tiên sẽ có tên giống nhau, nếu bố gặp một người trẻ tuổi trạc tuổi con tên là Tần Hoài, Dạ bạc Tần Hoài cận tửu gia, Tần Hoài của sông Tần Hoài, thì đó chính là con quay về tìm bố đấy."
Khoảnh khắc này, Tần Hoài mới hiểu ra, những lời mà hôm đó xưởng trưởng Hứa nhìn hắn và nói.
Lúc ấy Tần Hoài vẫn cho rằng câu này của xưởng trưởng Hứa là nói cho An Du Du nghe, bây giờ hắn mới biết, xưởng trưởng Hứa nói cho vị cố nhân kia nghe.
Là bố hắn nói cho đứa con trai hồ đồ đến mức chẳng nhớ nổi chuyện trước kia là hắn nghe.
Trước mắt Tần Hoài vẫn là một mảng mông lung mờ mịt, bên tai hắn vẫn vang lên vô số âm thanh, hắn há miệng, rất muốn nói điều gì đó, hắn có rất nhiều người muốn gặp, có rất nhiều lời muốn nói, hắn chỉ cảm thấy muôn vàn cảm xúc dâng trào trong lòng, nhưng ngàn vạn lời nói lại chẳng thể thốt nên câu.
Khoảnh khắc này, Tần Hoài rốt cuộc cũng hiểu tại sao mỗi Tỉnh Quái trước khi tỉnh lại đều rơi vào trạng thái đờ đẫn kéo dài, nhưng trong khoảnh khắc tỉnh lại lại trầm mặc không nói lời nào.
Bởi vì ký ức là một thứ vô cùng kỳ diệu.
Khi bạn đã quên đi những chuyện quan trọng, bạn sẽ theo bản năng phớt lờ những điều nhỏ nhặt kỳ lạ trong cuộc sống, bạn vẫn có thể sống bình thường, vô âu vô lo hệt như một kẻ ngốc.
Nhưng khi bạn nhớ lại tất cả, mọi chi tiết từng bị bỏ qua, mọi khoảnh khắc đáng nhớ, đều sẽ cùng lúc ùa về trong tâm trí. Cơ thể cần thời gian để dung nạp những ký ức này, bộ não cũng cần thời gian để xử lý chúng, nhưng sau khi xử lý xong lại có thể tiếp nhận rất nhanh chóng.
Bởi vì đó là sự thật, đó mới là bản ngã hoàn chỉnh, con người luôn có thể nhanh chóng chấp nhận những chuyện đã từng xảy ra, chấp nhận con người thật của chính mình.
Dần dần, những âm thanh hỗn tạp kia tan biến bên tai Tần Hoài.
LVQ8371