Lúc ra về, vợ Thạch Đại Đảm còn không quên cười ha hả nói với Tần Hoài: "Tiểu Tần sư phụ, lão Thạch nhà chị không được thông minh cho lắm, có nhiều lúc phản ứng hơi chậm. Anh ấy làm phiền ở chỗ cậu lâu như vậy, mong cậu bao dung bỏ qua cho.”
"Nhưng lão Thạch nhà chị được cái rất thành thật, tuyệt đối sẽ không lừa gạt cậu đâu. Hơn nữa anh ấy có một điểm rất giống cậu, đó là nhiệt tình với các hoạt động công ích. Lão Thạch nhà chị từ nhiều năm trước đã bắt đầu quyên tiền cho cô nhi viện, viện dưỡng lão, trường tiểu học Hy Vọng và rất nhiều tổ chức từ thiện khác, hồi trẻ còn thường xuyên đi làm tình nguyện, nhân phẩm thì tuyệt đối không có gì để chê."
"Về chuyện hợp tác thì cậu cứ yên tâm một trăm hai mươi phần trăm nhé, trong lĩnh vực nuôi trồng thủy sản thì khắp cả Việt Tỉnh này không có nhà nào chuyên nghiệp hơn nhà chị đâu!"
Tần Hoài trịnh trọng gật đầu tỏ vẻ hắn thực sự rất tin tưởng, về mảng chăn nuôi thì còn ai có thể chuyên nghiệp hơn Đương Khang được chứ.
Đương Khang mà đã làm chăn nuôi thì căn bản chẳng thèm nói đạo lý hay logic gì sất.
Sau khi gia đình Thạch Đại Đảm rời đi, Tào Quế Hương cười ha hả hỏi Tần Hoài lần này định ở lại thành phố bao lâu.
"Chắc ngày mốt là cháu phải về huyện rồi ạ." Tần Hoài nở một nụ cười áy náy với Tào Quế Hương, "Cháu đã hẹn với Tần mụ mụ rồi, lễ Ông Công Ông Táo năm nay cháu sẽ đón cùng bọn trẻ ở cô nhi viện."
"Năm ngoái cháu về muộn, không ở lại cô nhi viện được bao lâu, cũng chưa làm Điểm Tâm cho bọn nhỏ, năm nay có thời gian cháu muốn làm nhiều một chút."
"Trước đây năm nào lễ Ông Táo và dịp Tết cháu cũng đều đến cô nhi viện."
Tần Hoài nói thật, hơn nữa đám học sinh tốt nghiệp ưu tú của cô nhi viện bọn họ từng có giao kèo với nhau, nếu điều kiện cho phép, mỗi năm vào dịp Ông Công Ông Táo sẽ về cô nhi viện đón lễ cùng Tần viện trưởng. Chỉ có điều số lượng học sinh tốt nghiệp ưu tú của cô nhi viện quá ít, cái người xuất sắc hơn cả Tần Hoài trước đó thậm chí còn xộ khám mất rồi.
Cùng với thời gian trôi qua, rất nhiều người sau khi có cuộc sống mới đã không còn mấy khi về lại cô nhi viện nữa. Mọi người thường chi gửi chút đồ đạc cho Tần viện trưởng vào địp Tết, gửi một cái l xì qua WeChat, khi nào rảnh rỗi thì tùy tiện ghé về thăm một chút, chứ không ai cố ý chọn đúng vào ngày lễ Ông Táo cả.
Chỉ có Tần Hoài là vì vẫn luôn sống ở Cầu Huyền, hơn nữa ngày thường cũng hay tiếp xúc với Tần viện trưởng, nên hắn đã quen với việc mỗi năm đều đến cô nhi viện đón lễ Ông Táo, hơn nữa năm nào hắn cũng dẫn theo Tần Lạc.
Năm ngoái là do về Việt Tỉnh quá muộn nên mới không thể cùng nhau đón lễ Ông Táo được.
Theo lý mà nói, sinh viên tốt nghiệp ưu tú duy nhất kiên trì thói quen này cũng đã từ bỏ, Tần viện trưởng hẳn là sẽ cảm thấy hụt hẫng. Nhưng năm ngoái Tần Hoài đã kéo về cho cô nhi viện quá nhiều khoản quyên góp, Tần viện trưởng cả đời làm viện trưởng cô nhi viện chưa từng được đánh một trận chiến giàu có đến thế, nằm mơ cũng không dám nghĩ tới. Mỗi ngày bà ấy chỉ cần nhìn số tiền trên sổ sách là đã cười đến không khép được miệng, căn bản là chẳng có thời gian hay tâm trí đâu mà hụt hẫng, trong đầu chỉ toàn tâm toàn ý muốn thâu tóm các cô nhi viện lân cận, biến Cô Nhi Viện Trẻ Em Tam Mã Lộ thành cô nhi viện lớn nhất trong vòng trăm dặm.
Năm nay Tần Hoài cũng không báo trước cho Tần viện trưởng, chỉ muốn cho bà ấy một sự bất ngờ.
Học sinh tốt nghiệp ưu tú chính là chu đáo như vậy đấy.
Tần Hoài cứ thế vui vẻ ăn chực hai ngày ở nhà Tào Quế Hương. Trong khoảng thời gian đó, hắn tranh thủ làm không ít phôi bánh bao và Bánh Bao mà Thạch Đại Đảm thích ăn, đảm bảo hắn sáng nào trước Tết cũng có bữa sáng để ăn no nê, rồi hắn mới rời thành phố về Cầu Huyền.
Tiện thể nhắc tới, Trường Thọ Diện cấp S Tần Hoài cũng chỉ làm đúng một lần đó.
Tuy trong nhà có điều kiện, nhưng bản thân việc ninh nước dùng đã là một công việc rất phức tạp và hao tâm tổn trí. Năm nào Tết đến cũng là lúc Tào Quế Hương mệt mỏi nhất, bởi vì trong suốt dịp Tết nhà họ Trương về cơ bản là liên hoan tiệc tùng liên miên. Tần Hoài cũng không muốn để bà ấy phải quá mệt mỏi vào những ngày giáp Tết, Trường Thọ Diện cấp S nếm thử cho biết mùi vị là đủ rồi, không cần thiết ngày nào cũng ăn.
Tối hôm trước ngày lễ Ông Táo, Tần Hoài trở về Cầu Huyền.
Tần Tòng Văn, Triệu Dung và Tần Lạc về đến nơi sớm hơn Tần Hoài nửa ngày. Nghe nói trước khi về Tần Lạc đã phát huy vượt xa phong độ, làm xong 90% bài tập nghỉ đông, đủ thấy sức hấp dẫn của ngày Tết lớn đến nhường nào.
Lúc Tần Hoài về đến nhà, Tần Lạc đang cầm cây lau nhà, hì hục lau sàn giống như một chú ong nhỏ chăm chỉ.
Về khoản dọn dẹp vệ sinh, Tần Lạc rất chuyên nghiệp.
Tần Tòng Văn và Triệu Dung cũng không rảnh rỗi, đã ra ngoài mua đồ rồi. Ngày mai Tần Hoài phải đến cô nhi viện làm Điểm Tâm, nhưng trong tình huống bình thường cô nhi viện sẽ không chuẩn bị nhiều nguyên liệu đến thế, mà hắn lại không báo trước vì muốn tạo bất ngờ cho Tần viện trưởng, thế nên việc mua sắm nguyên liệu đương nhiên là do hắn tự lo.
LVQ8371