Cơ mà Thạch Đại Đảm kiếm tiền quả thực rất đễ như trở bàn tay, nhất là trong lĩnh vực chăn nuôi, kỹ năng thiên phú của Đương Khang đúng là sinh ra để làm giàu.
"Lão Thạch, anh cũng chẳng cần phải tặng tôi nhiều nhặn gì đâu. La lão tiên sinh neo đơn không con cái, vả lại đợi vài năm nữa ông ấy đầu thai chuyển thế, tôi còn phải vác hơn phân nửa số di sản đó đi trả lại cơ mà. Anh thì vợ con đuề huề, đâu phải thuộc diện FA như anh Trần Công hay cô Khuất Tĩnh, anh cứ tùy tâm tặng tượng trưng chút đỉnh là được rồi."
"Không sao, tôi có thể báo với vợ là tôi hợp tác làm ăn với cậu. Mấy năm nay tôi cứ cày cuốc kiếm bộn tiền, vợ tôi lại tưởng bở là do hợp tác với cậu mới phất lên được, lúc đó nôn tiền ra cho cậu lại càng hợp tình hợp lý." Thạch Đại Đảm đáp.
Vương Căn Sinh nãy giờ nghe như vịt nghe sấm: ...
"Ngại quá, cho tôi ngắt lời một chút, quà tặng mà hai người vừa nói là cái gì thế? Tôi cũng phải tặng sao?" Vương Căn Sinh vốn dĩ đang cực kỳ tụt mood, bị chen ngang một cú như vậy tinh thần liền tỉnh táo lại ngay: "La lão tiên sinh... để lại cho Tiểu Tần sư phụ khối di sản mấy chục tỷ cơ á?"
"Tôi đào đâu ra nhiều di sản thế để mà tặng, hơn nữa tôi cũng có vợ con đề huề, tôi còn có cả bầy cháu trai cháu gái nội ngoại hai bên nữa.
"Tôi chỉ sang tên một căn nhà thôi có được không?"
"Vương đại gia ông đừng cuống, để cháu phổ cập cho ông tình hình đại khái bên phía chúng cháu đã, đợi cháu trình bày xong xuôi rồi chúng ta lại bàn bạc chi tiết sau."
Tần Hoài vô cùng điêu luyện tiến hành khóa "training hội nhập" cho người mới Vương Căn Sinh. Toàn bộ quá trình thao thao bất tuyệt mất ngót nghét 40 phút, giữa chừng giảng đến khô cả họng định nhấp ngụm trà cho thấm giọng, lại phát hiện nước trong ấm đã bị Thạch Đại Đảm nốc cạn từ đời nào, hắn đành lóc cóc chạy ra ngoài lấy chai nước khoáng, tu ừng ực hết nửa chai rồi mới tiếp tục bài ca.
Còn về lý do tại sao không sai phụ bếp pha thêm ấm trà nữa...
Giờ này nhân viên khu bếp đã tan làm từ tám hoảnh, ngay cả An Du Du cũng xách mông đi về rồi, nếu không mấy người Tần Hoài cũng chắng thể ngồi chễm chệ trong bếp mà bô lô ba la mấy chuyện động trời này một cách không kiêng dè như vậy.
Giới thiệu xong tình hình của mọi người, Tần Hoài rất điêu luyện lôi Vương Căn Sinh vào group chat, đồng thời bày tỏ sự tiếc nuối tột độ báo cho hắn biết rằng hắn tỉnh lại hơi muộn. Nếu như hắn thức tỉnh trước lúc La Quân qua đời, thì cả hội còn có thể kéo đến nhà ông ấy mở tiệc trà đàm đạo, tiện thể hôi của ít trái cây miễn phí.
Bây giờ căn nhà của La Quân đã sang tên cho Tần Hoài, mọi người rồng rắn kéo sang đó mở tiệc trà cũng được thôi, ngặt nỗi làm quái gì có hoa quả chùa mà ăn —— Hồng tỷ mua trái cây có đúng một lần duy nhất.
Tần Hoài thì ngày nào cũng tối tăm mặt mũi cày cuốc làm Điểm Tâm, đào đâu ra thời gian mà lượn lờ qua mấy tiệm hoa quả nhập khẩu xịn xò để lựa đồ cơ chứ.
Giới thiệu xong xuôi tình hình của mọi người, Tần Hoài mới bắt đầu tra hỏi Vương Căn Sinh xem rốt cuộc chuyện của hắn là thế nào. Tại sao lại độ kiếp thất bại, chấp niệm cụ thể là cái gì.
Vương Căn Sinh kể lại tóm tắt một lượt, vụ độ kiếp thất bại của hắn đúng chuẩn một cái kịch bản máu chó cũ rích hoàn toàn khớp với nhận thức của đại chúng.
Kiếp đầu tiên của Vương Căn Sinh là thời loạn lạc. Là một Pháp Thú, hắn không chạy lên núi như Khuất Tĩnh, mà trực tiếp tiến vào nhân gian học hỏi các quy tắc, học luật pháp, thậm chí còn vào cơ quan nhà nước làm công chức.
Nếu Vương Căn Sinh sống ở một xã hội pháp trị có môi trường tốt, lần đầu tiên hắn đáng lẽ đã độ kiếp thành công. Nhưng cơ quan nhà nước thời đại đó căn bản không có người tốt liêm khiết, chỉ có sự khác biệt giữa tham ô ít và tham ô nhiều mà thôi.
Vương Căn Sinh không muốn thông đồng làm bậy, nhưng hắn không có cơ hội đó.
Thậm chí hắn còn chẳng có cơ hội để tố cáo. Tố cáo ai? Tố cáo tất cả đồng nghiệp và lãnh đạo sao?
Hoàn cảnh như vậy đối với Pháp Thú mà nói quả thực chính là tử cục, độ kiếp thất bại cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
Kiếp thứ hai, Vương Căn Sinh muốn tiếp tục giữ vững tín niệm trong lòng, khắc khổ học tập trở thành một kế toán. Cuối cùng vì bị người thân và bạn bè ép buộc, hắn đành chọn cách nhượng bộ, không hùa theo nhưng cũng không tố cáo.
Bây giờ là kiếp thứ ba của Vương Căn Sinh.
Chỉ có thể nói phán đoán của Hứa Nặc về chấp niệm và trạng thái của Vương Căn Sinh vô cùng chuẩn xác. Vương Căn Sinh muốn độ kiếp thành công thì nhất định phải kiên định làm chính mình, giữ vững tín niệm trong lòng. Bất kể nguy hiểm và trắc trở lớn đến đâu cũng đều phải kiên trì, mà Hứa Nặc rất hiểu sự kiên trì này khó khăn đến mức nào. Cho nên trước khi chết, hắn đã chọn dùng mạng sống của mình để khắc sâu thêm sự kiên trì đó vào trong lòng Vương Căn Sinh.
Cho dù không có Tần Hoài, Vương Căn Sinh kiếp này cũng nhất định có thể độ kiếp thành công, bởi vì hắn đã làm được.
Câu chuyện của Vương Căn Sinh đã vô cùng rõ ràng.
"Vương đại gia, cháu vẫn quen gọi ông như vậy hơn. Bây giờ ông đã tỉnh rồi, mà cháu lại thông qua ký ức của ông biết được Hứa xưởng trưởng thật ra đã biết chuyện Hứa Nặc và Thạch Đại Đảm là Tinh Quái. Vừa rồi cháu cũng đã nói với ông, dạo trước chúng cháu có đến Cô Tô gặp Hứa xưởng trưởng một lần."
LVQ8371