Tần lão gia tử nghe vậy có chút hụt hãng, nhưng cũng tỏ ý thấu hiểu: "Không vấn đề gì, ông biết đám thanh niên các cháu bây giờ rất coi trọng không gian riêng tư, đến lúc đó ông sẽ đi tìm..."
"Không phải toàn người trẻ đâu ạ."
"Người lớn tuổi nhất còn già hơn cả ông cơ."
"Người nhỏ tuổi nhất thì mới vừa trưởng thành."
"Nam nữ già trẻ lớn bé có đủ cả, lát nữa cháu gửi danh sách qua WeChat cho ông nhé, ông xem rồi sắp xếp giúp cháu với."
Tần lão gia tử: ?
Sau khi thông báo cho ông nội, Tần Hoài lại tiếp tục báo cho bố mẹ tin vui rằng năm nay sẽ có một bầy bạn bè theo chân hắn về thôn Tần Gia ăn Tết.
Trái ngược với vẻ ngơ ngác của Tần lão gia tử, Triệu Dung và Tần Tòng Văn chỉ mất đúng một phút để chấp nhận sự thật này.
Nói sao nhỉ, kéo nhau đến nhà bạn ăn Tết, mà lại còn lập thành cả một cái tour đông nghẹt như vậy thì quả thực là ảo ma canada, nhưng nếu xét đến việc điểm đến là nhà Tần Hoài thì mọi thứ lại trở nên vô cùng hợp lý.
Thử hỏi ai mà chẳng muốn trong cái dịp cả nước tưng bừng đón Tết như vậy, ngày ngày cứ mở mắt ra là được thưởng thức món Điểm Tâm ngon lành do chính tay Tiểu Tần sư phụ làm cơ chứ?
Chăng qua là do Tần Hoài không công khai mời mọc thôi, chứ nếu hắn mà tùy tiện dán một cái thông báo trước cửa Vân Trung Thực Đường, khéo cư dân ở Vân Trung Tiểu Khu cùng với đám dân văn phòng quanh đó lại rủ nhau đưa ra một quyết định trái lời tổ tông” —— đùm đề bồng bế nhau về tận thôn Tần Gia ăn Tết cũng nên.
Về phía Vương Căn Sinh, sau khi nháp tới nháp lui suốt nửa tháng trời, chuẩn bị tư tưởng ròng rã mấy ngày liền, rốt cuộc mượn cớ Trần Công vừa chốt đơn đi thôn Tần Gia ăn Tết, hắn cũng lấy hết can đảm thú nhận với vợ, nộp đơn xin phép được đi ăn Tết ở nhà Tần Hoài.
Trần Quyên duyệt đơn trong vòng một nốt nhạc.
Đồng thời bà ấy còn góp ý luôn với Vương Căn Sinh, cảm thấy hắn không biết trân trọng mối quan hệ với Tần Hoài. Chuyện hệ trọng như vậy sao chỉ xin được đúng một suất, thế không định vác vợ theo à?
Lần sau nhớ xin thêm một suất để dắt vợ đi cùng đấy.
Con cháu tự có phúc của con cháu, con trai con gái cháu nội cháu ngoại bình thường muốn gặp lúc nào chả được, mắc mớ gì cứ phải chầu chực ăn chung bữa cơm sum vầy dịp Tết? Hai vợ chồng già bọn họ đã đón bao nhiêu cái Tết cùng con cháu rồi, cũng phải có chút không gian riêng tư chứ, phải đu trend giới trẻ bây giờ, xách vali đến nhà bạn bè ăn Tết mới sành điệu.
Đến đây thì danh sách hội bạn bè đến nhà Tần Hoài ăn Tết coi như đã được chốt sổ.
Cung Lương với châm ngôn "vợ con là chân ái", trở thành Tinh Quái duy nhất không góp mặt trong bữa cỗ tất niên ở nhà Tần Hoài. Tần Hoài cũng từng hỏi Trần Huệ Hồng xem có muốn dắt theo Tuệ Tuệ không, Hồng tỷ bảo không cần, ở bên Việt Tỉnh không có bạn bè thân thiết của con bé, ngày Tết mà vứt đứa nhỏ ở một nơi lạ hoắc thì nó cũng chẳng vui vẻ gì.
Nhắc mới nhớ, hiện tại Tần Hoài đã có thể làm ra bát Mì Trường Thọ đạt chuẩn rồi.
Sinh nhật của Trần Tuệ Tuệ là ngày 28 tháng 6, Tần Hoài dự định đến hôm đó sẽ làm cho cô bé một bát Mì Trường Thọ buff tận nóc, đây cũng chính là điều hắn muốn làm nhất ngay từ khoảnh khắc mò ra được công thức của món Mì Trường Thọ.
Mặc dù công thức này chăng có cái dòng "nhắc nhở thân thiện" nào, trạng thái của Trần Tuệ Tuệ cũng xác định là "đã tiêu tán”, hiện tại cô bé chỉ là một người bình thường, vả lại Tần Hoài cũng không định tiết lộ sự thật cho Trần Huệ Hồng biết, nhưng hắn vẫn cảm thấy Tuệ Tuệ xứng đáng được ăn một bát Mì Trường Thọ như vậy vào đúng ngày sinh nhật của mình.
Từ nay trở đi, vào mỗi dịp sinh nhật, Trần Tuệ Tuệ đều cần một bát Mì Trường Thọ như thế.
"Tịch tỷ, dịp Tết này Vân Trung Thực Đường đành trông cậy cả vào chị rồi, phiền chị để tâm nhiều hơn nhé. Từ 23 tháng Chạp đến Rằm tháng Giêng, ai đi làm cũng được tính lương gấp ba, chị xếp lịch trực xong cứ gửi thẳng cho mẹ em là được. Năm nay mọi người vất vả nhiều rồi, cuối năm sẽ thưởng thêm hai tháng lương nữa, chị nhớ lén chuyển thêm cho Du Du 10 nghìn tệ nhé, cứ bảo với cô ấy là tiền thưởng chuyên cần đặc biệt." Tần Hoài kéo Hoàng Tịch lên tầng 2 lén lút họp kín.
Vân Trung Thực Đường là vậy đấy, bất kể là Ông Chủ hay quản lý đều chẳng có lấy một cái văn phòng tử tế, muốn họp hành bàn bạc gì thì cứ canh lúc tầng 2 vắng khách rồi chạy tót lên đó thì thầm to nhỏ là xong.
Hoàng Tịch gật đầu ghi nhớ, cười nói: "Thế thì Du Du chắc chắn sẽ mừng húm cho xem, chị nghe bảo năm nay cô ấy cũng đu theo mọi người về nhà Tiểu Tần sư phụ ăn Tết đúng không, đến lúc đó tha hồ mà vui nhé. Chị gọi điện chúc Tết cũng nhàn, chỉ cần gọi một cuộc là coi như cả đám đều nghe được rồi."
Tần Hoài cười đáp: "Vậy Tịch tỷ cứ gọi chúc Tết cho Du Du ấy, cô ấy kiểu gì cũng bật loa ngoài cho mà xem.”
Năm nay ăn Tết hơi muộn, phải tận cuối tháng 2 mới đến mùng 1. Tần Hoài ngẫm lại năm ngoái cứ cắm rễ ở Sơn Thị đến sát Tết mới chịu về, hậu quả là về trễ quá nên chẳng có thời gian ghé qua cô nhi viện đường Tam Mã Lộ thăm Tần Viện Trưởng và đám nhỏ, suýt nữa thì đánh mất luôn cái danh xưng anh Bao Bao thần thánh, thế nên năm nay hắn quyết định phải cuốn gói về quê từ sớm.
Phải về trước ngày 23 tháng Chạp!
LVQ8371