Tào Quế Hương thích vừa xem tivi vừa đan áo len, Trương Chử thì có thói quen vừa xem tivi vừa lướt điện thoại, thi thoảng ông còn lôi đồ mộc ra phòng khách làm trong lúc vếnh tai nghe tiếng tivi.
"Tiểu Tần, mấy cái thớt ông làm cho con, con băm nát mấy cái rồi?" Là một thợ mộc tâm huyết, Trương Chử cực kỳ quan tâm đến tình trạng mấy cái thớt do chính tay ông tỉ mỉ làm ra.
"Cái đầu tiên... sắp nát bét rồi ạ." Tần Hoài hơi ngượng ngùng đáp.
Thực ra hắn chẳng rèn luyện đao công mấy, nhân bánh bình thường toàn là do An Du Du băm. Nhắc mới nhớ, năm nay chỉ riêng cái khoản băm nhân thịt thôi mà An Du Du đã băm hỏng xừ nó hai cái thớt rồi.
Trương Chử có chút hụt hẫng, nhưng cũng chẳng nói gì thêm, chỉ hơi tiếc nuối lẩm bẩm: "Tháng trước ông vừa vớ được mấy khúc gỗ ngon lắm, cực kỳ hợp để làm thớt. Nếu đống thớt lần trước ông làm cho con băm gần nát rồi thì tiện tay ông làm luôn cái mới, nếu được như vậy thì..."
"Mấy cái khuôn hôm nọ ông làm cho con xài ổn không?” Trương Chử lại hỏi.
Nhắc đến khuôn làm bánh, Tần Hoài lại càng thấy chột dạ: "Con ít dùng lắm ạ, toàn là nhân viên trong tiệm xài thôi, cơ mà dùng thích lắm ông. Món Bánh Bao đậu đỏ hình thú của thực đường nhà cháu được mấy bé thiếu nhi mê tít, mỗi lần mấy trường mầm non quanh đó tổ chức sự kiện là lại order Bánh Bao hình thú bên cháu với số lượng lớn luôn."
Vụ trường mầm non đặt bánh thì Tần Hoài không hề bốc phét, có điều đống bánh bao này thường do Trần An hoặc An Du Du thầu hết, hắn chẳng bao giờ nhúng tay vào. Thậm chí nhiều lúc hắn còn đếch biết Vân Trung Thực Đường có nhận đơn của trường mầm non, toàn là xem báo cáo doanh thu hàng tháng mới biết.
Trương Chử gật gù ra chiều mãn nguyện lắm. Thân là một thợ mộc lành nghề, ông chẳng bận tâm ai là người xài khuôn của mình, ông chỉ quan tâm thành phẩm mình làm ra có xài ngon hay không thôi, nghe bảo dùng ngon mà lại còn xài thường xuyên là ông yên tâm rồi.
"Ông nhích ra ngoài kia ngồi đi, chui tọt vào giữa tôi với Tiểu Tần làm cái gì? Chắn hết cả tầm nhìn cản trở tôi nói chuyện với thằng bé." Tào Quế Hương hất tay vỗ đánh đét một cái vào người Trương Chử đầy ghét bỏ, "Đi pha ấm trà đi, tôi có chuyện hệ trọng cần bàn với Tiểu Tần."
Trương Chử lật đật đứng dậy đi pha trà, Tần Hoài cũng quay sang nhìn Tào Quế Hương đang cặm cựi đan áo len, lưng ngồi thăng tắp đầy nghiêm chỉnh.
Tào Quế Hương mỉm cười nhìn Tần Hoài: "Đừng căng thẳng thế, không phải kiểm tra bài cũ đâu, chỉ là tám chuyện vãn thôi."
"Cô nói vậy con lại càng rén hơn ấy, cô là chúa hay đào hố chờ con nhảy vào mà."
Tào Quế Hương chỉ cười chứ không đáp, bà cúi đầu liếc nhìn chiếc áo len đang đan dở, phát hiện mũi kim vừa nãy bị lỗi liền vội vàng tháo ra đan lại, đoạn thủng thẳng hỏi: "Dạo trước con bảo con đã xác định được mình muốn trở thành một sư phụ làm Điểm Tâm như thế nào rồi đúng không? Bây giờ con vẫn kiên định với suy nghĩ đó chứ?"
"Vẫn kiên định ạ." Tần Hoài quả quyết đáp.
"Sao con lại chắc chắn như vậy? Rất nhiều người làm đầu bếp cả đời cũng không biết mình nên trở thành một đầu bếp như thế nào, có người thực ra không hợp làm đầu bếp, nhưng vì người lớn trong nhà làm nghề này nên cứ mơ mơ hồ hồ mà theo nghề. Có người trời sinh đã là nòng cốt làm đầu bếp, nhưng lại khổ nỗi không có cơ hội tiếp xúc, có khi phải đợi đến ba bốn mươi tuổi mới phát hiện ra mình có thiên phú về mảng này.”
"Có người thiên phú trác tuyệt, nhưng căn bản lại chẳng hề thích cái nghề này, chỉ đành lãng phí thiên phú, rồi lại hoang mang chẳng biết mình còn có thể làm được gì. Có người thì hoàn toàn không có thiên phú ở mảng này, nhưng lại tràn đầy đam mê, thế là cứ cố chấp kiên trì, để rồi cả đời vẫn chỉ thường thường bậc trung."
"Tiểu Tần, con cảm thấy mình thuộc loại nào?"
Tần Hoài nghiêm túc suy nghĩ một chút.
"Con cảm thấy con là kiểu người có thiên phú trác tuyệt, lại đam mê cái nghề này, vừa hay từ nhỏ đã theo nghề, hơn nữa sẽ luôn kiên trì và đạt được thành tựu to lớn ạ."
Tào Quế Hương bật cười thành tiếng: "Con cũng dám nói thật đấy."
Trương Chử bưng ấm trà đã pha xong ra, tiện tay bê thêm một rổ quýt đường và một đĩa hạt dưa, ngồi xuống bên cạnh bắt đầu bóc quýt ăn.
"Ông ăn ít quýt thôi, sáng nay tôi nghe giọng ông hơi khàn rồi đấy, ăn nhiều lại bốc hỏa." Tào Quế Hương nói, "Trong bếp có lê hầm đường phèn tôi nấu cho ông đấy, tầm 9 giờ là ăn được rồi, đến lúc đó Tiểu Tần cũng ăn một bát cho bổ phổi nhé."
"Ờ ờ, tôi ăn hai quả thôi." Trương Chử vội vàng bỏ quả quýt xuống, tự rót cho mình một chén trà rồi uống chữa ngượng.
"Sư phụ, cô cảm thấy con nói không đúng ạ?" Tần Hoài hỏi.
Tào Quế Hương thu lại nụ cười, vô cùng nghiêm túc nhìn Tần Hoài: "Rất đúng.”
"Thiên tài thì phải có sự tự tin này, đây không phải là kiêu ngạo, mà chính là tự tin. Hồi còn trẻ cô không có thiên phú như con, nhưng cô còn tự tin hơn cả con, cô luôn tin chắc rằng mọi món ăn mình đều có thể học được, kỹ thuật có khó đến mấy đối với cô cũng chỉ là vấn đề thời gian, không có gì là cô không làm được, cũng chẳng có gì là cô không học được."
LVQ8371