"Lúc tôi mới đến nhân gian, cũng giống như phần lớn Tỉnh Quái khác, ban đầu tôi chọn một vùng quê hẻo lánh, vừa quan sát cách sống của dân làng, vừa học hỏi cái gọi là quy củ của loài người. Cái lối sống mặt trời mọc thì làm, mặt trời lặn thì nghỉ đối với tôi mà nói thật sự quá đổi tẻ nhạt, ngay lúc tôi đang cân nhắc xem có nên chuyển chỗ khác hay không, thì bố của tên địa chủ giàu nhất làng qua đời."
"Gọi là địa chủ vậy thôi, chứ thực chất cũng chỉ là một hộ dân thường miễn cưỡng đủ ăn đủ mặc. Dựa theo truyền thống địa phương, bố ông ta qua đời ở tuổi 70 được coi là hỉ tang, phải dựng rạp hát tuồng và mở tiệc đãi khách. Tên địa chủ này chẳng có mấy đồng nhưng lại thích phô trương thanh thế, không muốn bị thiên hạ chửi là đồ bất hiếu, bèn mời một gánh hát tạp kỹ chuyên đi rảo quanh hang cùng ngõ hẻm, chẳng hát được mấy vở ra hồn về diễn suốt ba ngày trời."
"Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy Liễu Đào."
"Về mặt lý thuyết thì trong dịp đó không nên hát vở Lương Chúc, nhưng Lương Chúc lại là vở tủ hay nhất của gánh hát bọn họ, vả lại tên địa chủ cũng chẳng chi bao nhiêu tiền, nên tự nhiên cũng chẳng ai thèm để ý đến mấy cái tiểu tiết này."
"Nói công bằng mà nói, vở Lương Chúc lúc đó bọn họ diễn thực sự rất nát."
"Ngoại hình không đạt, giọng hát không tới, ngay cả khâu hóa trang cũng tệ hại, trang phục diễn thì giặt đến mức phai màu bạc phếch, kích cỡ lại rộng thùng thình mặc trên người cứ có cảm giác chạy hai bước là vấp ngã sấp mặt. "
"Nhưng tôi lại rất thích câu chuyện Lương Chúc này."
"Vở Lương Chúc của Liễu gia ban đã được cải biên lại, đoạn cuối cố ý nhấn mạnh chi tiết Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài hóa thành hai con bướm màu vàng. Lần đầu tiên tôi xem Lương Chúc, khi diễn đến đoạn này, phía sau sân khấu thực sự có hai con bướm màu vàng bay ra."
"Hai con bướm màu vàng, bé xíu, chỉ to bằng cỡ nắm tay của đứa trẻ sơ sinh."
"Trong đó có một con bướm đậu trên vai tôi."
"Từ đó về sau, tôi rất thích câu chuyện này, hơn nữa hoàn toàn tin tưởng vào nội dưng của nó không chút nghỉ ngờ. Rất nhiều năm sau đó, tôi đã đi qua rất nhiều thành phố, Bắc Bình, Ma Đô, Tinh Thành, Tân Môn, Kim Lăng... Mỗi khi đến một nơi, tôi đều đi xem kịch, xem rất nhiều phiên bản Lương Chúc, nhưng chăng còn bản nào nhấn mạnh chỉ tiết hai người cuối cùng hóa thành bướm màu vàng nữa, cũng chắng còn lúc nào hát đến đoạn đó mà thực sự có hai con bướm từ sau sân khấu nhẹ nhàng bay ra."
Nói đến đây, La Quân khẽ mỉm cười.
"Sau này khi tôi kết hôn với Liễu Đào và chuyển đến Sơn Thị, có một lần đi xem Lương Chúc, Liễu Đào đã lén nói cho tôi biết, hai con bướm kia chỉ là mánh khóe của Liễu Ban Chủ."
"Vở tủ của Liễu gia ban là Lương Chúc, nhưng hát không hay nên chỉ đành tìm cách khác. Trước mỗi buổi diễn, Liễu Ban Chủ đều đi bắt bướm khắp nơi, bắt được con màu gì thì lời hát sẽ đổi thành màu đó. Chẳng qua khi ấy ở nông thôn bướm vàng là nhiều nhất, cho nên trong lời hát thường xuyên là hai con bướm màu vàng."
"Thực ra lúc đó Liễu Đào đã nói cho tôi biết sự thật, nhưng tôi lại chẳng chịu nghiêm túc nghe cô ấy nói."
"Tôi có rất nhiều cơ hội để thành công."
"Đáng lẽ tôi phải sớm nhận ra, thế giới này khác xa với những gì tiểu thuyết hay kịch tuồng miêu tả. Rõ ràng thế giới chân thực hiện hữu ngay trước mắt, ngày nào tôi cũng tiếp xúc với những con người bằng xương bằng thịt, vậy mà tôi lại chẳng buồn nghiêm túc lắng nghe xem họ nói gì, nhìn xem họ làm gì."
"Tôi rất rõ vì sao mình độ kiếp thất bại, cũng giống như cậu, Tần Hoài, cậu cũng rất rõ tại sao tôi lại độ kiếp thất bại. Sự ngạo mạn chính là nguyên tội của tôi, tôi phải trả giá cho sự ngạo mạn đó, cho dù đến tận bây giờ tôi vẫn rất ngạo mạn."
"La tiên sinh, ông không phải..." Tần Hoài rất muốn nói gì đó, nhưng hắn đã nhận ra nhịp thở của La Quân đang ngày càng chậm lại.
Giọng nói cũng ngày càng yếu ớt.
La Quân rướn cổ lên.
"Nhưng thế thì sao chứ, tôi cam tâm tình nguyện trả giá cho sự ngạo mạn của mình, cho nên cậu đừng có mơ mộng đến cái kết có hậu (happy ending) độ kiếp thành công vào giây phút cuối cùng."
"Vở kịch của tôi, tôi là biên kịch, là đạo diễn, cũng là diễn viên chính, kết cục của vở kịch này viết thế nào phải do tôi tự định đoạt."
"Tôi bảo tôi phải chết như thế này, thì tôi sẽ chết như thế này."
La Quân thở hắt ra một hơi vô cùng gấp gáp.
"Trần Huệ Hồng, sao ban nãy chị không nói cho tôi biết trước khi chết lại khó chịu đến vậy hả?”
Trần Huệ Hồng cực kỳ vô tội đáp: "Mấy kiếp trước tôi chết thế nào ông còn lạ gì nữa, kiếp đầu tiên tôi bị súng bắn chết ngay tại chỗ, làm gì có chuyện chết già êm ái như ông. Trước lúc chết tôi lấy đâu ra nhiều thời gian mà trăng trối một tràng dài như thế, ngay cả kêu 'A' một tiếng cũng chẳng kịp là đã tắt thở rồi."
La Quân rất muốn trừng mắt lườm Trần Huệ Hồng một cái nhưng ông đã chẳng còn chút sức lực nào, ông muốn ngoắc tay gọi Tần Hoài, nhưng tay lại nhấc không nổi, chỉ có thể khẽ động đậy ngón tay.
Giọng nói của La Quân trở nên khàn đặc, hơi thở thoi thóp: "Nói với Chu Hổ."
"Linh đường chỉ được bày một loại hoa thôi."
“Hoa đại nhỏ màu vàng.”
"Đừng có bày vẽ mấy cái loại hoa đủ màu sặc sỡ đó."
"Tôi Không Thích."
Nói xong, La Quân tắt thở.
Nét mặt của ông dừng lại ở giây phút trước đó, đôi mắt nhắm nghiền, khóe miệng không có bất kỳ độ cong nào, vẻ mặt vô cùng an tường ngoài sức tưởng tượng, thậm chí còn khiến người ta cảm nhận được một sự hiền từ.
LVQ8371