"Ngày mai cậu định âm thầm làm một vố lớn như vậy, mà trọng điểm cậu quan tâm lại là bị đánh chết có được tính là tai nạn lao động không à?!” Hứa Nặc suýt chút nữa không khống chế được âm lượng, nhưng hắn đã kiềm chế lại được, cho nên mới gào lên bằng giọng kìm nén.
Hứa Nặc lặng lẽ gói kỹ phần Bánh Hồng Lăng còn lại: "Tài liệu cậu định giao cho bố tôi có nhiều không?"
"Tất cả đều ở đây." Vương Căn Sinh rút vài tờ từ đống giấy nháp trên bàn: "Đây là những chỗ có vấn đề rõ ràng trong sổ sách mà tôi đã tổng hợp lại, còn rất nhiều chi tiết tôi chưa kịp tính toán."
Hứa Nặc thấy chỉ có vài tờ giấy liền giật lấy, nhìn lướt qua phát hiện mình đọc không hiểu, bèn gấp lại nhét vào túi quần: "Cậu có bị ngốc không hả? Sáng sớm chạy đến nhà tôi nộp tài liệu tố cáo cho bố tôi, đến lúc bố tôi tiến hành điều tra, kẻ ngốc cũng biết là do cậu tố cáo."
"Chỉ cần xưởng trưởng bắt đầu điều tra, bọn họ đều sẽ biết là do tôi tố cáo." Vương Căn Sinh nói.
Hứa Nặc: "... Bố tôi đâu có ngốc, sao ông ấy có thể điều tra một cách trắng trợn được. Bố tôi đã sớm nghi ngờ sổ z x 3 z . r,—w 3 `^ ~ _~È È h ^+ ^” ^ ^* s~ sách của xưởng có vấn đề rồi, lúc ăn cơm ở nhà ông ấy đã căn nhăn với mẹ tôi mấy lần, nếu không mẹ tôi cũng * + ^ ` ^: sứ h h 1 ^ ^..m chăng đồng ý để đạo này bố tôi đắp nhiều tiền vào xưởng như vậy đâu.
"Được rồi cậu đừng bận tâm nữa, tôi sẽ nộp tài liệu này giúp cậu, đến lúc đó cũng coi như là cậu đích danh tố cáo, nếu thật sự tra ra thì tiền thưởng vẫn thuộc về cậu. Tôi còn tưởng là chuyện gì tày đình cơ, ba cái chuyện này mà cũng đáng để làm ầm lên."
"Việc cấp bách của cậu bây giờ là mang cái công thức tôi đưa đi bán đi, điều tra mấy thứ này không dễ đâu, một hai năm chưa chắc đã tra ra được, tiền thưởng của cậu không xuống nhanh thế đâu. Cậu cứ bán công thức trước đi, đến lúc có tiền thưởng rồi trả lại tiền cho tôi sau."
"Trong khoảng thời gian này chúng ta đừng gặp nhau nữa, tránh hiềm nghi. Bánh Hồng Lăng dịp Trung thu... cậu đến tiệm cơm quốc doanh mà lấy, hôm đó tôi sẽ qua đưa Bánh Hồng Lăng cho Tỉnh sư phụ, ngày lễ cậu cũng nên ăn chút đồ ngon, cứ ra tiệm cơm quốc doanh mua hai cái Bánh Bao, mua bánh bao xong thì Tỉnh sư phụ sẽ lén nhét luôn Bánh Hồng Lăng cho cậu."
"Chốt vậy đi, tôi về trước đây."
Nói xong, Hứa Nặc đứng dậy, ném gói giấy thấm đầu đã bọc kỹ lên bàn chuẩn bị rời đi.
Vương Căn Sinh không gọi Hứa Nặc lại, nhưng nhìn hắn nói một câu: "Khoa Trưởng của tôi bảo, nếu tôi kể cho cậu chuyện này, cậu sẽ chạy nhanh hơn bất kỳ ai, sẽ bỏ mặc không lo đâu."
Hứa Nặc bật cười khẩy: "Gã sợ cậu tố cáo nên đương nhiên phải nói như vậy rồi."
"Cậu có thể không cần xen vào." Vương Căn Sinh nói: "Tôi muốn tố cáo là chuyện của tôi, tôi biết Khoa Trưởng đang đe dọa tôi, và tôi cũng biết gã nói thật."
"Bọn họ đang làm những chuyện đáng bị dựa cột, nếu tôi tố cáo thì bọn họ nhất định sẽ xử đẹp tôi."
"Tố cáo là chuyện của cá nhân tôi, tôi không muốn liên lụy đến người khác."
Hứa Nặc xoay người, mỉm cười nhìn Vương Căn Sinh: "Thế này thì liên lụy cái nỗi gì? Bố tôi là xưởng trưởng, có người nhờ tôi nộp tài liệu tố cáo cho ông ấy chẳng phải là chuyện rất bình thường sao? Khoa Trưởng của cậu đã đe dọa đến mức đó rồi mà cậu vẫn kiên quyết tố cáo, cậu đến chết còn chả sợ thì tôi có gì phải sợ chứ?"
"Tôi sợ chết chứ." Vương Căn Sinh đáp: "Nhưng tôi là kế toán, nếu đã tra ra vấn đề thì phải lên tiếng. Tiếp tay làm sổ sách giả cho bọn họ là làm giả, biết rõ bọn họ làm sổ sách giả nhưng giấu giếm không báo cáo thì cũng là làm giả."
Nụ cười của Hứa Nặc càng sâu hơn, trong ánh mắt thậm chí còn lóe lên một tia ngưỡng mộ: "Lão Vương, cậu sẽ thành công thôi."
"Nhớ bán công thức đi đấy."
Nói xong, Hứa Nặc liền rời đi.
Sau khi Hứa Nặc đi khuất, Vương Căn Sinh cất Bánh Hồng Lăng vào tủ, thẫn thờ ngồi trên giường một lát rồi thổi tắt đèn dầu, nằm xuống ngủ.
Mấy ngày kế tiếp, Vương Căn Sinh vẫn đi làm bình thường, tiếp tục tăng ca như thường lệ.
Mọi người trong phòng ban đều cư xử rất bình thường, Khoa Trưởng vẫn giữ thái độ vui vẻ và đắc ý vì sắp lôi kéo được cậu thanh niên mà gã coi trọng xuống nước để sau này cùng nhau thông đồng làm bậy. Các đồng nghiệp vừa vui vẻ đi làm vừa lười biếng trốn việc, đùn đẩy hết công việc cho Vương Căn Sinh làm, tiện thể bàn tán xem Trung thu xưởng sẽ phát phúc lợi gì, lợi nhuận của xưởng năm nay kém xa mấy năm trước, liệu phúc lợi có bị cắt giảm hay không.
Bầu không khí vui vẻ này cứ thế kéo dài cho đến đúng ngày Trung thu.
Ngay từ sáng lúc đi làm, mấy đồng nghiệp thạo tin đã dò la được phúc lợi Trung thu đợt này, mỗi người nhận một chiếc bánh trung thu chay, hai vé đi tắm, ba quả trứng gà, ngoài ra chẳng còn gì sất.
"Năm nay bị làm sao thế? Xưởng mình làm ăn có bết bát thì cũng vẫn hơn đứt mấy xưởng khác mà, tôi nghe bảo xưởng than còn phát cả thịt hộp kìa."
"Thịt hộp á? Xưởng than phát tài rồi à?"
"Đón Trung thu tôi cũng chẳng mong được phát thịt hộp, nhưng ít ra cũng phải phát chút vải lỗi chứ, để còn mang ra ngoài đổi chác đồ đạc. Phát mỗi hai cái vé tắm với ba quả trứng gà, tính lừa trẻ con chắc?"
"Còn đòi phát vải lỗi á? Chẳng nghe tin tức gì à, xưởng trưởng bảo xưởng sắp cải cách, vải lỗi có thể bán thanh lý giá rẻ để đổi lấy lợi nhuận, từ nay về sau sẽ không phát vải lỗi nữa đâu."
"Thế cũng được, phát thăng tiền mặt lại càng ngon."
"Nằm mơ à? Đòi phát tiền cơ đấy, có thể phát lương đều đặn là phúc đức lắm rồi, cậu nhìn sang xưởng dệt tơ lụa mà xem, năm nay đã tháng nào được phát lương tử tế đâu."
LVQ8371