Tần Hoài chỉ từng đến khu vực phụ vào hôm đi cùng La Quân về thôn xem địa điểm. Lúc đó mới chốt xong bãi đất, sân khấu còn chưa bắt đầu dựng. Ngôi làng mà La Quân chọn ngoại trừ bãi đất trống đủ rộng ra thì chăng có bất kỳ ưu điểm nào khác, nhà cửa toàn là kiểu cũ kỹ, bình thường cũng chăng thấy bóng người, vắng vẻ đìu hiu.
Nhà cửa ở đây còn tồi tàn hơn cả thôn Tần Gia rất nhiều, có thể thấy điều kiện kinh tế của người dân trong làng không được tốt cho lắm, nếu không trưởng thôn cũng chẳng đời nào cho người khác thuê bãi đất trống của làng để tổ chức tang lễ.
Bây giờ Tần Hoài quay lại, ngôi làng đã thay đổi đến chóng mặt.
Phải gọi là cực kỳ náo nhiệt, ai biết thì hiểu đây là khu vực phụ của tang lễ La Quân, ai không biết khéo lại tưởng đang ăn Tết.
Phóng tầm mắt ra xa toàn là các ông các bà, Tần Hoài nghi ngờ các cụ già ở khắp mười dặm quanh đây đều đổ xô tới xem kịch rồi. Buffet ở khu vực phụ bên này cũng khác với bên nhà tang lễ, đẳng cấp rõ ràng đã bị giảm xuống một bậc. Các món nóng chủ yếu là đồ ăn gia đình và đồ ăn đưa cơm, tăng thêm tỷ lệ trái cây, các loại hạt, đảm bảo chuối tiêu ăn thả ga, hạt dưa cắn mỏi miệng.
Các loại đồ uống cũng khá đơn điệu, chỉ có nước trà, Coca, Sprite và nước cam. Vì phần lớn người đến đều là các cụ già ở những làng lân cận, nên các cụ đã cực kỳ tự giác mang theo ghế đẩu, mang theo cốc uống trà, có người thậm chí còn xách theo cả bát đũa. Quanh khu vực sân khấu, các loại ghế nhựa đủ màu sắc, ghế gỗ đủ kiểu dáng, ghế đấu xếp la liệt nhìn hoa cả mắt. Người trong làng lo lắng đông người quá sẽ không đủ nước nóng, liền huy động hết ấm siêu tốc nhà mình ra để đưn nước giúp. Lâu lâu lại thấy một bác gái nhiệt tình xách bình nước nóng tất tả đi về phía quầy trà nước.
Bình thường mà nói, đông người đồng nghĩa với việc sẽ rất lộn xộn, nhưng khu vực phụ rõ ràng không hề có tình trạng này.
Tần Hoài tận mắt nhìn thấy trưởng thôn dẫn theo mười mấy bác gái tóc hoa râm, trên tay đeo băng đỏ làm giám sát viên, đi tuần tra xem có ai lén nhét hoa quả vào túi mang về không, có ai định tiện tay chôm luôn cái ghế đẩu bên cạnh sân khấu không.
Đúng là con mắt tinh đời.
Tần Hoài và Tần Lạc, hai kẻ chưa từng trải sự đời, nhìn mà há hốc mồm kinh ngạc.
"Anh ơi, tang lễ ở Sơn Thị náo nhiệt thế này cơ à? Em thấy còn vưi hơn cả thôn mình đón Tết nữa." Tần Lạc thốt lên bằng cái giọng điệu của một kẻ chưa từng trải sự đời.
"Chắc là vì thôn mình đón Tết không mời cả gánh hát về diễn tuồng suốt bảy ngày bảy đêm đấy." Tần Hoài đáp.
Chu Hổ thấy Tần Hoài đến, vội vàng chạy ra đón rồi dẫn hắn vào bếp, tiện thể giới thiệu tình hình ở khu vực phụ cho hắn nghe.
Nói tóm lại là cực kỳ phức tạp.
Bên khu vực phụ có quá nhiều hoạt động, thành phần tham gia cũng tạp nham. Nếu nói 70% người ở nhà tang lễ đến để viếng đàng hoàng, 30% còn lại nghe phong phanh có vé số cào và buffet nên đến xem náo nhiệt, thì ở khu vực phụ này, ít nhất 60% là đến ăn hôi.
Thậm chí trên trấn còn có rất nhiều người tưởng trong làng đang mở tiệc lưu động, đóng tiền là được vào ăn. Bọn họ định bụng bỏ ra ba năm chục tệ để ăn ké một bữa tiện thể xem biểu diễn, nên vừa đến nơi đã hỏi nhặng xị lên xem đóng tiền ở đâu, mấy giờ thì dọn mâm.
Có thể nói là vô cùng hỗn loạn.
Nếu không nhờ trưởng thôn tự đứng ra tổ chức cho các cụ già trong làng hỗ trợ quản lý, thì đừng nói là mấy chuyện vặt vãnh như chôm hoa quả, khéo người ta đã đánh nhau sứt đầu mẻ trán mấy bận rồi.
Phải công nhận, vị trưởng thôn dám cho người ngoài thuê bãi đất trong làng để làm đám tang quả thực rất nhạy bén, năng lực quản lý cũng cực kỳ tốt. Bất kể người đến gây chuyện thuộc độ tuổi nào, tình trạng sức khỏe ra sao, ông ấy đều có thể cử ra một đối thủ ngang tài ngang sức để trị lại.
Nhờ có sự giúp đỡ của trưởng thôn, khu vực phụ mới có thể hoạt động trơn tru đến tận hôm nay. Nhắc đến chuyện này, Chu Hổ cũng vô cùng cắn rứt và tự kiểm điểm bản thân. Tuy hắn đã làm nghề tổ chức tang lễ nhiều năm, nhưng đây đúng là lần đầu tiên nhận một phi vụ lớn cỡ này, kinh nghiệm vẫn còn quá non nớt.
Nhân sự công ty quá mỏng, Chu Hổ chỉ thuê thêm 10 nhân viên thời vụ. Hắn cứ tưởng thế là đủ, ai ngờ còn lâu mới thấm vào đâu.
Tần Hoài gật gù tỏ ý đã hiểu, dù sao Chu Hổ cũng là người lên kế hoạch tang lễ chứ không phải đạo diễn sự kiện. Đơn hàng này của La Quân gọi là tang lễ thì chi bằng nói là tiệc tất niên của một tập đoàn lớn, lại còn là tiệc tất niên tổ chức liên tục suốt 7 ngày.
Giờ chúng ta quay lại chuyện ở khu vực phụ.
Dưới sự hỗ trợ của trưởng thôn, an ninh trật tự được đảm bảo tuyệt đối, nhưng đi kèm với đó cũng là vô số việc vặt vãnh. Lúc này, uy tín của trưởng thôn mới thực sự phát huy tác dụng. Chu Hổ không biết ông ấy thuyết phục các cụ già ở mấy làng lân cận kiểu gì, nhưng tóm lại là mỗi ngày sau khi buổi biểu diễn kết thúc, nhân viên dọn dẹp mà hắn thuê có làm không xuể cũng chẳng sao, vì sẽ có các cụ già ở làng bên tự giác ở lại dọn dẹp giúp. Tất nhiên, trong lúc dọn dẹp, họ sẽ "tiện tay" dọn luôn chỗ hoa quả chưa ăn hết mang về.
LVQ8371