Vương đại gia là một người có tiêu chuẩn đạo đức rất cao, ông luôn vững tin vào một điều: vô công bất thụ lộc.
Việc được đặc cách vào bếp ăn chực vốn đã khiến Vương đại gia vô cùng thấp thỏm lo âu rồi. Nhất là sau khi Trần Công và Cung Lương đều đã rời đi, những người ngồi ăn trong bếp cùng ông chỉ còn lại Âu Dương và Thạch Đại Đảm, ông lại càng cảm thấy tài đức của mình không xứng với cái đặc quyền này.
Những lúc nửa đêm trằn trọc, ông thường tự hỏi bản thân có tài đức gì mà lại được chui vào bếp ăn chực, lại còn được thưởng thức những món ăn nội bộ nóng hổi vừa ra lò của Tiểu Tần sư phụ đầu tiên — trong khi sức ăn của ông rõ ràng là kém xa người ta.
So với sức ăn của Âu Dương và Thạch Đại Đảm, ông quả thực thấy có lỗi với hai chữ "ăn thử" này.
Quả thật, Vương Căn Sinh rất muốn thử thách giới hạn ăn uống của bản thân, nhưng dù sao ông cũng đã có tuổi rồi, thực sự không dám liều mạng làm càn, lỡ cố quá lại thành quá cố phải nhập viện thì khổ.
Vương Căn Sinh thấy trong số những người trạc tuổi mình thì Hứa Đồ Cường là người ăn khỏe nhất. Nhưng chẳng hiểu sao Hứa Đồ Cường chỉ mới được vào bếp ăn chực đăm ba bữa đã bị đá ra ngoài. Chuyện này khiến Vương Căn Sinh suốt một thời gian dài không biết phải đổi mặt với Hứa Đồ Cường thế nào, cũng chăng biết giải thích ra sao về việc mình vẫn trụ lại được trong bếp cho đến tận bây giờ.
Nỗi thấp thỏm này ngày càng lớn dần theo sự nhiệt tình vỗ béo của Tần Hoài.
Cuối cùng, vào ngày đầu tiên của tháng 12, Vương đại gia đã không thể nhịn thêm được nữa.
Vương Căn Sinh đi thẳng vào vấn đề hỏi Tần Hoài: "Tiểu Tần sư phụ, có phải sổ sách của Hoàng Kí đang cần người thanh tra không?"
Vương Căn Sinh cảm thấy với tư cách là một kế toán già 40 năm trong nghề, việc duy nhất ông có thể làm để báo đáp chính là tra soát sổ sách.
Dạo gần đây, Vương Căn Sinh thậm chí còn nảy sinh nghỉ ngờ rằng Tần Hoài muốn nhờ ông làm giả sổ sách. Nhưng ý nghĩ này chỉ vừa lóe lên được đúng một giây đã bị ông tự tay dập tắt ngay lập tức, thậm chí ông còn tự vả cho mình hai cái để tự kiểm điểm vì dám nghĩ xấu cho một Tiểu Tần sư phụ lương thiện đến thế.
Sổ sách của Hoàng Kí nát bét như thế mà Tiểu Tần sư phụ còn dám giao cho ông kiểm tra, một người như vậy sao có thể làm giả sổ sách được chứ? Cậu ấy căn bản là không biết làm mấy trò đó!
Khi Vương Căn Sinh vừa thốt ra câu đó, Tần Hoài liền biết cơ hội mà hắn mong ngóng bấy lâu nay cuối cùng cũng đến.
Tần Hoài vẫn luôn chờ đợi Vương Căn Sinh chủ động mở lời.
Trải qua một thời gian dài tiếp xúc, Tần Hoài ít nhiều cũng hiểu được tính cách của Vương Căn Sinh. Vương đại gia là kiểu người điển hình phải có người đẩy thì mới chịu bước.
Chỉ cần ông ấy chịu nhúc nhích là chắc chắn sẽ có thu hoạch.
Nói trắng ra, Vương đại gia cũng giống hệt Cung Lương, đều là kiểu người cực kỳ nặng tình. Chỉ có điều tính cách Cung Lương khá hướng ngoại, còn Vương Căn Sinh lại có phần khép kín hơn. Trong tình huống Tần Hoài không thể tìm ra điểm mấu chốt để kích thích cảm xúc của Vương Căn Sinh nhằm kích hoạt Chi Tuyến Nhậm Vụ, hắn đành phải chọn cách để ông ấy tự mình kích hoạt nó.
Và bây giờ, thời cơ đó đã đến.
Tần Hoài khẽ làm ra vẻ mặt hơi khó xử.
Vương Căn Sinh lập tức cắn câu, sốt sắng hỏi: "Tiểu Tần sư phụ, có chuyện gì cậu cần giúp thì cứ việc nói. Hai chúng ta là quan hệ gì chứ, chỉ cần cậu mở miệng, việc gì giúp được lão nhất định sẽ giúp!"
Âu Dương đang ngồi bên chiếc bàn nhỏ điên cuồng gặm Bánh Bao Tửu Nhưỡng liền ngẩng đầu lên, vừa nhai nhồm nhoàm vừa hóng hớt nhiệt tình.
"Chuyện là thế này Vương đại gia, ông cũng biết tính cháu rồi đấy, cháu là cái kiểu người mà nếu không ai yêu cầu thì rất lười tự động não nghĩ món Điểm Tâm mới."
Âu Dương: ? Người anh em à, cậu đang nói tiếng người đấy à? Sao chữ nào tôi cũng hiểu, mà ghép lại thành câu thì lại chả hiểu cái mô tê gì thế này?
"Dạo này Lạc Lạc bận học quá."
"Trước đây mỗi lần cháu làm món Điểm Tâm mới, đều là do Lạc Lạc muốn ăn gì thì cháu làm nấy. Nhưng Vương đại gia ông cũng thấy đấy, dạo gần đây cháu chẳng làm món Điểm Tâm mới nào cả, vì cháu chẳng biết nên làm cái gì."
"Vương đại gia, ông có món Điểm Tâm nào đặc biệt muốn ăn không?”
"Nói cách khác là, ông có món Điểm Tâm nào mang ý nghĩa đặc biệt quan trọng, hoặc để lại ấn tượng cực kỳ sâu sắc với ông không. Một món mà ông từng được ăn, nhưng giờ không thể tìm mua ở đâu được nữa. Chỉ cần ông biết món đó là gì, và có thể miêu tả đại khái hương vị của nó cho cháu nghe để cháu làm lại là được."
"Cháu đang rất cần một ý tưởng làm Điểm Tâm như vậy."
"Cháu đã rất lâu rồi không làm Điểm Tâm mới, hệ thống trò chơi của cháu cũng đã lâu không giao Chi Tuyến Nhậm Vụ nào. Cháu thực sự rất cần một Chi Tuyến Nhậm Vụ mới để học làm món Điểm Tâm mới."
Vương Căn Sinh nghe xong mà ngớ cả người.
Âu Dương nghe xong cũng đực mặt ra.
Trong mắt Âu Dương, người anh em tốt Tần Hoài của cậu đã lâu rồi không tái phát cái căn bệnh thần kinh kia. Cậu còn tưởng Tần Hoài đã khỏi bệnh rồi, ai dè ông bạn tốt này lại đang ủ mưu chơi một vố lớn.
Âu Dương đành lầm bầm hỏi nhỏ Thạch Đại Đảm: "Cái bệnh này của Tần Hoài... Thật sự không cần đi khám bác sĩ sao?"
Thạch Đại Đảm vẫn bình thản nhai Bánh Bao, hỏi ngược lại: "Bệnh tật gì cơ? Dạo này Tiểu Tần sư phụ thấy không khỏe trong người à?"
LVQ8371