Sau đó Chu Hổ lách người định rời khỏi phòng, nhưng trước khi đi hắn khựng lại một chút, vẻ mặt nghiêm túc, trầm giọng nói: "Tiểu Tần sư phụ, nén bi thương nhé.”
Tần Hoài khẽ gật đầu.
Đêm đó, Tần Hoài nằm trên giường rất lâu vẫn không thể chợp mắt.
Khi làm Điểm Tâm, hắn cảm thấy cả người đều bình tĩnh lại, không còn thẫn thờ nữa, không suy nghĩ lung tung về những chuyện vớ vẩn, cũng không tự hỏi La Quân rốt cuộc là độ kiếp thành công hay thất bại. Tuy việc nghĩ ngợi mấy thứ này chẳng có ý nghĩa gì, bởi vì chỉ cần mở bảng trò chơi ra kiểm tra trạng thái của La Quân một cái là Tần Hoài sẽ biết ngay.
Nhưng Tần Hoài vẫn không hề mở bảng trò chơi lên.
Bởi vì hắn cũng không biết rốt cuộc mình đang mong chờ nhìn thấy điều gì, rốt cuộc hắn hy vọng La Quân độ kiếp thành công hay thất bại.
Dựa vào giao tình giữa hắn và La Quân, cũng như trên góc độ là người sở hữu hệ thống trò chơi này, Tần Hoài tất nhiên hy vọng La Quân độ kiếp thành công, hắn hy vọng mọi Tinh Quái đều độ kiếp thành công.
Nhưng Tần Hoài lại không thể không thừa nhận rằng hắn rất muốn được gặp lại La Quân, cho dù người hắn gặp lại không mang tên La Quân, không phải là một ông lão 92 tuổi, mà có thể là một đứa trẻ tính tình cáu bẳn, thoạt nhìn vô văn hóa, cực kỳ thích chửi thề, ăn nói khó nghe, lúc nào cũng chưng ra bộ mặt khó ở, Tần Hoài vẫn rất hy vọng được gặp lại.
Sau đó hắn có thể đem phần lớn số di sản mà mình đã giữ hộ bấy lâu nay trả lại cho ông, còn bản thân thì cầm một phần nhỏ xíu còn lại tiếp tục đau đầu xem nên tiêu nhiều tiền thế này như thế nào.
Những suy nghĩ linh tinh này tuyệt đối không xuất hiện trong đầu hắn khi hắn làm Điểm Tâm. Lúc Tần Hoài làm Điểm Tâm, trong đầu hắn chỉ có một việc duy nhất, đó là làm Điểm Tâm.
Trước mắt hắn chỉ có cục bột, trong lòng hắn chỉ có Điểm Tâm, điều hắn mong đợi duy nhất là cảm nhận của thực khách khi ăn Điểm Tâm do hắn làm. Họ có vui vẻ không, có hài lòng không, có cảm thấy bất ngờ không.
Mọi suy nghĩ ngổn ngang trước mặt Điểm Tâm đều sẽ tan biến thành hư vô.
Tần Hoài trở mình, phiền não nhắm mắt lại.
Khó chịu thật, giá mà được tiếp tục làm Điểm Tâm thì tốt biết mấy.
Quả nhiên, con người vẫn là nên đi làm Điểm Tâm thì hơn.
Người ta cứ nghĩ đông nghĩ tây cũng chỉ vì quá rảnh rỗi mà thôi.
Tần Hoài quyết định ngày mai lúc gặp Triệu Thành An sẽ nói cho hắn nghe câu này.
Tần Hoài lại trở mình.
Khó ngủ quá, thèm làm Điểm Tâm thật đấy.
Lại còn hơi muốn mở bảng trò chơi lên kiểm tra trạng thái của La Quân một chút nữa chứ.
Tần Hoài nhắm mắt lại, cố ép bản thân phải ngủ.
5 phút sau, Tần Hoài cố gắng thất bại đành cam chịu mở mắt ra, bật người ngồi dậy ôm gối, trong màn đêm tĩnh mịch mở bảng trò chơi lên kiểm tra trạng thái của La Quân.
Trạng thái: Đang đầu thai
Quà tặng: Toàn bộ di sản (giá trị thị trường khoảng 79 tỷ)
Tần Hoài: ... Trạng thái đang đầu thai là cái quỷ gì vậy? Còn có thể hiển thị cả trạng thái này nữa cơ à?!
Tần Hoài thở dài một hơi, quả nhiên, cốt truyện của Tất Phương không xuất hiện bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào, tất cả đều phát triển theo hướng mà đạo diễn, biên kịch kiêm diễn viên là hắn đã thiết lập, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, vài năm sau hắn có thể gặp được một đứa bé mặt mũi lúc nào cũng khó ở.
Ây dà, có thể gặp được Tất Phương phiên bản trẻ con.
Tất Phương phiên bản trẻ con còn phải đi học, từ mẫu giáo học lên tận đại học, mỗi ngày bị nhốt trong trường học chỉ để học.
Nghĩ đến đây lại thấy hơi phấn khích.
Chút phiền muộn và ưu thương cuối cùng trong lòng Tần Hoài trong nháy mắt bị xua tan, hắn lại nhấn vào toàn bộ di sản trong phần quà tặng, muốn xem thử hệ thống trò chơi có thể kiểm tra được số liệu cụ thể hay không, làm sao mà định giá ra giá trị thị trường 79 tỷ được.
Nhấn vào nhưng không hiện ra gì cả.
Tần Hoài liếc nhìn giờ trên điện thoại, hắn trằn trọc lăn lộn lâu như vậy, nghĩ ngợi lung tung đủ thứ, thế mà hiện tại mới 12 giờ 31 phút.
Quả nhiên hắn không giỏi thức đêm.
Sòng mạt chược thâu đêm bên phía Trần Huệ Hồng vừa mới bắt đầu, không biết cuộc chiến bảo vệ tiền thưởng cuối năm của Khuất Tĩnh có giành được thắng lợi hay không.
Suy đi tính lại thì Khuất Tĩnh cũng thật thảm, đánh mạt chược cùng Trần Huệ Hồng, Thạch Đại Đảm và Cung Lương, một người là tay chơi lão luyện, một người là Thụy Thú đầy phúc trạch, còn có một con Ngoa Thú bán đứng người ta mà người ta còn phải giúp hắn đếm tiền, cô ấy đánh suốt một buổi chiều mà chỉ thua mất một tháng lương đã là rất cố gắng rồi.
Ôm suy nghĩ dù sao cũng không ngủ được, chỉ bằng làm chút Điểm Tâm, nhỡ đâu nhà Chu Hổ có bột mì thì sao, Tần Hoài lập tức rời giường, đi xuyên qua phòng khách bừa bộn, tiến thắng vào căn bếp sạch sẽ gọn gàng.
Phải công nhận, phòng bếp nhà Chu Hổ khá là sạch sẽ, nhìn qua là biết bình thường chẳng mấy khi dùng đến, gạch men ốp trên tường bếp cũng không có mấy dấu vết bị khói dầu ám vào.
Tần Hoài lục lọi trong tủ một lúc.
Có bột mì, có một can dầu ăn nhỏ, còn có cả trứng gà, trong tủ lạnh có hai miếng lạp xưởng lâu năm, chỉ là không hiểu tại sao lạp xưởng lại phải cất trong tủ lạnh.
Tần Hoài còn phát hiện ra hai cọng hành lá đã khô quắt trên bệ bếp, ngoài ra thì chẳng còn nguyên liệu nào khác.
Có thể làm bánh trứng chiên.
Tần Hoài thầm nghĩ.
Làm bánh trứng chiên cũng rất ổn, Tần Hoài đã một thời gian không đổ bánh rồi, nói ra thì hắn vẫn luôn mong đợi có một ngày sẽ rút được một công thức tương tự, để nâng cao kỹ thuật đổ bánh của bản thân.
LVQ8371