Tiên Hoa Bính nhận được sự hoan nghênh của đông đảo thực khách, thậm chí còn được Trần Quyên công nhận. Bình thường rất ít khi đến Vân Trung Thực Đường, đa số toàn đợi Vương Căn Sinh mang phần ăn riêng về nhà, thế mà nay Trần Quyên lại hiếm hoi chạy tới tận hai chuyến một ngày, chỉ để chực chờ mua Tiên Hoa Bính nướng mới ra lò.
Nhưng những chiếc Tiên Hoa Bính này lại không nhận được sự công nhận của Vương Căn Sinh.
Đồ ăn ngon đã không được Vương Căn Sinh công nhận, thì đồ dở tệ lại càng không.
Tần Hoài sau khi giữ vững phong độ làm Tiên Hoa Bính, liền bắt đầu thử làm những phiên bản có tỷ lệ thất bại trăm phần trăm, nhưng nhỡ đâu khẩu vị năm xưa của Vương Căn Sinh lại độc lạ như vậy, cứ thích ăn loại Tiên Hoa Bính nhiều dầu nhiều đường, thời gian nướng quá lâu khiến vỏ bánh khô khốc thì sao.
Tần Hoài đã quán triệt và thực hiện ý tưởng này rất thành công.
Thậm chí là thành công hơi quá đà.
Hắn thành công làm ra được chiếc bánh đầy dầu đầy đường, hoa hồng chỉ để làm cảnh, thời gian nướng siêu dài, vỏ bánh khô khốc đến mức nứt nẻ, khiến người ta phải nghi ngờ xem chiếc Tiên Hoa Bính này có phải do Tần Lạc làm hay không.
Lúc Vương Căn Sinh ăn thử phiên bản Tiên Hoa Bính này lần đầu tiên, cắn một miếng xong, suốt ba phút đồng hồ ông không thốt nên lời.
Sau đó lập tức đưa ra tuyên bố miễn trừ trách nhiệm, bày tỏ rằng tay nghề của bạn ông rất tốt, Bánh Hồng Lăng không hề như thế này. Bánh Hồng Lăng mà năm đó ông ăn thực sự ngon hơn Tiên Hoa Bính bình thường, có thể không ngon bằng Tiên Hoa Bính mà Tần Hoài làm, nhưng chắc cũng một chín một mười, nói chung tuyệt đối không thể dở tệ thế này.
Lúc Vương Căn Sinh ăn thử phiên bản Tiên Hoa Bính này thì Âu Dương cũng ở đó, cậu ta không tin tà nên cắn một miếng to, kết quả là mười phút sau vẫn câm nín.
Sau đó Âu Dương còn lén lút phàn nàn với Thạch Đại Đảm, hỏi Thạch Đại Đảm xem có phải Vương Căn Sinh đã đắc tội với Tần Hoài rồi không. Rõ ràng đang làm Tiên Hoa Bính ngon lành cành đào, tự dưng lại bôi ra cái thứ đở tệ thế này.
Lời tuyên bố miễn trừ trách nhiệm của Vương Căn Sinh đã mang đến cho Tần Hoài một hướng đi mới, Bánh Hồng Lăng có lẽ rất độc đáo, phá cách, không đi theo lối mòn, nhưng nó tuyệt đối không phải cái kiểu món ăn kỳ dị, nhờ ký ức tô điểm mà biến món Điểm Tâm dở tệ thành đồ ngon.
Đầu tiên là nó phải ngon đã.
Dựa trên luồng suy nghĩ này, chất lượng Tiên Hoa Bính mà Vân Trung Thực Đường tung ra dạo gần đây đều cực kỳ ổn định, ngon một cách ổn định.
Các thực khách đều ăn đến phát cuồng.
Dân văn phòng quanh đó, dạo này mà ai không được ăn Tiên Hoa Bính thì ngồi ở chỗ làm chăng dám ngẩng mặt lên, lại còn phải ngậm chặt miệng.
Mùi thơm lúc đồng nghiệp ăn Tiên Hoa Bính nức mũi quá, nếu không ngậm chặt miệng, nước mắt hối hận rất dễ rớt ra từ khóe môi.
Thực khách ăn đến phát cuồng, Tần Hoài cũng sắp phát điên theo luôn rồi.
Tần Hoài không ngờ rằng, một món Điểm Tâm mà theo hắn thấy là có độ khó nhưng không nhiều, không đến mức phải gọi Trịnh Tư Nguyên tới thảo luận cùng, vậy mà suốt một thời gian dài lại chẳng có chút tiến triển nào.
Dù chẳng có tiến triển gì, nhưng Tần Hoài cũng không định gọi Trịnh Tư Nguyên tới giúp. Hắn biết rất rõ, việc giậm chân tại chỗ hiện giờ là do hắn không hiểu biết gì về Bánh Hồng Lăng, không có chút khái niệm nào, trong khi khả năng diễn đạt của Vương Căn Sinh lại cực kỳ có hạn, vả lại ông ấy còn là một tay ngang rẽ ngang.
Gọi Trịnh Tư Nguyên tới giúp cũng chăng mang lại lợi ích gì cho việc rèn luyện trù nghệ và sự phát triển tương lai của anh ấy, hơn nữa Trịnh Tư Nguyên cũng không thể nào có công thức của Bánh Hồng Lăng (Tần Hoài đã hỏi rồi), chăng việc gì phải gọi người ta tới rước thêm phiền não.
Nỗi phiền não này để một mình Tần Hoài gánh chịu là đủ rồi, dù sao thì đây cũng là Chi Tuyến Nhậm Vụ của hắn.
Đối với Tần Hoài mà nói, hắn hiện đang phải đối mặt với hai bài toán khó.
Một là sự miêu tả của Vương Căn Sinh về hương vị của Bánh Hồng Lăng, Vương Căn Sinh nhấn mạnh rằng Bánh Hồng Lăng rất ngọt, nhưng không bị ngấy. Xét thấy Vương Căn Sinh không phải là người hảo ngọt, vả lại ở thời đại của ông ấy lượng đường mọi người tiêu thụ không cao như bây giờ, nên khái niệm "rất ngọt" của ông lúc bấy giờ chắc chỉ là hơi ngọt hơn mức bình thường một chút.
Độ khó này không tính là quá cao, với kỹ năng nêm nếm hiện tại của Tần Hoài, chỉ cần xác định rõ phương hướng là hắn dư sức giải quyết xong trong một thời gian cực ngắn.
Hơn nữa Vương Căn Sinh cũng không nói mùi vị Tiên Hoa Bính mà Tần Hoài làm đi chệch hướng quá nhiều, chỉ bảo là không giống lắm, điều đó chứng tỏ phương hướng tổng thể không có vấn đề, mà là sai sót ở chỉ tiết nguyên liệu.
Bánh Hồng Lăng chắc hẳn đã được cho thêm nguyên liệu khác để tạo vị dựa trên nền tảng nguyên liệu của bánh hoa hồng.
Còn đối với Tần Hoài, bài toán khó nhằn hơn mà hắn đang phải đối mặt lại nằm ở vỏ bánh.
Rất khô, lại còn phải là vỏ ngàn lớp, đụng nhẹ một cái là vụn bánh rớt lả tả, hơn nữa kết cấu khi ăn cũng không giống với Tiên Hoa Bính mà Tần Hoài đang làm hiện tại, quan trọng nhất là Bánh Hồng Lăng phải ngon, mà ngon thì chứng tỏ kỹ thuật không có vấn đề gì.
Với kỹ thuật cán bột ngàn lớp của Tần Hoài ở giai đoạn hiện tại, muốn đạt được những điều kiện vừa mâu thuẫn vừa phức tạp này, quả thực khó như hái sao trên trời.
Tần Hoài hiện giờ không muốn réo Trịnh Tư Nguyên tới, mà hắn hơi muốn réo Triệu Thành An tới.
LVQ8371