Yêu cầu này vốn dĩ rất khó thực hiện, nhưng La Quân đã tưng ra năng lực của đồng tiền.
Hiện tại các thành viên của đoàn kịch đang thường trú ở Sơn Thị, cũng không biểu diễn ở rạp hát nào tại Sơn Thị cả, mà ngày nào cũng đến nhà La Quân hát tuồng, những vở tủ vở ruột cứ thế thay phiên nhau diễn, ông cảm thấy ưng vở nào thì sẽ chốt luôn để đến lúc đó hát trong đám tang của ông.
Người chết đích thân casting.
Ngày nào cũng có tuồng để theo dõi, có kịch để nghe, tính tình La Quân đã tốt hơn rất nhiều, con người cũng trở nên hiền hòa (peace and love) hơn, yêu cầu đối với đội ngũ của Chu Hổ cũng không còn khắt khe như trước nữa. Cộng thêm việc chướng ngại khó nhằn nhất đã được giải quyết, những công việc còn lại thực chất chỉ là mấy chuyện vụn vặt, nên Chu Hổ vốn đang bận tối mắt tối mũi bỗng dưng lại rảnh rỗi.
Rảnh rỗi rồi thì hắn liền có thời gian đi theo dõi Hứa Đồ Cường.
Đúng vậy, là theo dõi Hứa Đồ Cường.
Thầy bói cao cấp, thường chỉ cần những màn theo dõi mộc mạc nhất.
Thông qua hai ngày bám đuôi, Chu Hổ đã tóm gọn được cảnh Hứa Đồ Cường mua lá bùa đổi vận đắt đỏ giá 50 tệ ở một sạp hàng nhỏ, sau đó hắn lập tức liên lạc với Tần Hoài, nhờ hắn chặn đứng ông ngay ở món Điểm Tâm mà ông muốn dùng để đổi vận nhất, cho ông một bài học xương máu, để từ nay ông tránh xa ba cái trò mê tín dị đoan, đừng hòng mơ mộng dùng mấy phương thức bói toán tà đạo này để đổi vận, không làm mà đòi có ăn.
Một chuỗi thao tác mượt mà này của Chu Hổ đã khiến Tần Hoài nhìn mà ngớ cả người.
5 giờ 17 phút chiều, Tần Hoài tan làm, tiện thể giao 19 hộp quà Diện Quả Nhi vừa làm xong cho Chu Hổ - người cũng vừa từ nhà La Quân chui ra.
Nắm trong tay 30% tiền đặt cọc, không cần phải khom lưng vì năm đấu gạo, Chu Hổ - kẻ đang triển khai nghề tay trái đi lừa đảo khắp nơi để kiếm tiền trả nợ thế chấp nhà - tinh thần vô cùng sảng khoái, khí chất cả người cũng thay đổi hắn, đến lúc nở nụ cười nịnh nọt trông cũng không còn vẻ hèn mọn như trước nữa.
"Tôi còn nợ anh 41 hộp quà Diện Quả Nhi nữa, nếu không có gì bất ngờ thì ngày kia là có thể làm xong hết. Nếu Chu trù hoạch anh vẫn còn nhu cầu, sau này có thể tìm tôi chốt đơn tiếp." Tần Hoài và Chu Hổ hẹn gặp nhau ở bãi đậu xe tầng hầm.
Chỗ này khá tiện, có thể vứt thẳng hộp quà Diện Quả Nhi vào cốp xe của Chu Hổ luôn.
"Cảm ơn Tiểu Tần sư phụ." Trải qua mấy ngày đưa cơm trong bệnh viện và vụ thông đồng chặn Điểm Tâm của Hứa Đồ Cường, Chu Hổ và Tần Hoài đã thân thiết hơn rất nhiều. Trong quá trình tiếp xúc với Tần Hoài, hắn bớt đi vài phần cung kính với bên A sắp trả tiền đuôi, mà thay vào đó là sự tôn trọng thực sự dành cho Tiểu Tần sư phụ.
"Ông La có hài lòng với vở kịch hôm nay không?" Tần Hoài hỏi.
La Quân toàn nghe kịch vào ban ngày, Tần Hoài phải đi làm nên không có thời gian đến nhà ông hóng hớt. Trần Huệ Hồng thì ngược lại, ngày nào chị ấy cũng chạy qua nhà La Quân nghe kịch, nghe bảo hát hay lắm.
Theo lời Trần Huệ Hồng, mấy diễn viên hí khúc ê a hát nghe rất bắt tai, giọng lại vang. Cũng may là hát ban ngày, chứ không thì dù La Quân có mua đứt mấy tầng lầu quanh đó, hàng xóm ở gần cũng sẽ kiện vì tội làm ồn.
"Rất hài lòng." Chu Hổ đáp, "Ông La thực sự rất thích nghe kịch, tôi cảm giác lúc nghe kịch tâm trạng ông ấy cũng tốt hơn hẳn."
"Hôm nay ông La cũng duyệt xong phương án dựng rạp hát rồi, giờ chỉ còn thiếu khâu trang trí linh đường. Đợi chốt xong linh đường và vài chi tiết nhỏ nữa là công tác chuẩn bị bên phía ông La cơ bản hoàn tất." Chu Hổ nói.
"Trang trí linh đường mà vẫn chưa chốt sao?" Tần Hoài hơi ngạc nhiên, hắn cứ tưởng chuyện này đã bàn xong từ lâu rồi, phải biết đây là phần được lên kế hoạch chốt đầu tiên cơ mà.
Trước khi Chu Hổ nhập viện, team của hắn ngày nào cũng phải bày ra mấy phiên bản thiết kế khác nhau. Hắn phải đặt một lượng lớn hoa tươi mỗi ngày, giúp ông chủ tiệm hoa kiếm bộn tiền. Ông chủ tiệm còn lén nhắn tin Wechat hỏi hắn xem tang lễ của vị khách này tổ chức vào ngày nào, để tiệm hoa gửi tặng hai cái vòng hoa cỡ bự.
"Chưa." Chu Hổ lắc đầu, "Ông La vẫn luôn không ưng ý, tôi cũng cảm nhận được điều đó, nhưng ông ấy lại không nói rõ được là không ưng ở điểm nào."
"Gần như tất cả các loại hoa tươi và cách phối màu bình thường chúng tôi đều thử qua rồi, ngay cả màu đỏ chót cũng thử luôn, thế mà ông La vẫn không vừa mắt."
"Chắc do năng lực của chúng tôi có hạn, chưa làm ra được thiết kế mà ông La mong muốn."
"Không sao đâu." Tần Hoài an ủi, "Vẫn còn thời gian mà."
Vẻ mặt Chu Hổ có chút phức tạp, hắn suy nghĩ một lát rồi bước đến trước mặt Tần Hoài, hạ giọng thì thầm: "Có lẽ không còn nhiều thời gian thế đâu."
Ý gì đây? Hắn chê vị khách sộp La Quân này lắm chuyện quá nên quyết định ám sát ông ấy trong mấy ngày tới à?
Cửu Vĩ Hồ các người to gan thật đấy, đến cả Tất Phương mà cũng dám ám sát, đúng là không hổ danh chuyên trị vai phản diện trong phim truyền hình.
Tần Hoài ném cho Chu Hổ một ánh mắt hoang mang xen lẫn hoảng sợ. Chu Hổ lập tức nhận ra hắn đã nghĩ lệch đi đâu rồi, vội vàng giải thích: "Hai hôm trước tôi không nhịn được, lén bói cho ông La một quẻ."
"Đại hung."
" 7 1~ . * ^ đ . ` đ h ^ ~ ^* tt Có lẽ đại hạn của ông La thực sự sắp đến rồi, cùng lắm... chỉ sống được một tuần nữa thôi.
Tần Hoài ngớ người.
LVQ8371