Tần Hoài đứng ở hành lang hít một hơi thật sâu.
Ừm, chỉ ngửi ra được khả năng cao là có món Hoàng Muộn Ngư Sí, cụ thể còn món nào khác thì chịu, không ngửi ra được, có lẽ mấy món đó vẫn chưa ra lò, đang ở giai đoạn chốt sổ chuẩn bị lên đĩa.
Đàm Gia Thái rất chú trọng việc ăn gà phải nếm ra vị gà, ăn cá phải nếm ra vị tươi của cá, tuyệt đối không được dùng mùi lạ nào khác lấn át hương vị nguyên bản của món ăn. Lúc làm món om nhất định phải dùng nước cốt, không được châm thêm canh hay pha loãng nước sốt, do đó dù rất nhiều món dùng chung một loại nước hầm, nhưng vẫn có thể ngửi thấy sự khác biệt rõ rệt qua mùi hương.
Từng là một đầu bếp chuyên nghiệp, Tào Quế Hương có thể căn chuẩn xác thời gian và hỏa hầu lúc món ăn ra lò, bà có thể tận dụng một căn bếp gia đình đơn giản với 2 chiếc bếp lò, mà chỉ trong vòng 5 phút đã cho ra lò toàn bộ các món nước hầm phức tạp nóng hổi.
Thạch Đại Đảm cũng hít sâu một hơi, phán đoán cực kỳ sành sỏi: "Hoàng Muộn Ngư Sí, Hải Sâm Trứng Tôm, Tam Ti... Sao lại có tận hai món vây cá thế này, Tam Ti Ngư Sí, Kê Nhung Yến Thái."
"Canh chắc là canh vịt già rồi, canh vịt già do Quế Hương hầm đúng chuẩn mùi này luôn."
Tần Hoài hơi sốc nhìn Thạch Đại Đảm, ánh mắt như muốn gào lên rằng Lão Thạch, bao năm qua anh rốt cuộc đã ăn chực bao nhiêu đồ ngon ở nhà Tào Quế Hương rồi hả, chỉ hít hà sương sương mà ngửi ra được một đống món thế này.
Thạch Đại Đảm nở nụ cười chất phác: "Mấy năm nay ăn hơi ít rồi đấy, dù sao Quế Hương cũng nghỉ hưu không làm đầu bếp nữa, tôi chỉ đành thi thoảng ra biển kiếm ít nguyên liệu xịn mang về nhờ Quế Hương nấu giúp thôi."
"Chứ dạo trước lúc bà ấy còn mở quán cơm ở Cầu Huyền, tôi ngày nào cũng ăn."
Tần Hoài: ... Thôi được rồi, anh đừng nói nữa, nói thêm câu nào là nam chính truyện hệ thống như tôi đây ghen tị nổ mắt với đám Thụy Thú các người mất.
Cùng là Thụy Thú với nhau, sao Đương Khang nhà anh sống sướng thế hả? Nhìn sang Tam Túc Kim Thiềm đặc biệt thảm thương, nghèo rớt mồng tơi thì chớ, lại còn chắng được ăn đồ ngon bao giờ, mò ra được cái công thức nấu ăn nào thì cấp bậc cững lẹt đẹt.
Mùi thơm đã bay từ trong nhà ra tận hành lang, thậm chí lan xuống cả tầng 1, Tần Hoài cảm thấy không thể rề rà thêm nữa, vội vàng kéo Thạch Đại Đảm rảo bước leo lên lầu.
Sau đó bọn họ liền nghe thấy tiếng ồn ào trên lầu.
Nghe giọng có vẻ quen quen, hình như là tiếng của Trương Xích Viễn và Trương Tư Vũ, loáng thoáng nghe như đang cãi lộn.
Tần Hoài vội vàng rảo bước nhanh hơn để hóng cho rõ.
"Anh hai, cái tủ lạnh nhà anh không phải em chê đâu, nhưng mưa từ thưở nảo thưở nào rồi, em còn nghỉ ngờ không biết nó có làm lạnh nổi nữa không ấy. Tủ lạnh nhà em mới tậu hồi Tết Dương lịch, dung tích siêu khủng, ngăn đá chứa được cả đống đồ, chắc chắn là phải mang sang nhà em cất đông rồi!"
"Tủ lạnh nhà anh dùng nhiều năm thì làm sao? Dùng nhiều năm chứng tỏ hàng chất lượng cao, xài mãi không hỏng! Tháng trước anh còn bới được miếng thịt đông lạnh từ năm ngoái trong tủ ra đấy, đông cứng ngắc nhìn vẫn ăn ngon ơ. Với lại, nhà anh gần nhà bố mẹ, xách về có mười mấy phút đi bộ, chắc chắn là phải để ở nhà anh rồi."
"Xích Viễn, Tư Vũ, hai anh em đừng cãi nhau nữa, cứ để ở nhà vợ chồng tôi đi, tủ lạnh nhà tôi cũng mới đổi đấy. Hơn nữa bao năm nay lúc tủ lạnh nhà hai người không đủ chỗ, đồ đạc đều vứt sang nhà tôi cả mà, khách sáo làm gì."
"Không đời nào, lần trước gửi Tứ Hỉ Thang Đoàn ở nhà anh chị đã bị ăn vụng sạch rồi!" Trương Xích Viễn và Trương Tư Vũ đồng thanh gào lên, nhất trí chĩa mũi dùi ra ngoài.
Lúc Tần Hoài và Thạch Đại Đảm bước đến góc cầu thang thì bắt gặp ngay cảnh tượng này.
Nhà Tào Quế Hương là kiểu nhà tập thể cũ tiêu chuẩn, chung cư cũ cao 6 tầng không có thang máy, cầu thang bộ tương đối chật hẹp, đèn hành lang thì hỏng quanh năm, ánh sáng hắt vào từ cửa sổ cũng kém nên trông hơi âm tui.
Hiện tại, cái hành lang chật hẹp và âm u này đang bị hai gia đình đứng bít kín bưng, chật như nêm cối.
Trong 4 chiếc vali mà Tần Hoài và Thạch Đại Đảm mang tới, có một chiếc vứt ngoài hành lang, ba chiếc còn lại để ở cửa nhà Tào Quế Hương. Cửa nhà bà đang mở toang, có thể thấy ba chiếc vali bên trong đều đã được mở tung ra, phôi sống bên trong cũng được lôi ra phân loại gọn gàng đâu vào đấy.
Thảo nào mùi thơm ngoài hành lang lại nồng nàn đến thế, hóa ra là do cửa mở.
Nhìn cái điệu này, hẳn là do đợt này Tần Hoài mang về nhiều phôi sống quá, đến mức nhà Tào Quế Hương dù có sắm tủ lạnh cỡ bự mới toanh cũng không nhét vừa. Mọi người đang xích mích xem nên tống số phôi thừa đi đâu, vì ai nấy đều thừa biết, gửi nhà ai thì kiểu gì nửa đêm cũng có kẻ lén dậy ăn vụng.
Chăng qua là có tấm gương tày liếp của thằng cháu xưi xẻo nhà hàng xóm nửa đêm ăn vụng no ứ hự đến mức phải nhập viện, nên lúc ăn vụng mọi người sẽ tém tém lại chút, cố gắng không để phải đi viện cúp truyền nước.
Thấy Tần Hoài tới, Tào Quế Hương bực dọc vỗ cho con trai với con gái mỗi đứa một cái: "Thôi ngay, Tiểu Tần với Lão Thạch đến rồi kia kìa, còn đứng đấy mà cãi nhau."
"Cứ làm theo lời mẹ vừa nói đi, Bánh Bao, sủi cảo với bánh trôi đem gửi nhà hàng xóm, chỗ còn lại đem qua nhà Xích Viễn. Xích Viễn, con nhanh tay nhanh chân lên, đi đi về về gói gọn trong 20 phút thôi, quay lại là vừa kịp giờ dọn cơm, không bị lỡ việc."
LVQ8371