Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần Tần Hoài làm Điểm Tâm, những người từng ăn Điểm Tâm của hắn có ai lại không nhận ra món này do ai làm chứ.
"Vì đây là tang lễ của ông La." Tần Hoài nói: "Ông La đã bỏ ra nhiều tiền như vậy, tiếp thu ý kiến của rất nhiều người để tổ chức một đám tang náo nhiệt đến thế, chính là muốn mọi người được chơi đùa vui vẻ trong tang lễ của ông ấy."
"Anh chẳng qua chỉ là một thợ hấp Bánh Bao trong đám tang, cứ lặng lẽ hấp Bánh Bao là được rồi. Mọi người đến dự tang lễ này chỉ cần nhớ đến ông La, nhớ xem ông ấy là người như thế nào, thông qua đám tang này cảm nhận được con người ông ấy ra sao là đủ, không cần phải nhớ đến anh."
Tần Lạc tỏ vẻ đăm chiêu suy nghĩ.
Một lúc lâu sau, Tần Lạc mới lên tiếng: "Anh ơi, sau này em cũng muốn tổ chức một đám tang như thế này!"
"Em nghe nói xe tang bây giờ có thể làm theo yêu cầu. Đến lúc đó em muốn đặt làm một chiếc xe ngựa bí ngô giống của Tân Thụy Lạp, để xe ngựa bí ngô kéo em đến nhà tang lễ!"
"Có phải em lại hùa với Triệu Thành An bàn về kế hoạch tang lễ tương lai rồi không?"
Tần Lạc cười hì hì.
Tần Hoài bỗng dưng không dám trông mong gì vào tang lễ của Triệu Thành An nữa, thậm chí hắn còn hy vọng mình sẽ chết trước Triệu Thành An.
Ê, sao hắn cũng bắt đầu ăn nói sặc mùi địa ngục thế này rồi?
Sau khi tang lễ của La Quân kết thúc, mọi thứ đều trở lại vẻ yên bình.
Tần Hoài vốn tưởng rằng sau khi đám tang của La Quân kết thúc, hắn sẽ lập tức bắt tay vào làm hộp quà Diện Quả Nhi để hoàn thành Chi Tuyến Nhậm Vụ của Chu Hổ, nhưng hắn lại không có thời gian. Bởi vì việc thừa kế di sản của La Quân phức tạp hơn nhiều so với việc thừa kế di sản từ bố mẹ ruột của hắn. Khối tài sản của La Quân thật sự quá khổng lồ, nội việc bị luật sư kéo đi khắp nơi làm thủ tục cũng đã ngốn của hắn tròn một tuần lễ.
Việc thừa kế di sản bên phía Trương Thục Mai thì thuận lợi hơn rất nhiều. Dựa theo giá trị thị trường của căn nhà ở Vân Trung Tiểu Khu mà La Quân để lại cho bà ấy, trên lý thuyết, Trương Thục Mai chỉ cần bán căn nhà đó đi là lập tức có thể tận hưởng cuộc sống dưỡng lão ấm no không lo nghĩ, chẳng bao giờ phải đi làm bảo mẫu cho người ta nữa, thậm chí bà ấy còn dư sức thuê hẳn hai cô bảo mẫu về nhà chăm sóc cho mình.
Nhưng Trương Thục Mai không làm vậy. Bà ấy vui vẻ xách vali đến ở luôn, rồi giữa vô số những gia đình ở Vân Trung Tiểu Khu đang khao khát tìm được bảo mẫu xuất sắc và thi nhau trả giá cao, bà ấy đã chọn một nhà trả lương không phải cao nhất nhưng nhân phẩm lại được mọi người công nhận. Gia đình đó có một người già và một đứa trẻ cần chăm sóc, công việc tương đối nhiều, để tiếp tục làm bảo mẫu.
Lần này Trương Thục Mai không làm bảo mẫu toàn thời gian ăn ở lại nữa, mỗi ngày sau khi tan làm bà ấy có thể vui vẻ trở về căn nhà của chính mình.
Tần Hoài dù chưa chính thức nhận được toàn bộ di sản, nhưng vẫn rất sảng khoái thanh toán nốt số tiền đuôi của đám tang cho Chu Hổ. Chu Hổ thừa biết việc thừa kế đi sản không thể nhanh như vậy được, thậm chí hắn còn khuyên Tần Hoài không cần phải vội vã thanh toán, cứ đợi lúc nào lấy được tiền rồi trả cũng không muộn.
Tần Hoài xua tay bảo không sao, chút tiền đuôi này so với tiền tiết kiệm của hắn thì chẳng đáng là bao.
Đoạn hội thoại này diễn ra ở Vân Trung Thực Đường. Hôm đó Chu Hổ đến Vân Trung Tiểu Khu xem phong thủy cho nhà Hứa Đồ Cường, tiện thể ghé qua Vân Trung Thực Đường mua chút Điểm Tâm. Tần Hoài vừa dứt lời, nét mặt Chu Hổ suýt chút nữa thì sụp đổ, lộ rõ vẻ căm ghét cái thứ nhà giàu đáng ghét như hắn.
Mà Chu Hổ sau khi chốt xong phi vụ lớn của La Quân thì quả đúng như Tần Hoài dự đoán, hắn trực tiếp nằm ườn ra nghỉ ngơi không thèm làm việc nữa, thậm chí còn rất hiếm khi mò lên trung tâm thành phố.
Nếu không phải nể mặt khách quen là Hứa Đồ Cường, thì Chu Hổ đến cả mấy cái kèo xem phong thủy mà ngày thường hắn khoái nhận nhất cũng chẳng thèm ngó ngàng tới.
Trong những ngày tháng bình yên như thế, vào một buổi chiều rảnh rỗi, Tần Hoài đã làm xong nốt mấy hộp quà Diện Quả Nhị, rồi gọi ship hỏa tốc gửi thăng đến cho Chu Hổ, hồi hộp chờ đợi Chi Tuyến Nhậm Vụ báo hoàn thành.
Khoảng chừng hai tiếng sau, chắc là bên Chu Hổ đã ký nhận. Tần Hoài lúc này đang nằm ườn trên sofa ở nhà, vừa xem TV vừa gặm phô mai que, trong đầu bỗng vang lên tiếng thông báo của trò chơi.
"Đinh, chúc mừng người chơi hoàn thành Chi Tuyến Nhậm Vụ [Khát vọng của Chu Hổ], nhận được phần thưởng nhiệm vụ [Sự công nhận của Chu Hổ], [Của Chu Hổ... Hệ thống đang hỗn loạn, xin vui lòng chờ..."
"Rè... Rè... Lỗi..."
"Đinh, chúc mừng người chơi hoàn thành Chi Tuyến Nhậm Vụ [Khát vọng của Chu Hổ], nhận được phần thưởng nhiệm vụ [Sự công nhận của Chu Hổ]."
Rồi sao nữa? Còn một phần thưởng nữa đâu? Nguyên một đoạn ký ức to đùng của tôi bay đâu mất rồi?
Hệ thống trò chơi bị lỗi rồi trực tiếp nuốt luôn ký ức của người chơi á? Cái trò chơi rách nát gì thế này? Máy chủ của mấy công ty game bình thường mà bị lỗi thì chẳng phải sẽ phát quà đền bù cho người chơi sao?
Đến một lời giải thích cũng không có luôn à?
Ỷ vào việc mình là công ty "ba không" rồi định giở trò quỵt nợ, y chang mấy tay tác giả nợ chương chưa viết hả?
Trò chơi rác rưởi!
LVQ8371