Trong tình trạng quá tải như hôm nay, cái chỗ ngồi ăn ở chiếc bàn nhỏ trong bếp vốn có không gian chẳng mấy lý tưởng, nay lại trở thành vị trí VIP tối thượng.
Chiều nay Tần Lạc chỉ học hai tiết là tan, về nhà từ sớm, Tần Hoài bảo em gái đừng đến nhà ăn lót dạ quá sớm, cứ ở nhà làm xong hai đề thi rồi tầm 6 giờ hẵng qua.
Do tối nay sẽ làm rất nhiều món Điểm Tâm tủ, nên buổi chiều Tần Hoài cũng cố ý dặn dò Vương Căn Sinh đừng ăn quá nhiều Bánh Hồng Lăng, hãy để bụng đến 6 giờ cùng ăn một bữa ngon lành.
Đối với lời dặn dò của Tần Hoài, Vương Căn Sinh chắc chắn là sẽ không nghe rồi, nhưng chẳng phải hắn vẫn còn hai vị giám sát viên Âu Dương và Thạch Đại Đảm sao? Dưới sự giám sát gắt gao của hai người kia, cả buổi chiều Vương Căn Sinh tổng cộng chỉ ăn 11 miếng Bánh Hồng Lăng, uống hai tách trà.
Là một người giám sát nghiêm ngặt, Âu Dương ngay cả trà cũng không cho Vương Căn Sinh uống nhiều, chỉ sợ ông ấy uống trà no ngang thì 6 giờ lại chẳng ăn uống được gì nữa.
6 giờ 15 phút, Tần Lạc thành công chen được vào bếp, trong bộ dạng bím tóc đuôi ngựa bị ép cho hơi lộn xộn, cô bé vưi vẻ cất tiếng: "Anh, tối nay chúng ta ăn gì vậy? Em sắp chết đói rồi, lúc làm bài thi chiều nay em thèm ăn bim bim kinh khủng, nhưng anh bảo tối nay có tiệc lớn nên em ráng nhịn mãi không ăn đấy!”
Tần Lạc vừa nói vừa buộc lại tóc, không phải buộc đuôi ngựa mà là búi củ tỏi lên, điều này chứng tỏ tối nay con bé sắp nghiêm túc đánh chén rồi.
Đây là tín hiệu cho thấy tối nay Tần Lạc sẽ dốc toàn lực ứng phó.
"Gấp cái gì? Bánh Hồng Lăng còn hai phút nữa mới ra lò, đợi Điểm Tâm lên đủ rồi cùng ăn." Tần Hoài nói, bưng bốn bát Kê Thang Diện lên bàn.
Bốn bát Kê Thang Diện này đều đạt cấp A, do Vương Tuấn hầm nước dùng. Mặc dù dạo gần đây Vương Tuấn luôn bặt vô âm tín, nhưng thực ra anh ta vẫn luôn túc trực trong bếp Vân Trung Thực Đường âm thầm làm đầu bếp món mặn và trợ thủ số một của Tần Hoài, ngày nào cũng khổ luyện kỹ thuật hầm nước dùng.
Dùng lời của Vương Tuấn mà nói, hồi ở Hoàng Kí anh ta cũng chẳng có nhiều cơ hội để hầm nước dùng như vậy, kết quả là sau khi đến Vân Trung Thực Đường, mỗi ngày cứ mở mắt ra là hầm nước dùng không xuể, kỹ thuật hầm nước dùng vì thế mà tăng lên vùn vụt. Ai biết thì bảo anh ta đến giao lưu ở một nhà ăn khu phố nổi tiếng về Điểm Tâm, ai không biết lại tưởng anh ta đi tu nghiệp ở một nhà hàng món mặn hàng đầu nào đó.
Mấy bát Kê Thang Diện nóng hổi bốc khói nghi ngút khiến hai mắt Tần Lạc sáng rực lên, ngoan ngoãn ngồi xuống. Không được ăn thì tay cầm đũa, kề sát mặt vào hít lấy hít để vài hơi cũng tốt.
Tần Hoài lần lượt bưng những món Điểm Tâm đã làm xong lên bàn.
Những người khác thực ra cũng muốn phụ một tay, nhưng họ đều không phải là đầu bếp, chỉ có thể hoạt động quanh quẩn khu vực bàn nhỏ chứ không thể thực sự đi vào bên trong khu vực bếp.
Tối nay Tần Hoài quả thực đã làm một bữa tiệc thịnh soạn, toàn là những món mà Tần Lạc thích ăn.
Ngũ Định Bao, Bánh Bao Nhân Thịt Cừu, Viên Mộng Thiêu Bính, Bánh Xèo Thịt Bò, Phù Dung Cao và Tửu Nhưỡng Hoàn Tử.
Đương nhiên, món Bánh Bao Tửu Nhưỡng làm nên thương hiệu hiện tại của Tần Hoài là không thể thiếu, có điều Bánh Bao Tửu Nhưỡng này là phần còn thừa lại từ buổi trưa, không thể tính là hắn đặc biệt làm cho Tần Lạc.
Ngay khi Tần Hoài lần lượt bưng những món Điểm Tâm này lên bàn, Bánh Hồng Lăng cũng vừa ra lò. Bánh Hồng Lăng cũng giống như Tiên Nhục Nguyệt Bính hay Tiên Hoa Bính, đều phải ăn nhân lúc còn nóng mới ngon, lúc mới ra lò chỉ cần không sợ bỏng thì muốn ăn thế nào cũng được.
Khi mùi thơm của Bánh Hồng Lăng từ phía lò nướng bay tới, đũa của Tần Lạc cũng đã sắp cắm phập vào bát mì.
Con bé đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ đợi Bánh Hồng Lăng dọn lên bàn là lập tức cắm mặt ăn Kê Thang Diện, chén xong Kê Thang Diện trước rồi mới xử lý mấy món Điểm Tâm khác.
Còn về việc một bữa tiệc ngập tràn tinh bột phong phú như vậy, hết thịt bò, thịt heo, thịt đê, lại đến cả đồ ngọt ăn cùng lúc liệu có bị ngấy hay không...
Toàn bộ thực khách quen của Vân Trung Thực Đường sẽ kiên định nói cho bạn biết: Ngấy á? Sao có thể chứ, ăn Điểm Tâm của Tiểu Tần sư phụ mà cũng ngấy được á? Bạn khinh thường ai vậy? Điểm Tâm của Tiểu Tần sư phụ chỉ có thể ăn đến no ứ hự, vĩnh viễn không bao giờ có chuyện phát ngấy!
Tần Lạc kiên định nhìn chằm chằm bát Kê Thang Diện trước mặt.
Sau đó vừa nhìn đã mất đứt hai phút, nhìn đến mức tay cầm đũa của Tần Lạc cũng mỏi nhừ, vẫn không thấy Tần Hoài bưng Bánh Hồng Lăng ra.
Tần Lạc: ? Anh trai cô đây là không tin tưởng vào lưỡi, thực quản và dạ dày của cô sao? Mới có cái Bánh Hồng Lăng cỏn con thôi mà, cần gì phải để nguội tận hai phút?
Tần Lạc đành phải đặt đũa xuống, tiếp tực đán mắt vào bát mì, lại nhìn chằm chằm thêm ba phút nữa.
Bánh Hồng Lăng cần để nguội hẳn 5 phút cơ à???
Ngay lúc Tần Lạc đã chờ đến mỏi mòn con mắt, thậm chí còn nghi ngờ có phải anh trai mình gặp tai nạn gì ở bên lò nướng rồi không, ví dụ như đột nhiên ngất xỉu bất tỉnh nhân sự chẳng hạn. Vì thế con bé còn rướn cổ ngó sang bên đó, phát hiện anh mình quả thực vẫn còn sống, không chỉ còn sống mà còn đang cử động, chỉ là không biết đang hì hục làm cái gì.
"Anh!" Tần Lạc í ới gọi.
Tần Hoài không thèm đáp lời.
Tần Lạc: QAO, anh trai hết thương cô rồi, bạo lực lạnh với cô, không cho cô ăn mà.
LVQ8371