Phức tạp đến mức Tần Hoài nhìn cũng không hiểu nổi, rốt cuộc đây là trạng thái gì. Ký ức trước kia rốt cuộc phải hỗn loạn đến mức nào, mới có thể khiến Vương đại gia lộ ra vẻ mặt như vậy chứ.
Tần Hoài có thể nhìn thấy sự mờ mịt, bi thương, đau khổ, hoang mang, xen lẫn cả niềm an ủi và sự thanh thản trong ánh mắt của Vương Căn Sinh.
Rất khó để giải thích tại sao trong ánh mắt của một người lại có thể đồng thời chứa đựng nhiều cảm xúc ngổn ngang đến vậy.
Tần Hoài bắt gặp ánh mắt của Vương Căn Sinh, hắn liền lên tiếng cắt ngang đúng lúc ông đang mang vẻ mặt đầy phức tạp chuẩn bị mở miệng.
"Vương đại gia, cháu biết bây giờ ông nhất định đang rất hoang mang. Theo lý mà nói cháu nên đi theo quy trình giải thích toàn bộ tình hình cho ông rõ, nhưng bây giờ cháu có một câu hỏi muốn hỏi ông trước."
"Cháu giới thiệu qua tình hình của Lão Thạch cho ông biết trước nhé, anh ấy là Đương Khang, kiếp trước là Hứa Mặc, người mà ông quen đấy."
Vương Căn Sinh nhìn sang Thạch Đại Đảm, khẽ gật đầu chào, Thạch Đại Đảm cũng mỉm cười gật đầu đáp lại.
"Bây giờ ông đã nhớ lại toàn bộ ký ức trước kia rồi, cháu nghĩ ông chắc chắn cũng lờ mờ đoán được Hứa Nặc là Tinh Quái."
"Cháu muốn trước khi kể hết mọi chuyện cho ông nghe, ông hãy cho cháu biết, rốt cuộc tình huống của Hứa Nặc là thế nào? Năm đó cậu ấy vì sao mà chết? Sau khi chết lại xảy ra chuyện gì?"
"Ông cứ từ từ sắp xếp câu chữ rồi thong thả kể cũng được."
"Nếu ông muốn, ngày mai chúng ta có thể làm một chuyến đến Cô Tô gặp Hứa xưởng trưởng."
Vương Căn Sinh chìm vào im lặng, chuyện này cũng rất đỗi bình thường, cho dù đã thức tỉnh, thì ông vẫn là Vương đại gia, mà khả năng diễn đạt ngôn ngữ của Vương đại gia thì lại hơi kém.
"Lão Thạch là Hứa Mặc, Tiểu Tần sư phụ cậu biết Hứa Nặc là Tinh Quái, vậy cậu..." Vương Căn Sinh không trả lời câu hỏi của Tần Hoài, mà lại đang vướng bận xem rốt cuộc Tần Hoài làm sao biết được tất cả những chuyện này.
Tần Hoài đáp: "Cháu là nam chính truyện hệ thống, chắc ông cũng từng nghe người ta đồn cháu có vấn đề về thần kinh, thường xuyên ảo tưởng bản thân có một cái hệ thống, nhưng cháu thực sự có hệ thống đấy. Cơ mà mấy chuyện này không phải trọng điểm, lát nữa cháu sẽ giải thích cặn kẽ cho ông nghe sau, bây giờ cháu muốn ông trả lời câu hỏi lúc nãy của cháu trước."
Vương Căn Sinh gật gật đầu, chậm rãi nói: "Chuyện năm đó... rất phức tạp, bọn họ thực ra không hề muốn lấy mạng Hứa Nặc, chỉ muốn ra mặt cảnh cáo cậu ấy và tôi thôi, nhưng mà..."
"Tiểu Tần sư phụ có biết những chuyện xảy ra sau đó không?”
Tần Hoài gật đầu: "Một năm sau khi Hứa Nặc mất, ông đã đích danh tố cáo phó xưởng trưởng cùng một loạt lãnh đạo tội tham ô nhận hối lộ, đầu cơ trục lợi vật tư, bòn rút tài sản của xưởng. Phó xưởng trưởng và mấy vị sếp lớn bị tuyên án tử hình, Khoa Trưởng của ông hồi đó hình như bị bóc lịch 10 năm thì phải."
"Đại khái là vậy."
"Hồi đó xưởng dệt bông của chúng tôi có tổng cộng ba vị phó xưởng trưởng, người thâu tóm quyền lực lớn nhất là Chu phó xưởng trưởng, và người tôi tố cáo cũng chính là ông ta. Xưởng trưởng Hứa vì quá bộc trực, làm việc lại chẳng nể nang ai nên vây cánh trong xưởng rất ít. Từ trước khi tôi vào xưởng, xưởng trưởng Hứa đã phát hiện trong xưởng có một đám sâu mọt quyền cao chức trọng chuyên lừa trên gạt dưới. Năm đó ông ấy đích thân đến trường đại học giành giật nhân tài, tuyển người mới vào xưởng cũng chính là muốn bơm thêm máu mới để điều tra vụ tham ô nội bộ."
"Chỉ là ông ấy không ngờ tôi còn chưa qua đợt thử thách của ông ấy mà đã tự mò ra được chuyện này rồi."
"Mãi sau này tôi mới biết, sở dĩ tôi có thể tra ra vấn đề chỉ qua việc đọc sổ sách là vì lúc đó nhóm của Chu phó xưởng trưởng đã đến mức 'cái kim trong bọc cũng có ngày lòi ra'. Bên bọn họ không có kế toán nào đủ giỏi để làm sổ sách hoàn hảo cả. Cùng với việc số tiền tham ô càng lúc càng lớn, xưởng bắt đầu làm ăn sa sút, cộng thêm việc Hứa xưởng trưởng bắt đầu cải cách, ví dụ như vải lỗi cũng phải mang đi bán thanh lý, khiến việc bọn họ tuồn vật tư ra ngoài bán càng lúc càng khó khăn, lúc đó đã ở ngay sát bờ vực vỡ lở rồi."
"Đây cũng là lý do vì sao Khoa Trưởng lại coi trọng tôi, vừa đe dọa vừa dụ dỗ để lôi kéo tôi gia nhập phe bọn họ. Bọn họ cần một kế toán giỏi giúp làm sổ sách, không chỉ làm sổ sách sau này, mà còn phải làm lại toàn bộ sổ sách cũ từ trước đến nay."
"Cái chết của Hứa Nặc không phải do tôi nộp tài liệu tố cáo, Hứa xưởng trưởng điều tra rất cẩn thận, đối phương hoàn toàn không biết phe chúng tôi đã nắm giữ chứng cứ."
"Bọn họ đơn thuần chỉ là muốn cảnh cáo tôi thôi."
"Lúc đó Khoa Trưởng của chúng tôi báo cáo lên trên, nói rõ tình hình của tôi, bọn họ rất có hứng thú, cảm thấy chỉ cách việc kéo tôi xuống nước đúng một bước nữa. Khoa Trưởng chủ trương bảo tôi viết giấy nợ, đưa tiền thuốc men của bố cho tôi, để tôi thấy được thành ý lôi kéo của bọn họ. Nhưng Chu phó xưởng trưởng lại thấy tôi còn trẻ, tính cách quá bướng bỉnh, muốn để tôi nếm mùi đau khổ thêm chút nữa, ép tôi phải chủ động đến cầu xin bọn họ."
"Vốn đĩ chuyện này chắng liên quan gì đến Hứa Nặc, nhưng bọn họ đều biết cậu ấy có tiền, sợ cậu ấy trộm đồ trong nhà mang đi bán để cho tôi mượn tiền thuốc men, làm hỏng chuyện tốt của bọn họ. Cho nên bọn họ muốn cho Hứa Nặc một bài học, hay nói đúng hơn là dẳn mặt tôi, để tôi tự giác tránh xa Hứa Nặc ra."
LVQ8371