"Thế thì tiếc quá, đám tang tổ chức hoành tráng thế này thì chắc chắn phải xem lại video chứ." Rất rõ ràng, Phù Du có những kiến giải riêng của mình về đám tang, "Tôi thì không có cơ hội xem video rồi, mà có cơ hội xem thì cũng chắng có ai quay cho."
"Ê, Tần Hoài, cậu bảo đến lúc đó tôi tự tổ chức đám tang cho mình trước, rồi tự tôi đến dự đám tang của chính mình thì thấy sao?"
"Anh tỉnh táo lại chút đi." Tần Hoài nhìn Triệu Thành An, "Anh khác với ông La, anh có bố mẹ ruột, lại còn có sư phụ ruột, ba người bọn họ mà hợp sức tẩn anh một trận, thì có khi anh phải tự làm đám tang cho mình thật đấy."
Triệu Thành An chỉ đành ngậm ngùi nuốt nước mắt dập tắt ý tưởng vĩ đại này, tiếp tục cắm mặt vào làm Điểm Tâm.
Hai người cứ thế cắm cúi làm Điểm Tâm trong bếp suốt hai tiếng đồng hồ. Bên này Tần Hoài đã đến giờ tan ca, Triệu Thành An thấy vậy cũng lập tức nghỉ tay theo. Khi hai người bước ra từ phòng bếp, lượng khách đến viếng vẫn còn rất đông.
Có lẽ nhờ có xe buýt đưa đón, nên có rất nhiều dân văn phòng ở quanh khu Vân Trung Tiểu Khu, dù không biết La Quân là ai nhưng từng nghe danh truyền thuyết về ông, biết ông là "khách ruột hạng VIP” và có quan hệ cực kỳ thân thiết với Tần Hoài, đã tranh thủ ghé qua viếng sau giờ làm.
Vì những người này không biết La Quân, nên các ông các bà nhiệt tình ở Vân Trung Thực Đường còn chủ động giới thiệu cho họ biết ông La Quân tên họ là gì, lúc sinh thời sống ra sao, và từng có những "sự tích huy hoàng" nào.
Chuyện La Quân một mình "cân" hết tất cả các quán ăn bán mang về quanh khu Vân Trung Thực Đường, để lại những nét bút sắc sảo đầy màu sắc trong phần bình luận của từng quán, thu hút hàng ngàn người hóng hớt, những "sự tích huy hoàng" về các đánh giá 1 sao đủ sức ghi vào sử sách của giới bình luận ẩm thực đương nhiên không thể giấu giếm được. Không ít dân văn phòng từng nghe danh một dị nhân như vậy, nhưng giờ mới biết dị nhân đó hóa ra chính là La Quân. Mọi người không khỏi ồ lên kinh ngạc, sau đó đồng loạt gật gù công nhận mấy cái đánh giá tệ của ông La Quân thật sự rất hữu ích.
Những đánh giá 1 sao của La Quân gần như đã trở thành "bí kíp gọi đồ ăn" của giới văn phòng quanh đây, đặc biệt là với những lính mới. Mỗi khi mở app lên mà không biết chọn quán nào, bạn chỉ cần lướt tìm những đánh giá tệ của La Quân, xem trong đó có dính phải những món mà bạn ghét hay không. Chịu khó bỏ ra chút thời gian nghiên cứu là chắc chắn sẽ gọi được một suất cơm hộp ưng ý.
"Lúc sinh thời, ông La là một... ông lão thoạt nhìn có vẻ lập dị, nhưng thực chất lại rất hiền từ và cô đơn."
"Ông ấy từng là người giữ kỷ lục ru rú trong nhà lâu nhất ở Vân Trung Tiểu Khu chúng ta. Nhìn ông ấy có vẻ thích đi bóc phốt các quán ăn mạng, nhưng thực chất là do tận sâu thằm trong lòng quá đổi cô đơn nên mới muốn mượn cách này để kết nối với thế giới bên ngoài. Ông ấy còn là 'chuyên gia thẩm định trái cây' uy tín nhất khu chúng ta. Tiệm trái cây cao cấp mà ông ấy thường xuyên ghé mua, cho đến tận bây giờ vẫn luôn là cửa hàng đứng top 1 về tỷ lệ đánh giá tốt ở quanh khu này."
"Bên cạnh đó, ông La còn rất nhiệt tình làm từ thiện. Một trại trẻ mồ côi ở ngoại ô đã nhận được sự tài trợ dài hạn của ông. Ông La còn sắm sửa thêm cho các em nhỏ ở đó..."
Tần Hoài nhìn Hứa Đồ Cường thao thao bất tuyệt kể về những "chiến tích vinh quang" lúc sinh thời của La Quân với giọng điệu vô cùng truyền cảm, trong đầu chỉ thầm nghĩ: May mà không mời thợ quay phim chuyên nghiệp đến ghi hình lại đám tang, bằng không La Quân mà đầu thai quay về, phát hiện ra kiếp trước mình lại nhận được "cơn mưa lời khen" thế này, thì khéo lại tức đến mức chết đi đầu thai thêm lần nữa mất.
Triệu Thành An nghe xong ngớ cả người, quay sang hỏi Tần Hoài: "Ông Hứa đang giới thiệu ai thế? Ông La á? Có phải là ông La mà tôi quen không? Hay hôm nay trong nhà tang lễ có người chết trùng tên?"
Tần Hoài thở dài một hơi: "Đám tang tổ chức linh đình thế này, tốn kém bao nhiêu tiền của mà cũng chẳng thu lại tiền phúng điếu là bao, mọi người tự nhiên cũng phải nói vài câu tốt đẹp chứ."
"Người mặc áo đen đằng trước là nhân viên đấy, anh có thể ra đó lén xin hai xấp vé số cào. Cẩn thận chút nhé, đừng để người khác phát hiện.”
Triệu Thành An lập tức rón rén tiến lên, làm như thể đặc vụ đang tiếp ứng tình báo, đi đứng lấm la lấm lét, chỉ thiếu điều viết thẳng bốn chữ "có tật giật mình" lên mặt, hoàn toàn chẳng nhìn ra được phong thái của "Bắc Bình Tặc Vương" năm xưa chút nào.
À đúng rồi, sao Triệu Thành An không giở ngón nghề "tiện tay" của mình ra luôn nhỉ? Hắn cứ thế chôm luôn hai xấp chẳng phải là xong sao. Với thân thủ của hắn, có chôm 200 xấp cũng dễ như trở bàn tay.
Chỉ có thể nói là Phù Du vẫn quá tôn trọng đám tang của La Quân.
Tần Hoài làm Điểm Tâm cả ngày nên bản thân cũng chẳng mặn mà gì với đồ ngọt nữa. Hắn đi đến quầy lấy một chiếc đĩa rồi gắp chút đồ ăn nóng. Ngay lúc Tần Hoài đang phân vân không biết nên lấy hai miếng sườn cừu nướng hay gắp thêm ít xương sống cừu, thì một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng hắn.
Tần Hoài vừa quay người lại, Tần Lạc đã phi thắng tới định ôm chầm lấy hắn. Tần Hoài né sang một bên, Tần Lạc vồ hụt, thuận đà lao luôn về phía quầy tráng miệng đang bày bánh phô mai Basque. Cô bé cầm chiếc đĩa nhỏ bên cạnh, dùng kẹp gắp liền cho mình ba miếng bánh.
LVQ8371