Mặc dù Tần Hoài cũng không biết kỹ thuật đổ bánh thì có gì để mà nâng cao, về một khía cạnh nào đó thì đổ bánh còn đơn giản hơn cả làm Bánh Bao.
Tần Hoài bắt đầu vui vẻ tráng bánh.
Máy hút mùi nhà Chu Hổ chắc là đã hơi cũ kỹ cần được sửa chữa rồi, tiếng kêu cực kỳ ồn.
"Xèo xèo."
Nối tiếp âm thanh xèo xèo vui tai là mùi thơm nức mũi lan tỏa, bột mì đơn giản quyện thêm chút trứng gà đập vào chảo dầu nóng rực, sinh ra một mùi hương chiên rán ngập tràn năng lượng và dầu mỡ, mùi vị đậm đà tinh bột len qua khe cửa bếp đóng không chặt mà bay ra ngoài.
Bay ra cùng lúc với nó còn có tiếng gầm rú của chiếc máy hút mùi.
Tần Hoài gắp một chiếc bánh trứng chiên đã chín ra đĩa để nguội.
Một chiếc bánh trứng chiên cực kỳ đẹp mắt.
Bánh có màu vàng ươm, ở giữa lấm tấm vài đốm nâu sậm, những người rành ăn đều biết bánh trứng chiên đến độ này sẽ ngon đến mức nào.
Chỉ tiếc là thiếu chút hành lá, nếu thái thêm chút hành lá vào chiên cùng, những cọng hành nằm gọn trong lớp bánh vẫn giữ được màu xanh mướt, vỏ bánh bóng bẩy chút dầu mỡ, hương vị đó...
Học sinh tiểu học đi ngang qua chắc thèm khóc thét.
Đáng tiếc là nhà Chu Hổ không có học sinh tiểu học đi ngang qua, nhưng lại có một người chủ nhà đang mang vẻ mặt ngơ ngác tột độ.
Ngay lúc Tần Hoài đang vui vẻ ngâm nga giai điệu và bắt đầu tráng chiếc bánh thứ hai, một giọng nói có phần chần chừ, đầy rẫy sự hoang mang, trong hoang mang xen lẫn chút chấn động, mà trong chấn động lại mang theo ý hỏi "cậu không sao chứ" từ phía sau truyền đến.
"Tiểu Tần sư phụ, cậu..."
Tần Hoài quay đầu lại, nhìn thấy Chu Hổ với mái tóc ngủ bù xù như ổ quạ, đôi mắt ngái ngủ và vẻ mặt đầy chấn động.
"Anh Chu Kế hoạch, tôi làm ồn đến anh rồi phải không?”
"Ăn bánh trứng chiên không?"
"Tôi thật sự không ngủ được, nên mới xuống bếp tìm xem có nguyên liệu nào làm Điểm Tâm được không."
Chu Hổ: Kim chủ ba ba à, cậu có bệnh đúng không?
Cậu có biết đây là đâu không? Đây là khu vực gần nhà tang lễ đấy, cậu có biết nửa đêm nửa hôm trong nhà đột nhiên vang lên tiếng nấu ăn thì đáng sợ cỡ nào không? Cậu có biết mấy người làm nghề lừa đảo phong thủy như chúng tôi, dù ngoài miệng nói không tin nhưng thật ra trong lòng cũng tin sái cổ không hả.
Chu Hổ nuốt nước bọt, cố nặn ra một nụ cười.
"Thế thì cảm ơn cậu nhiều nhé, vừa hay tôi tỉnh dậy giữa đêm cũng đang thấy đói."
"Tiểu Tần sư phụ, tối mai cậu ngủ không được thì muốn làm món Điểm Tâm gì? Tôi sẽ chuẩn bị sẵn nguyên liệu cho cậu nhé."
"Cái máy hút mùi nhà tôi hỏng rồi, chẳng có tác dụng gì đâu, cậu không cần bật cũng được."
5 phút sau, Tần Hoài và Chu Hổ mỗi người cầm một chiếc bánh trứng chiên, mỗi người một chiếc đũa ăn ngon lành.
Về phần tại sao lại là mỗi người một chiếc đũa...
Cậu đoán xem, nhà Chu Hổ thế mà chỉ có đúng hai chiếc đũa. Nhà hắn có 12 cái đĩa, 8 cái bát, vậy mà chỉ có hai chiếc đũa, đúng là một tổ hợp kỳ quái.
"Tiểu Tần sư phụ, không ngờ cậu làm bánh trứng chiên cũng ngon thế này." Vốn dĩ Chu Hổ không hề đói, thử hỏi có ai buổi tối nã vào bụng 2 cái Bánh Bao Tửu Nhưỡng, 1 bát Trần Bì Trà, 4 miếng Sơn Dược Cao, 2 cái Bánh Nướng thịt bò xong mà vẫn còn đói được cơ chứ.
Nhưng Chu Hổ thì có thể.
Do chỉ dùng một chiếc đũa nên Chu Hổ ăn đến mức quanh miệng dính đầy dầu mỡ, lúc gặm bánh mặt hắn gần như vùi cả vào trong, cộng thêm mùi thơm quyến rũ của chiếc bánh phả thẳng vào mặt khiến độ ngon tăng lên gấp bội.
"Bình thường thôi, chủ yếu là nhà anh không có nguyên liệu gì, tôi cũng ít khi làm loại bánh này." Tần Hoài nói: "Em gái tôi thích ăn bánh có nhân, bánh trứng chiên lại không có nhân.”
Chu Hổ cảm thán: "Tiểu Tần sư phụ, cậu và em gái thân thiết thật đấy, chẳng bù cho tôi..."
Về hoàn cảnh gia đình của Chu Hổ thì Tần Hoài cũng biết được đôi chút, nói đơn giản là chẳng có ai. Nhà Chu Hổ vốn dĩ đã ít họ hàng, mẹ hắn mất sớm, họ hàng bên ngoại thì cơ bản là không qua lại, họ hàng bên nội thì có lẽ vì cái nghề trộm mộ gia truyền nên cũng chẳng còn ai, sau khi bố hắn vướng vòng lao lý vào tù thì coi như Chu Hổ chẳng còn người thân nào trên đời.
Mối quan hệ giữa Chu Hổ và bố hắn cũng chẳng lấy gì làm tốt đẹp, một năm hắn cũng chỉ vào tù thăm ông một lần vào dịp Tết.
Theo lời Chu Hổ, mấy năm trước khoảng thời gian nghề phụ của hắn đắt khách nhất chính là dịp Tết. Mấy ngày Tết, các khách quen đều thích bày vẽ chút mê tín phong kiến, bói toán xem sự nghiệp, tình duyên, gia đạo năm tới ra sao, những cặp đôi sắp cưới cũng sẽ tìm đến hắn để xem bát tự, bởi vậy mỗi dịp Tết đến, nhà Chu Hổ tuy vắng vẻ đìu hiu nhưng bản thân hắn lại cực kỳ bận rộn.
Chu Hổ và Tần Hoài ngồi xổm ở cửa bếp ăn bánh trứng chiên.
Về phần tại sao lại phải ngồi xổm ở cửa bếp...
Có lẽ là vì phòng khách nhà Chu Hổ chẳng còn chỗ nào để ngồi, trên ghế sofa hay ghế tựa đều chất đầy đồ đạc, thay vì hì hục dọn dẹp đống đồ đó ra chỗ khác thì thà ngồi xổm ăn luôn cho xong.
"Tiểu Tần sư phụ, rất nhiều người nhà của người đã khuất đều sẽ trải qua quá trình này." Chu Hổ vừa ăn vừa cố gắng lựa lời an ủi Tần Hoài.
Theo góc nhìn của Chu Hổ, hành động nửa đêm không ngủ mà chạy vào bếp chiên bánh trứng của Tần Hoài là biểu hiện điển hình của việc đầu óc bị chập mạch sau khi hứng chịu đả kích quá lớn.
LVQ8371