Nói thế này cho dễ hiểu, ngoại trừ lúc ban đầu Trần Huệ Hồng tỏ ra hơi sốc nhẹ khi biết Tần Hoài có hệ thống, cộng thêm La Quân có chút hứng thú với cái hệ thống của hắn ra, thì những Tỉnh Quái khác thực ra chẳng mặn mà gì với vụ hệ thống này, cũng chắng buồn gạn hỏi hắn câu nào. Thành thử ra Tần Hoài cực kỳ hiếm có cơ hội được giới thiệu một cách bài bản về hệ thống của mình cho người khác nghe.
Chuyện này âu cũng bình thường, thế giới này ngay cả Tinh Quái đến độ kiếp còn tồn tại được, thì lòi ra cái hệ thống xem chừng cũng vô cùng hợp lý.
Mấy bạn hay đọc tiểu thuyết ai mà chẳng từng mơ mộng viển vông việc mình sở hữu một cái hệ thống cơ chứ?
Giống hệt mấy đứa nhóc xem Harry Potter trước năm 11 tuổi, ai mà chẳng mòn mỏi ngóng trông đúng ngày sinh nhật 11 tuổi sẽ có một con cú mèo ngậm phong thư bay thẳng vào nhà mình chứ?
Tần Hoài thì chưa từng mộng mơ như vậy, bởi vì lúc hắn xem Harry Potter thì đã qua cái tuổi 11 từ lâu rồi, nhưng Tần Lạc lại từng mòn mỏi ngóng trông thật đấy. Con bé còn cảm thấy đời bất công cực kỳ, tại sao anh trai mình thì có hệ thống, còn mình lại chẳng được đi học ở trường phép thuật.
Tần Hoài tuôn một tràng kể lại rành rọt mối ân oán tình thù giữa mình và hệ thống từ nhỏ đến lớn, kể xong chỉ thấy cả người sảng khoái thư thái lạ thường.
Dạo trước lúc làm khóa training hội nhập cho hội Tinh Quái, Tần Hoài toàn nói lướt qua về hệ thống của mình, câu chuyện của các Tinh Quái mới là trọng tâm, hệ thống chỉ đóng vai trò làm nền. Bây giờ hiếm hoi lắm mới có người chẳng mảy may quan tâm đến Tinh Quái mà lại chỉ hứng thú với hệ thống, nếu không phải hoàn cảnh không cho phép, hắn hận không thể bật luôn giao diện hệ thống lên cho Hứa xưởng trưởng mục sở thị.
Phải nói sao nhỉ, cái khung cảnh này... trông bệnh hoạn phết.
Bất cứ ai nhìn vào chắc cũng phải thốt lên một câu rằng bệnh tình của Tiểu Tần sư phụ ngày càng chuyển biến xấu rồi, bí quá thì nhập viện theo dõi đi, xin đừng từ bỏ việc chữa trị mà.
Tần Hoài cứ bô lô ba la luyên thuyên suốt cả buổi sáng.
Vốn dĩ hắn cứ ngỡ buổi hội ngộ ngày hôm nay sẽ phải diễn ra trong không khí ấm áp, cảm động, tràn ngập bất ngờ và hoài niệm, với nhân vật chính là Hứa xưởng trưởng và Vương Căn Sinh cơ.
Vương Căn Sinh thì ăn nói vụng về, nhưng Hứa xưởng trưởng lại cực kỳ có tài kể chuyện.
Trong viễn cảnh mà Tần Hoài vẽ ra, sáng nay lẽ ra cả hội sẽ quây quần bên bàn trà, Vương Căn Sinh và Hứa xưởng trưởng sẽ cùng nhau thưởng thức Bánh Hồng Lăng. Hai người sẽ giống như đôi bạn tri kỷ lâu ngày không gặp cùng ôn lại chuyện xưa, tán gẫu dăm ba câu chuyện hồi còn làm ở xưởng dệt bông, Vương Căn Sinh sẽ trải lòng về những gì hắn đã trải qua trong suốt ngần ấy năm, để rồi dưới sự mồi chài của Hứa xưởng trưởng, cả hai sẽ nhắc một chút về Hứa Nặc.
Chẳng cần nhiều nhặn gì, chỉ nhắc phớt qua là đủ rồi.
Cuối cùng cả đám sẽ kéo nhau ra nhà ăn dùng bữa, Tần Hoài sẽ xách theo toàn bộ số Bánh Hồng Lăng và Bánh Bao Tửu Nhưỡng ăn chưa hết ra đó. Lần này cam đoan với số lượng siêu to khổng lồ bao no, đảm bảo mỗi người trong viện dưỡng lão đều sẽ được chia phần Bánh Bao Tửu Nhưỡng và được nếm thử Bánh Hồng Lăng.
Như vậy, Hứa xưởng trưởng có thể kết thúc buổi gặp mặt sáng nay trong ánh mắt ngưỡng mộ và những lời khen ngợi của các ông bà lão, buổi chiều tiếp tục vưi vẻ đánh cờ tướng, duy trì hình tượng vua cờ của viện dưỡng lão.
Kết quả là những cảnh tượng trong dự đoán của Tần Hoài lại chẳng hề xảy ra.
Bởi vì người có tài ăn nói không chỉ có Hứa xưởng trưởng, mà mồm mép của Tần Hoài cũng rất ra gì.
Những người có thể tu luyện kỹ năng nói dối đến cấp đại sư thì tài ăn nói chắc chắn không tệ, nói dối mà cứ như không thì huống hồ gì là nói thật.
Tần Hoài với tài ăn nói của mình đã luyên thuyên về hệ thống suốt cả buổi sáng, quan trọng nhất là Hứa xưởng trưởng lại rất thích nghe, không chỉ nghe mà ông ấy còn hỏi. Ông ấy hỏi Tần Hoài xem hệ thống đã giao những nhiệm vụ gì, hoàn thành ra sao, phần thưởng nhiệm vụ là gì, mấy cái danh hiệu đó có thật sự hữu dụng không, công thức nấu ăn được thưởng trông như thế nào, và cảm giác cụ thể khi ăn món ăn có buff là ra sao.
Nhiều chỉ tiết bản thân Tần Hoài cũng chẳng nhớ rõ, hắn còn phải nhắn tin cho đối tượng làm nhiệm vụ, hỏi xem bọn họ có nhớ Chi Tuyến Nhậm Vụ liên quan đến mình không.
Người tôn trọng hệ thống trò chơi nhất đã xuất hiện rồi.
Tần Hoài cảm thấy nếu cái hệ thống trò chơi rách này mà có bộ phận chăm sóc khách hàng, chắc bây giờ đã cảm động đến rơi nước mắt rồi. Hơn 2 triệu chữ rồi, trong cuốn sách này vậy mà thật sự có người quan tâm đến hệ thống trò chơi.
Vương Căn Sinh ngoại trừ màn xin lỗi như học sinh tiểu học lúc đầu ra, thì phần lớn thời gian gần như không nói một câu nào, hắn chỉ ngồi bên cạnh im lặng lắng nghe.
Thạch Đại Đảm lại càng khỏi phải nói, hắn ngồi tít trong góc, ngay cả ăn cũng chẳng dám ăn lén, chỉ sợ ăn hết Bánh Hồng Lăng thì buổi trưa sẽ không được chia phần.
An Du Du thì đắm chìm trong sự hưng phấn vì lại được làm lão đại, xen lẫn nỗi lo âu nghèo rớt mồng tơi thế này thì làm lão đại kiểu gì, cô nàng cứ đảo lộn giữa hai trạng thái đó, chốc chốc lại hưng phấn, chốc chốc lại âu sầu, trông y như đang phát bệnh.
Chỉ có Tần Hoài và Hứa xưởng trưởng là đang buôn chuyện hăng say.
LVQ8371