"Cho nên ông nghĩ không ra cũng rất bình thường, không sao đâu ạ. Đợi học kỳ này Lạc Lạc được nghỉ đông, về quê ăn Tết, đến lúc đó con bé chắc chắn sẽ có món Điểm Tâm đặc biệt muốn ăn, đợi đến lúc đó cháu làm món Điểm Tâm mới cũng được."
"Thực... Thực ra..."
"Cho nên Vương đại gia, ông không cần phải có gánh nặng tâm lý gì đâu, cháu nghe nói mấy ngày nay ông còn chẳng đi chạy bộ buổi sáng nữa. Nếu chỉ vì chuyện này của cháu mà làm lỡ việc rèn luyện sức khỏe của ông, thì ông làm cháu càng thấy cắn rứt lương tâm hơn đấy."
"Ông cứ coi như cháu chưa từng nói chuyện này đi, cứ ăn cứ uống bình thường, sáng vẫn phải đi chạy bộ, hơn sáu giờ cứ đến Vân Trung Thực Đường ăn Điểm Tâm đúng giờ, chúng ta cứ như trước đây là được rồi."
"Thực ra tôi nghĩ ra rồi!" Vương Căn Sinh lớn tiếng nói: "Thực ra tôi nhớ ra một món Điểm Tâm, tuy tôi không biết nó làm thế nào, nhưng mùi vị thì tôi nhớ rất rõ."
“Tôi chỉ là... chỉ là...”
Ngay lúc Vương Căn Sinh đang nói, âm thanh thông báo của trò chơi chợt vang lên trong đầu Tần Hoài.
"Đinh, chúc mừng người chơi phát hiện Chi Tuyến Nhậm Vụ mới [Sự Cảm Động Của Vương Căn Sinh], vui lòng vào bảng nhiệm vụ để xem chi tiết."
Tần Hoài nhẹ giọng nói: "Vương đại gia, ông đừng vội, chúng ta ngồi xuống từ từ nói."
Tần Hoài sợ Vương Căn Sinh quá kích động, liền trực tiếp đỡ ông ấy ngồi xuống, hắn còn chu đáo đưa ly trà cho ông ấy.
Vương Căn Sinh nhận lấy ly trà nóng, ừng ực uống cạn nửa ly, đợi tâm trạng hơi bình tĩnh lại một chút, ông ấy mới cố gắng dùng giọng điệu điềm tĩnh nói: "Món Điểm Tâm đó không biết Tiểu Tần sư phụ cậu đã nghe nói qua chưa, tên là Bánh Hồng Lăng."
Bánh Hồng Lăng?
Tần Hoài lục tìm cái tên này trong đầu một lượt, xác định mình chưa từng nghe qua. Nhưng điều này cũng rất bình thường, là một đầu bếp Điểm Tâm "tay ngang", tuy tay nghề của hắn giỏi hơn Triệu Thành An và Đàm Duy An, nhưng xét về kiến thức thì thật sự không bằng những người được đào tạo bài bản.
Chưa từng nghe qua cũng không sao, Tần Hoài có thể lên mạng tra.
Tần Hoài trực tiếp lấy điện thoại ra bắt đầu tìm kiếm, hắn phát hiện Bánh Hồng Lăng là một loại bánh có quy cách tương đối cao trong ngự thiện cung đình nhà Đường, vỏ bánh mỏng bọc nhân, dùng lụa đỏ buộc lại, nên mới gọi là Bánh Hồng Lăng. Món này thường được Hoàng đế dùng để ban thưởng cho các tân khoa tiến sĩ, nhưng đã thất truyền từ rất lâu rồi.
Tần Hoài chưa từng nghe qua cũng là chuyện bình thường, những món Điểm Tâm thất truyền kiểu này thường chẳng mấy nổi tiếng, vả lại hiện tại cũng rất ít đầu bếp Điểm Tâm chịu đi nghiên cứu mấy món thất truyền, chứ đừng nói chỉ là Điểm Tâm đời Đường.
Ông nội của Đàm Duy An xem như là vị đại sư phụ thích nghiên cứu Điểm Tâm thất truyền nhất ở Tri Vị Cư rồi, mà lúc sinh thời, Đàm đại sư đoán chừng cũng chẳng mấy khi nghiên cứu Điểm Tâm thất truyền đời Đường.
Thời đại quá xa xưa, rất khó để nghiên cứu.
Đôi khi nó không chỉ nằm ở vấn đề nguyên liệu và công thức nữa, mà nhiều lúc rào cản lớn nhất chính là không hề có công thức, chỉ để lại mỗi cái tên. Chỉ truyền lại đúng một cái tên thì bảo thợ làm Điểm Tâm phục dựng kiểu gì?
Tần Hoài đọc lướt qua vài thông tin tìm được trên mạng, rồi hỏi Vương Căn Sinh xem có đúng là món Bánh Hồng Lăng này không.
Vương Căn Sinh không chắc lắm, ông ấy tiếp tục chậm rãi kể: "Tôi không biết món bạn tôi làm có phải là Điểm Tâm thất truyền hay không, chiếc bánh cậu ấy đưa tôi cũng chăng được bọc lựa đỏ. Thời đó lựa đỏ đắt đỏ lắm, gia đình bình thường đào đâu ra tiền mà mua, lấy đâu ra mà gói Điểm Tâm chứ."
"Nhưng món Điểm Tâm mà người bạn đó của tôi làm quả thực rất ngon." Trong ánh mắt Vương Căn Sinh lộ ra vẻ hoài niệm.
Đương nhiên Tần Hoài biết người bạn đó của Vương Căn Sinh là ai, nhưng trên lý thuyết thì hắn không nên biết, nên hắn chỉ đành giả vờ như không biết gì mà tiếp tục lắng nghe Vương Căn Sinh kể.
"Chiếc bánh đó, vỏ rất xốp giòn."
"Bạn tôi bảo ăn ngay trong ngày là ngon nhất, nhưng tôi không nỡ ăn, vốn định để dành đến Tết. Mấy hôm sau tôi hơi không nhịn được, mới lén bẻ một mẩu nhỏ ăn thử, nhân bên trong ngọt lắm."
“Trong nhân hình như còn có cả cánh hoa.”
"Ừm, rất ngọt."
"Ngọt lịm luôn."
Vương Căn Sinh nói xong rồi.
Vương đại gia ơi, cháu xin ông đấy, vào cái thời khắc mấu chốt này ông nói thêm vài câu nữa đi! Với chừng này thông tin thì thật sự rất khó để làm ra món Điểm Tâm đó, huống hồ đây lại còn là món Điểm Tâm thất truyền chẳng có công thức, chẳng có manh mối, chỉ biết mỗi cái đặc điểm là bánh phải được bọc bằng lụa đỏ.
Mấu chốt khốn nạn nhất là cái phiên bản mà Vương Căn Sinh ăn lại còn là phiên bản không có lụa đỏ.
Vỏ bánh xốp giòn, nhân bánh ngọt, bên trong hình như còn có cánh hoa, Tần Hoài ngoài việc nghĩ tới Tiên Hoa Bính ra thì hắn chẳng nghĩ ra được loại bánh nào khác.
Phạm vi này cũng quá rộng rồi.
Cô Tô nằm ở vùng Giang Nam, chỉ cần chịu khó thu thập thì bốn mùa quanh năm kiếm được vô khối loại cánh hoa, các loại hoa có thể dùng làm nhân Điểm Tâm cũng nhiều đếm không xuể.
Lấy Tiên Hoa Bính làm ví dụ, Tiên Hoa Bính còn có ba hương vị nổi tiếng là nhân hoa hồng, nhân hoa mộc quế và nhân hoa nhài.
LVQ8371