"Ừm." Trịnh Tư Nguyên điềm đạm đáp lời, nếu lúc này hắn đang ở trước mặt Tần Hoài, chắc chắn hắn sẽ gật đầu thêm một cái.
"Còn việc gì nữa không?" Trịnh Tư Nguyên hỏi.
"Lần trước cậu đến Cô Tô tôi không tới Hoàng Kí gặp cậu, không phải tôi không muốn tới Hoàng Kí phụ một tay đâu, chủ yếu là lúc đó tiệm bánh ngọt bận quá tôi dứt ra không được, tôi sợ tôi mà tới Hoàng Kí là tiệm bánh ngọt lại phải đóng cửa mất."
"Bố tôi có mang Bánh Bao Tửu Nhưỡng cậu làm về cho tôi rồi."
"Cậu lại lên tay rồi."
“Bánh Bao Tửu Nhưỡng đúng là... dạo trước tôi lại... mượn lời của Đàm Duy An thì là, tôi lại giác ngộ ra được một chân lý lớn." Tần Hoài lúc này cũng chẳng cần phải khiêm tốn, Trịnh Tư Nguyên đã ăn thử rồi, khiêm tốn đâm ra lại thành giả tạo.
"Tiên Nhục Nguyệt Bính của tôi cũng có tiến bộ, lần sau cậu tới Cô Tô thì cứ bảo tôi, tôi nhờ bố mang qua cho cậu." Trịnh Tư Nguyên nói.
"Thế á? Vậy thì tuyệt quá. Bây giờ tôi làm Tiên Hoa Bính phải dùng vỏ bánh của Tiên Nhục Nguyệt Bính, đợi lần sau tới Cô Tô, tôi sẽ lại thỉnh giáo cậu cách làm Tiên Nhục Nguyệt Bính, mảng này cậu rành hơn tôi nhiều."
"Ừm." Trịnh Tư Nguyên dập máy.
Sau khi cúp máy, Tần Hoài bắt đầu vắt óc suy nghĩ và mô phỏng xem nên dùng cách làm Tiên Nhục Nguyệt Bính để làm Tiên Hoa Bính như thế nào.
Cách làm này có khả thi không?
Đương nhiên là khả thi rồi.
Bởi vì món mà Tần Hoài muốn làm từ trước đến nay không phải là Tiên Nhục Nguyệt Bính hay Tiên Hoa Bính, thứ hắn muốn làm là Bánh Hồng Lăng, ai quy định Bánh Hồng Lăng không thể là sự kết hợp giữa Tiên Nhục Nguyệt Bính và Tiên Hoa Bính chứ. Có điều độ khó của Tiên Nhục Nguyệt Bính hơi cao một chút, đặc biệt là độ khó trong khâu cán bột ngàn lớp, hắn có lẽ cần phải thử thách bản thân một phen.
Tần Hoài cảm thấy đây không phải vấn đề lớn.
Trải qua khoảng thời gian thử nghiệm thất bại này, Tần Hoài đã nắm vững cách làm Tiên Hoa Bính, biến Vân Trung Thực Đường thành đại dương của Tiên Hoa Bính, người đi đường ngửi thấy đều sẽ nghĩ nhà ăn này thực chất là một cửa hàng chuyên bán Tiên Hoa Bính.
Bây giờ Tần Hoài chỉ cần biến cửa hàng chuyên bán Tiên Hoa Bính thành cửa hàng chuyên bán Tiên Nhục Nguyệt Bính.
Đúng vậy, Tần Hoài phải làm Tiên Nhục Nguyệt Bính trước.
Sách giáo khoa đã dạy rồi, muốn dung hợp thì bắt buộc phải nắm thấu đáo các điểm kiến thức trước khi dung hợp, phải giải quyết xong xuôi các bài tập ví dụ liên quan. Trong tình huống nền tảng chưa vững mà dám hùng hục đi khiêu chiến bài tập khó với câu hỏi phụ thì chẳng có kết cục tốt đẹp đâu.
Sau khi xác định được hướng đi mới, Tần Hoài bắt tay vào làm Tiên Nhục Nguyệt Bính.
Vậy Tiên Nhục Nguyệt Bính mà Tần Hoài làm có ngon không?
Câu trả lời đương nhiên là ngon, với bộ kỹ năng cơ bản hiện tại của Tần Hoài, làm cái gì cũng ngon sất, dù chỉ là cán một miếng bột rồi luộc lên cho khách chấm tương ăn cũng ngon.
Vậy nếu đem Tiên Nhục Nguyệt Bính do Tần Hoài làm ra so sánh với Tiên Nhục Nguyệt Bính của Trịnh Tư Nguyên thì sao?
Các thực khách trung thành của Vân Trung Thực Đường, đặc biệt là mấy ông bác bà thím, đương nhiên là rất muốn nhắm mắt làm ngơ lương tâm mà phán rằng tay nghề của Tiểu Tần sư phụ xịn hơn rồi. Nhưng sự thật luôn thắng hùng biện, cho dù là fan cứng nhất của Tần Hoài đi nữa, cũng phải công nhận Tiên Nhục Nguyệt Bính do Trịnh Tư Nguyên làm vẫn nhỉnh hơn một chút.
Tiên Nhục Nguyệt Bính là món Điểm Tâm tủ của Trịnh Tư Nguyên, là món Điểm Tâm hắn làm đỉnh nhất không có đối thủ. Còn đối với Tần Hoài, Tiên Nhục Nguyệt Bính thực chất lại là món Điểm Tâm mà hắn không quá thạo.
Tiên Nhục Nguyệt Bính của Tiểu Tần sư phụ tất nhiên là ngon, ngặt nỗi đã có siêu phẩm đi trước, vả lại Tiên Hoa Bính do Tiểu Tần sư phụ làm rõ ràng là ngon hơn Tiên Nhục Nguyệt Bính cơ mà...
Mọi người chỉ đành vừa điên cuồng chốt đơn, ăn lấy ăn để, vừa nhai vừa mang theo chút sầu não, đau đớn, buồn, khó hiểu và hoang mang.
Ê, rốt cuộc Tiểu Tần sư phụ bị chập dây thần kinh nào vậy? Tiên Hoa Bính đang ngon lành cành đào sao không làm, lại lóc cóc chạy đi làm Tiên Nhục Nguyệt Bính. Chẳng lẽ Tiên Hoa Bính không phải là món mới cuối năm được Tiểu Tần sư phụ tung ra sau nhiều tháng trời ra ngoài cày cuốc học hỏi và bế quan tu luyện sao?
Món mới cuối năm mà chỉ bán có mấy ngày này thôi á?
Hay là món mới cuối năm thực chất là Tiên Nhục Nguyệt Bính? Tiên Hoa Bính chỉ là bến đỗ tạm thời.
Đừng mà Tiểu Tần sư phụ, đừng vứt bỏ Tiên Hoa Bính, Tiên Nhục Nguyệt Bính thật sự không hợp với cậu đâu!
Vô số thực khách gào thét trong lòng, nhưng rồi chắng ai dám ho he nửa lời, chỉ đành ngoan ngoãn gặm Tiên Nhục Nguyệt Bính.
Thực khách bình thường còn nếm ra được sự khác biệt to đùng ấy, Vương Căn Sinh đương nhiên cũng nhận ra.
Nhưng Vương Căn Sinh cũng không dám hé răng, ông bây giờ có muốn nói cũng chẳng dám nói, một chữ cũng không dám ho he, thậm chí lúc nhận xét ông cũng phải lựa lời mượt mà lấp liếm.
Vương Căn Sinh ứ hiểu tại sao Tần Hoài lại đinh ninh Tiên Hoa Bính chính là Bánh Hồng Lăng, hì hục làm Tiên Hoa Bính suốt một tuần xong lại quay xe cho rằng Tiên Nhục Nguyệt Bính mới là Bánh Hồng Lăng.
Nhưng Vương Căn Sinh cảm thấy đây chẳng phải là lỗi của Tần Hoài.
Chắc chắn là lỗi của ông!
Đều tại cái miệng vụng về của ông diễn đạt không nên hồn, chẳng biết Bánh Hồng Lăng làm ra sao mà cứ đòi ăn, hại Tiểu Tần sư phụ đang yên đang lành lại đi chệch hướng.
Vương Căn Sinh cực kỳ muốn nói cho Tần Hoài biết rằng không phải như vậy, mấy thứ này đều không phải là Bánh Hồng Lăng, nhưng ông lại chẳng thể tả nổi Bánh Hồng Lăng rốt cuộc trông ngang dọc ra sao.
LVQ8371