"Tôi biết tính cách của cậu, nhất thời cậu chắc chắn sẽ chưa thông suốt. Nhưng tôi tin cậu là người thông minh, cậu nhất định sẽ nghĩ ra thôi. Thế này đi, tôi cho cậu 5 ngày. Trong 5 ngày này, cậu có thể cho tôi câu trả lời bất cứ lúc nào."
"Tôi biết cậu và Hứa Nặc có quan hệ tốt, cậu cũng đừng hòng thông qua Hứa Nặc để tuồn thư tố cáo cho xưởng trưởng. Hứa Nặc chỉ là một thằng phá gia chi tử, cậu ta không xen vào được mấy chuyện này đâu. Nếu thật sự gặp chuyện, cậu ta còn chạy nhanh hơn bất cứ ai, về khoản này thì cậu ta thông minh hơn cậu nhiều đấy."
"Cũng muộn rồi, tan làm đi."
Nói xong, Khoa Trưởng không nhiều lời nữa mà xoay người rời đi, lúc hắn ra đến cửa còn không quên tắt đèn.
Để lại Vương Căn Sinh một mình đứng ngẩn người trong văn phòng tối om. Hắn cứ thẫn thờ đứng đó rất lâu, không hề nhúc nhích.
Tần Hoài đứng ngay bên cạnh quan sát, trong bóng tối hắn cũng hơi không nhìn rõ mặt Vương Căn Sinh.
Vương Căn Sinh cứ đứng trân trân trong văn phòng như vậy, chắc cũng phải đến một hai tiếng đồng hồ, mãi cho đến khi bên ngoài vang lên tiếng của người khác.
Một giọng nói rất đỗi quen thuộc.
"Vương Căn Sinh, lão Vương, cậu có trong văn phòng không đấy? Sao cửa không đóng mà đèn lại tắt tối thui thế này. Lão Vương, cậu ở trong đó à? Tôi qua ký túc xá tìm nhưng không thấy, qua nhà ăn thì nhà ăn đóng cửa mất rồi."
"Có ở đó không? Có thì lên tiếng đi chứ."
"Cậu đừng bảo là ngày nào cũng tăng ca bỏ bữa rồi đột tử luôn rồi nhé?”
Giọng Hứa Nặc vọng lại từ xa đến gần, cuối cùng trở nên vội vã. Kèm theo một tiếng "tách" bật công tắc, bên trong văn phòng lại bừng sáng.
Vương Căn Sinh có vẻ vẫn còn sống, chỉ là người bị ngốc đi rồi. Hắn cứ đứng ngây đơ cạnh bàn làm việc. Hứa Nặc bước tới định vỗ vai hắn.
"Cậu bị làm sao vậy? Tối muộn tăng ca không thèm bật đèn, định tiết kiệm điện cho xưởng đấy à? Tối mù thế cậu nhìn rõ được chắc? Còn đứng đực ra đây làm gì, tính nhẩm à?"
Vương Căn Sinh theo bản năng né tránh.
"Cậu bị sao thế?”
"Không... Không có gì."
Diễn xuất vụng về của Vương Căn Sinh đương nhiên không thể qua mắt được Hứa Nặc. Hắn đánh giá Vương Căn Sinh một lượt, cuối cùng chọn cách coi như không có chuyện gì xảy ra, hỏi: "Cậu thật sự không sao chứ?"
"Không... Không sao." Ánh mắt Vương Căn Sinh né tránh.
Diễn xuất vẫn vụng về như cũ.
Hứa Nặc không gặng hỏi thêm mà chuyển chủ đề: "Tiền phẫu thuật của bố cậu đã mượn được chưa?”
Nghe Hứa Nặc nhắc tới chuyện này, tâm trạng Vương Căn Sinh càng thêm sa sút, cả người hắn cũng ỉu xìu hẳn đi, giọng nói nặng nề cất lên: "Chưa."
"Còn thiếu... hơn 300 đồng."
"Bác sĩ nói chân bố tôi muốn chữa khỏi mà không để lại di chứng thì nhất định phải lên bệnh viện lớn phẫu thuật. Chi phí đi lại, tiền phẫu thuật, viện phí rồi bồi bổ các thứ, linh tinh cộng lại cũng phải gần 500 đồng. Nếu tiếc tiền mà chữa trị bảo tồn, kết quả tốt nhất cũng sẽ thành kẻ thọt. Nhà tôi chỉ có mấy chục đồng tiền tiết kiệm, dạo này vay mượn họ hàng bạn bè, cộng thêm tôi mượn đồng nghiệp trong xưởng dệt bông nữa cũng chỉ gom được hơn 190 đồng."
"Chân của bố tôi... có lẽ phải kéo dài thêm một thời gian nữa."
"Tôi đã hỏi thăm chuyện ứng trước tiền lương rồi, nhưng với tình hình của tôi hiện tại thì nhiều nhất cũng chỉ ứng được ba tháng lương, thế vẫn không đủ."
"Thở dài cái gì? Ông bạn đây không phải đang nghĩ cách giúp cậu sao." Hứa Nặc vỗ vai Vương Căn Sinh, ra hiệu cho hắn đừng ủ rũ như vậy: "Nếu là mấy năm trước, cỏn con 300 đồng một mình tôi dư sức cho cậu mượn. Đáng tiếc hai năm nay tôi tiêu xài hơi lố, sau vụ mua công thức lần trước thì bố mẹ đã cắt viện trợ rồi. Cộng thêm việc họ muốn trị cái thói chơi bời lêu lổng của tôi... 300 đồng bây giờ tôi có về nhà ăn trộm cũng chưa chắc trộm được. Mấy năm nay xưởng làm ăn không được khởi sắc lắm, tôi biết bố tôi lại lén lút bù lỗ vào rất nhiều tiền."
Vương Căn Sinh nghe Hứa Nặc nói vậy lại giật mình, theo bản năng hỏi: "Hứa xưởng trưởng đã bù vào rất nhiều tiền sao?"
"Tôi lén nói cho cậu biết thôi nhé, cậu đừng có bô lô ba la ra ngoài. Cậu đừng thấy lợi nhuận của xưởng có vẻ tốt, mấy năm nay rất nhiều xưởng làm ăn ế ẩm, hàng thì giao đi rồi mà tiền lại không thu về được. Xưởng dệt bông của chúng ta thoạt nhìn thì hưng thịnh, nhưng thực chất cũng chỉ là cái vỏ bọc hào nhoáng bên ngoài thôi."
"Rất nhiều lúc phát phúc lợi cho người trong xưởng, mấy thứ đó từ đâu mà ra? Đều là bố tôi tự móc tiền túi, mua đồ biếu xén chạy chọt quan hệ mới kiếm được đấy. Tính cách của bố tôi cậu còn lạ gì nữa, năm đó tự dưng vớ được 12 thỏi vàng mà ông ấy còn nói quyên là quyên luôn, nhà tôi căn bản không có cái số phát tài."
"Đến tận bây giờ tôi vẫn cảm thấy bố mẹ hạn chế tôi tiêu tiền không phải là muốn quản thúc tôi đâu, mà là nhà tôi hết sạch tiền cho tôi phá rồi."
Vương Căn Sinh: ...
Vương Căn Sinh ngẫm nghĩ một lát, hơi dè dặt hỏi: "Hứa xưởng trưởng... có từng nghi ngờ trong xưởng có vấn đề gì khuất tất không?"
"Vấn đề gì cơ? Vấn đề kinh doanh á? Tôi có làm ở xưởng dệt bông đâu, làm sao tôi biết chuyện công việc của bố tôi được."
Vương Căn Sinh không nói gì thêm, trầm mặc thật lâu mới lên tiếng: "Hứa Nặc, cậu đã giúp tôi rất nhiều rồi. Cậu không chỉ tự cho tôi mượn 20 đồng, mà còn giúp tôi mượn Hứa Mặc 30 đồng nữa. Số tiền còn lại tôi sẽ tự nghĩ cách xoay xở."
"Cậu thì nghĩ ra được cách gì chứ? Đến lừa lọc dối trá cậu còn chả biết làm, chẳng lẽ cậu hô biến tiền từ trên trời rơi xuống được chắc." Hứa Nặc nói.
LVQ8371